Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1506: Ngược Dòng Thời Gian (53)
"Ầm!"
Hai người lại lần nữa rơi xuống đất.
Lần này, Eugene chỉ còn lại chiếc mặt nạ nguyên vẹn, còn gương mặt của Hòa Ngọc lại càng tái nhợt hơn nữa.
"Phù phù phù..." Hơi thở của Eugene trở nên dồn dập.
Rõ ràng sắc mặt của Hòa Ngọc cũng tái nhợt nhưng khóe miệng cậu vẫn treo một nụ cười tươi, giọng nói cậu khàn khàn: "Hình như chỉ với mình anh cũng không thể ngăn cản được tôi."
Đôi mắt Eugene nhìn chằm chằm cậu.
Bên cạnh gã lại lần nữa xuất hiện hai người giống gã như đúc. Một lát sau, thân ảnh thứ ba mới xuất hiện.
Lần này, rõ ràng tiêu tốn nhiều thời gian hơn lần trước.
Nụ cười của Hòa Ngọc càng thêm xán lạn: "Hình như việc liên tục chiến đấu này không chỉ tiêu hao năng lượng của mình tôi."
Hệ thống Show sống còn là một thứ kỳ diệu, có khả năng hấp thu năng lượng. Bản thân hệ thống này được sinh ra cũng vì mục đích đó, nên bên trong nó có thể hấp thu được nguồn năng lượng khổng lồ. Người khác có thể hấp thu thì Hòa Ngọc càng có thể hấp thu nhiều hơn.
Thậm chí cả "Eugene" vừa mới bị chém đứt cũng có thể trở thành năng lượng để cậu hấp thu.
Hòa Ngọc không chút khách khí hấp thu thật nhiều năng lượng chiến đấu. Vốn dĩ cậu đã chịu nhiều thiệt thòi khi ở trong hệ thống, chẳng lẽ còn muốn cậu đi phân tích nơi phát ra năng lượng cho bọn họ hay sao?
Bên cạnh Eugene xuất hiện bốn người y như gã, vẫn còn thiếu một người nữa. Lúc này, gã cũng không nóng lòng công kích mà ngược lại nhìn qua phía Hòa Ngọc nói: "Tôi không dễ chết như thế, cậu cũng không dễ dàng bị đánh bại. Một khi đã như thế, chúng ta nói chuyện đi."
Tay Hòa Ngọc cầm kiếm Lưu Ngân, hơi nhướng mày hỏi: "Hử? Nói cái gì? Hệ thống muốn nói chuyện với tôi sao?"
Eugene không đáp, chỉ nói: "Thật ra cậu có thể chọn hợp tác với hành tinh Cơ Giới chúng tôi. Bây giờ cậu đã là 'thần', cậu không muốn theo đuổi thứ còn cao cấp hơn sao? Không muốn trở thành thần một cách chân chính sao?"
Hòa Ngọc vẫn luôn phủ nhận định nghĩa "thần" của Liên Bang, trở thành "Hòa Thần" của Liên Bang cũng không phải mục tiêu của cậu.
Hợp tác với Hành tinh Cơ Giới xem ra lại là một lời đề nghị hấp dẫn.
Vẻ mặt Eugene không có gì thay đổi, giống như đang tường thuật lại lời người khác nói: "Nếu cậu đồng ý hợp tác với hành tinh Cơ Giới chúng tôi, từ nay về sau, toàn bộ vũ trụ chỉ có một vị thần là cậu. Người hành tinh Cơ Giới chúng tôi không động tới cậu, cậu có thể tùy ý muốn làm gì thì làm, tất cả năng lượng của hệ thống tuyển tú này đều có thể để cậu tùy ý sử dụng."
Nguyên Trạch nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt Trảm Đặc cũng lạnh như băng.
Trong chớp mắt, An Tự nắm chặt tay thành nắm đấm: "Bọn họ đã lừa tổ thần một lần, còn cho rằng có thể lừa Hòa Ngọc một lần nữa sao? Nghĩ rằng Hòa Ngọc là người ngu ngốc như thế à?"
Vương ở bên cạnh bình tĩnh lắc đầu: "Cậu không hiểu ý của bọn họ. Bây giờ không giống với trước kia, hành tinh Cơ Giới không muốn bị vứt bỏ, nhưng bọn họ hoàn toàn có thể tiếp nhận lựa chọn đặc biệt là toàn vũ trụ chỉ có một như Hòa Ngọc."
Sắc mặt An Tự lập tức trở nên tái nhợt.
Anh ta đã hiểu, hành tinh Cơ Giới quả thật đã đưa ra một điều kiện không tồi.
Bọn họ cung cấp năng lượng cho Hòa Ngọc, để Hòa Ngọc đi thăm dò cách chân chính để trở thành "thần".
Nhưng mà, cả vũ trụ – chỉ còn một người sống là Hòa Ngọc.
chỉ có một Hòa Ngọc sống, toàn vũ trụ cũng chỉ có một Hòa Ngọc còn sống.
Đúng lúc này, Eugene tiếp tục nói: "Cậu và Liên Bang vốn cũng chẳng có tình cảm gì sâu đậm, chưa từng tiếp xúc được mấy lần, thậm chí cậu cũng không còn gì vướng bận ở Trái Đất. Đi thăm dò con đường để trở thành thần chân chính không phải là lựa chọn tốt hơn sao?"
Cả người An Tự căng thẳng, nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, ánh mắt ngập vẻ cầu nguyện.
Bình luận đã bị spam đầy bình luận.
"Hòa Thần ngàn vạn lần đừng bị bọn họ lừa gạt, hành tinh Cơ Giới đã hại chết rất nhiều vị thần rồi!"
"Đúng vậy, chắc chắn là bọn họ không thật tình hợp tác, nếu có cơ hội, khẳng định là bọn họ sẽ xử lý luôn Hòa Thần có lực uy h**p lớn nhất này."
"Đờ mờ, người hành tinh Cơ Giới âm hiểm quá đi!!"
"Thật con mẹ nó không ra gì cả, ông đây đi đánh nhau với mày đây!"
...
Hòa Ngọc hơi hơi híp mắt lại.
Cậu và Liên Bang không có cảm tình, cậu cũng không phải là Hòa Ngọc nguyên bản của Trái Đất.
Giống như thể nếu cậu chọn hành tinh Cơ Giới, lựa chọn theo đuổi ý nghĩa chân chính của việc thành thần, còn hành tinh Cơ Giới cung cấp lợi ích cho cậu cũng chẳng phải là chuyện gì xấu?
Hòa Ngọc cười, mắt híp lại cong cong: "Các anh biết tôi muốn gì sao?"
Eugene không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc nắm chặt kiếm Lưu Ngân, xoay kiếm một vòng, sau đó giọng nói trở nên sắc bén: "Cái tôi muốn không phải là thần, mà là... Thế giới này, không ai có thể hạn chế tôi hay quy định cho tôi!"
Điều kiện của hành tinh Cơ Giới không tồi, nhưng đã đoán sai những gì cậu muốn. Cái cậu muốn là... Phá vỡ quy tắc, lật đổ hệ thống.
Kiếm được rút ra, Hòa Ngọc dùng sức chém xuống. Kiếm màu bạc vừa được rút ra đã nhanh chóng trở nên lớn hơn, gần như che khuất cả bầu trời trên đỉnh đầu, bao trùm toàn bộ tầm nhìn. Tàn ảnh của kiếm lớn ẩn ẩn mang theo ánh chớp, giống như sấm sét rạch trời chém xuống, khiến tình hình có sự xáo trộn lớn.
Eugene than nhẹ: "Xem đi, cậu ta sẽ không hợp tác với chúng ta."
Con người Hòa Ngọc này, không thích nhất là có người đẩy cậu đi.
Năm phân thân nhún người nhảy lên, cánh tay máy giơ cưa điện lên. Bọn họ vây quanh, bảo vệ Eugene đang đeo mặt nạ ở giữa, nghênh đón kiếm lớn của Hòa Ngọc giáng xuống!
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Story
Chương 1506: Ngược Dòng Thời Gian (53)
10.0/10 từ 37 lượt.
