Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1502: Ngược Dòng Thời Gian (49)


Đã hiểu. Nói cách khác, mặc kệ là người hay là cây táo, chỉ cần đó là Ly Trạm, chỉ cần... có thể chiến đấu là được.


Hòa Ngọc thực sự không có cách nào đảm bảo cái cây này sẽ "trồng" ra cái gì, nhưng cậu tin rằng, chỉ cần Ly Trạm còn ý thức, chỉ cần Ly Trạm còn có thể điều khiển năng lượng thì nhất định anh sẽ biến thành người. 


Dẫu sao đi chăng nữa, gặp lại Hòa Ngọc chẳng phải là nguyện vọng của anh sao?


Hòa Ngọc truyền máu thịt vào hạt giống, gọng kính không viền gác lên sống mũi, ánh mắt bình tĩnh: "Dẫn năng lượng vào trong hạt giống, dùng máu thịt làm chất xúc tác, giúp đỡ anh ấy thành hình. Ngay khi cơ thể được hình thành phải đặt trái tim vào trong cơ thể anh ấy, như vậy Ly Trạm có thể sống lại."


Cậu dường như đã xác định được phương pháp hoàn chỉnh để giúp anh sống lại.



Lại một lần nữa, Trảm Đặc không nhịn được tò mò hỏi: "Sao cậu biết được thế?"


Hòa Ngọc: "Đoán."


Mọi người: "???"


Chuyện lớn như vậy, cậu nói cái gì đó đáng tin cậy chút đi, được không?! 


Hòa Ngọc đúng là trông vô cùng đáng tin, nhưng lại luôn nói ra những lời chẳng đáng tin chút nào!!


Lúc này, Hòa Ngọc đưa chiếc rương đựng trái tim và máu thịt cho Lăng Bất Thần, giọng nói vẫn bình tĩnh:



Cậu nói vô cùng nghiêm túc, cũng không hề nhìn Lăng Bất Thần.


Vẻ mặt Lăng Bất Thần cũng vô cùng nghiêm túc nhận lấy chiếc rương, tầm mắt cậu ấy nhìn về phía trước, nơi một bóng dáng vô cùng quen thuộc chậm rãi xuất hiện – tóc trắng, mắt đen.


Ly Trạm sắp sống lại, rốt cuộc những kẻ đó cũng không thể ngồi yên nữa rồi.


Lăng Bất Thần hít một hơi thật sâu, cầm đàn cổ đặt ngang trước người, bắt đầu đánh đàn. Tiếng đàn k*ch th*ch năng lượng nhưng lại không công kích, ngược lại dẫn dắt một ít năng lượng, rót nó vào bên trong hạt giống, thúc đẩy hạt giống lớn lên.


Hiển nhiên, Hòa Ngọc đã có sắp xếp từ trước.


Lăng Bất Thần bảo vệ Ly Trạm; Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn bảo vệ Đoàn Vu Thần; Trảm Đặc và Nguyên Trạch bảo vệ Quỳnh và Cách Đới. Mà người chân chính nghênh chiến chỉ có một mình Hòa Ngọc!



Bạc Kinh Sơn ở bên cạnh trầm ổn nói: "Nghe theo sắp xếp của Hòa Ngọc, đừng hành động thiếu suy nghĩ."


Nhiệm vụ của họ là bảo vệ Đoàn Vu Thần chứ không phải chiến đấu.


Bước chân Trấn Tinh dừng lại, đôi mắt phượng sâu không thấy đáy nhìn chằm chằm vào người tới, ánh mắt sắc bén tới cực điểm.


Hòa Ngọc lại tương đối bình tĩnh. Cậu thậm chí còn vươn tay đẩy mắt kính lên, chào hỏi với Eugene: "Đã lâu không gặp, rốt cuộc anh cũng ra mặt rồi, Eugene."


Ánh mắt Eugene phức tạp. Một lúc lâu sau, gã hơi nhắm mắt lại rồi lại lần nữa mở ra, ánh mắt điềm tĩnh mà lạnh lùng. Gã đi từng bước tới, giọng nói lạnh nhạt: "Cậu nôn nóng không chờ được mà muốn giết tôi nhỉ? Seattle và Vạn Nhân Trảm coi như đều bị tôi g**t ch*t, cậu phải báo thù cho bọn họ."


Gương mặt máy móc của Eugene lạnh lẽo và cứng rắn, khiến người ta không nhìn ra được bất kỳ cảm xúc gì. Chiếc mặt nạ màu bạc trên mặt Eugene rõ ràng chỉ che khuất một nửa gương mặt mà thôi, nhưng dường như lại khiến cả mặt gã đều trở nên mơ hồ.


Không phải là ngũ quan Eugene mơ hồ, mà Eugene mà bọn họ quen biết đã trở nên mờ ảo không thể nhìn rõ thân hình.



Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Story Chương 1502: Ngược Dòng Thời Gian (49)
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...