Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1482: Ngược Dòng Thời Gian (29)


Hòa Ngọc tức thì cau mày với một biểu cảm kỳ lạ trên khuôn mặt.


Ly Trạm... đã nhìn thấy cậu từ trước?


Ly Trạm vừa dứt lời liền ngất đi. Hòa Ngọc gạt đi sự lúng túng, không nói một lời xách anh lên, sau đó, nhìn những người dân làng đang thấp thỏm không yên với ánh mắt sâu không thấy đáy.


Lúc này, bọn họ đang căng thẳng nhìn Hòa Ngọc, trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi, hoảng sợ và cầu xin.


Anh Hằng tiến lên một bước, muốn nói điều gì đó.


Hòa Ngọc nhìn bọn họ, ánh mắt không chút gợn sóng: "Anh ta cũng cầu xin các người như vậy."


Bước chân của anh Hằng như bị đóng đinh tại chỗ, gã kinh hoàng nhìn Hòa Ngọc.


Ngay lúc này đây, gã hiểu ra... chàng trai mặc áo trắng đến đây không phải để chiếm đoạt đồ tốt, mà để giải cứu Ly Trạm!



Cảm giác ớn lạnh từ dưới chân lan ra, trong nháy mắt truyền đến sống lưng, lông tóc dựng lên, toàn thân cứng đờ, hàm răng không ngừng run cầm cập, giống như bị ác ma nhìn chằm chằm, lạnh đến cực điểm.


Nhưng Hòa Ngọc không nói gì, xoay người rời đi.


Dân làng vừa thở phào nhẹ nhõm thì, một ánh sáng trắng chói mắt lóe lên.


Khi Hòa Ngọc quay lại, cậu rút kiếm Lưu Ngân ra, vung thanh kiếm dài, bóng người biến mất tại chỗ.


Thanh kiếm dài màu trắng bạc từ nhỏ biến thành lớn, đất trời rung chuyển, nó xoay tròn ở trên đầu ngôi làng, càng lúc càng to ra, khuấy động mưa gió, mang theo sức uy h**p cực kỳ đáng sợ.


Ngay lúc đó, thân thể của tất cả dân làng đều bị tê liệt, kinh hãi và la hét không ngừng.


"Ầm!"


Thanh kiếm Lưu Ngân lơ lửng trên không trung, liên tục giáng xuống giữa đám người đang tuyệt vọng gào thét.


Hòa Ngọc ném Ly Trạm dưới gốc cây, cậu đứng một bên, cúi đầu nhìn anh với ánh mắt phức tạp mà thậm chí cậu còn không nhận ra.



Sau lưng, ngôi làng khô cằn rung chuyển, trời đất đảo lộn, toàn bộ nhà cửa đều rầm rầm sụp đổ, tất cả dấu vết bẩn thỉu đều tiêu tan, mọi người đều trợn to mắt, bị nghiền sống biến thành cát bụi.


Bao nhiêu là vết dơ dáy bẩn thỉu, đã hoàn toàn bị chôn vùi, chỉ còn lại một cái hố sâu lớn, cùng vết máu loang lổ, lờ mờ.


Trên thế gian này, không còn làng mạc nào như vậy nữa.


Những người trong ngôi làng này, không còn ai sống sót.


Hòa Ngọc không biết trong tiến trình lịch sử ban đầu đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này, cậu có thể ra tay, ắt hẳn là vì hành động như thế trút bỏ được sự phẫn nộ ẩn sâu trong lòng.


Cậu nhìn Ly Trạm, từ từ giơ tay lên, thanh kiếm Lưu Ngân màu trắng bạc thu vào trong lòng bàn tay, không chút tì vết.


Cậu đứng ở đó, thân vẫn cao như ngọc, áo trắng như tuyết, vạt áo tung bay, nhưng lại có thêm mấy phần chân thực động lòng người. Lúc này, cậu đã không còn là người đứng xem nữa.


Kể từ ngày hôm đó, mọi thứ đã thay đổi.


"Đại thụ, đại thụ!" Dưới gốc cây táo, Ly Trạm ngẩng đầu lớn tiếng hét lên, đôi mắt cong cong.



Trên cây, Hòa Ngọc xoay người tiếp tục ngủ, vờ như không nghe thấy.


Ly Trạm không thèm để ý, xòe lòng bàn tay ra, trên tay có một quả to bằng lòng bàn tay, giọng anh mừng rõ: "Đại thụ, nhìn xem tôi tìm được cái gì này! Cái này ăn rất ngon!"


Hòa Ngọc không để mắt tới anh, tiếp tục ngủ.


"Đại thụ, Đại thụ!"


Hòa Ngọc vẫn không mở mắt, giọng uể oải: "Cậu ăn một mình đi."


"Ừm..." Nỗi thất vọng hiện lên trong đôi mắt xanh.


Anh đưa lên miệng, nghĩ ngợi một lát nhưng vẫn không nỡ ăn, cẩn thận nâng niu đặt sang một bên.


Bây giờ, Đại thụ không muốn ăn, nhỡ đâu lát nữa muốn ăn thì sao? 


Quả ngon như vậy, thật không nỡ ăn, phải để dành cho Đại thụ.



Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Story Chương 1482: Ngược Dòng Thời Gian (29)
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...