Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1487: Ngược Dòng Thời Gian (34)
Ly Trạm không chịu chấp nhận, anh điên cuồng chạy theo, chân không giày, máu tươi đầm đìa, nhưng anh không dừng lại, tiếp tục loạng choạng đuổi theo Hòa Ngọc.
Trên sườn đồi trống trải, rõ ràng anh đã trở nên mạnh mẽ, cao to như vậy, nhưng bóng của anh lại rất nhỏ, mặt trời lặn xuống, Hòa Ngọc dần khuất xa.
Giờ phút này, anh hận chính mình không đủ mạnh, tốc độ vẫn còn quá chậm!
Mặc dù Hòa Ngọc không quay đầu lại, nhưng cậu vẫn có thể nhìn thấy cảnh tượng phía sau. Giọng cậu đầy bất lực: "Ly Trạm, chúng ta thật sự sẽ gặp lại nhau, tôi không thuộc về nơi này."
Ly Trạm cố chấp nhìn theo bóng lưng cậu, hét lên: "Là khi nào?"
Nếu còn có thể gặp lại nhau, đó sẽ là khi nào?
Hòa Ngọc: "Trong một tương lai rất xa."
Ở không gian này, ở khoảnh khắc này , Ly Trạm cần phải ở hành tinh thông thường, Trái Đất còn chưa kết nối với vũ trụ, hơn nữa bản thân cậu đến từ một thế giới khác, cậu càng không biết ngay tại thời điểm này mình đang ở đâu. Cho dù hiện tại có vẻ là cùng một thế giới, thực chất, một trăm năm sau, cậu vẫn chưa ra đời.
Khoảng cách giữa họ, quả thực rất rất xa.
Hòa Ngọc cười, lắc đầu: "Tôi vẫn chưa đủ mạnh."
Nếu cậu đủ mạnh, trở thành một vị thần thực sự, cậu đã có thể quay ngược thời gian, mang tất cả những người bạn đồng hành đã mất của mình quay trở lại. Nếu cậu đủ mạnh, lúc ấy Thành Chiêu sẽ không chết, Seattle sẽ không chết, Vạn Nhân Trảm cũng sẽ không biến thành kiếm Lưu Ngân.
Đời này của cậu, có rất nhiều thứ cậu không thể làm. Nhưng cậu tuyệt đối không thể dừng bước, cậu vẫn phải tiến về phía trước, chiến đấu, làm cho bản thân trở nên mạnh mẽ, bảo vệ đồng đội hiện tại và bảo vệ cả những thứ mà những người đã ngã xuống để lại.
Cậu tỉnh táo và lý trí, chấp nhận tình cảm của bản thân, nhưng không đắm chìm trong nó.
Bóng dáng Hòa Ngọc lập tức biến mất tại chỗ. Ly Trạm trừng to đôi mắt màu xanh, từ bên trong nước mắt từng giọt từng giọt lớn chảy dài, anh nhào tới: "Anh đừng đi..."
Anh hét lên: "Ít nhất… hãy nói cho em biết, tên của anh!"
Một thanh âm trong trẻo từ bóng người khuất xa truyền đến: "Hòa Ngọc, tôi tên Hòa Ngọc."
Ly Trạm cắn chặt răng, hít sâu một hơi đứng dậy, đôi mắt màu xanh nước đỏ hoe, cậu nhìn chằm chằm vào phía trước, cắn răng nghiến lợi: "Hòa Ngọc, em nhớ tên anh rồi! Em sẽ trở nên rất mạnh, rất mạnh, mạnh đến mức em sẽ tìm được anh!"
Anh hít sâu một hơi, thấp giọng thì thào: "Nghe nói thần rất mạnh, vậy nên em sẽ thành thần. Đợi khi em thành thần, bất kể anh ở nơi nào, em đều có thể tìm thấy anh."
Anh bỗng xị mặt, giận dữ nắm chặt hai tay, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn, giọng nói run rẩy.
"Đợi em thành thần, nhất định sẽ tìm được anh, không, em sẽ không đi tìm anh, em sẽ triệu hồi anh, em mạnh như thế, em sẽ bắt anh phải đến bên cạnh em, không cho anh rời đi nữa..."
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Story
Chương 1487: Ngược Dòng Thời Gian (34)
10.0/10 từ 37 lượt.
