Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1376: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (77)


Vạn Nhân Trảm cũng không tức giận vì Hòa Ngọc không tin mình. Gã tức giận vì Hòa Ngọc lấy tính mạng mình ra để mạo hiểm.


Lúc này, ngay cả Bạc Kinh Sơn cũng đều nhìn Hòa Ngọc với vẻ khiển trách. Anh ấy giống như chủ nhiệm lớp, nghiêm túc phê bình: "Sức chiến đấu của cậu rất thấp, tố chất cơ thể rất kém, chỉ cần hơi lơ là sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nếu vết thương trên người cậu tiếp tục trở nặng, cậu có thể đã chết rồi."


Miệng vết thương trên cổ rất sâu. Nếu chậm một chút nữa, cậu sẽ chết vì mất máu quá nhiều. Giọng nói của Hòa Ngọc bây giờ vẫn đang rất khàn, sắc mặt và đôi môi đều tái nhợt. Tình hình lúc đó quả thực rất nghiêm trọng.


Đôi mắt Trấn Tinh cũng mang theo vẻ không đồng tình: "Tôi biết cậu thích chơi đùa trên lằn ranh sinh tử, nhưng cậu phải nhớ cho kỹ, tính mạng của cậu mới là quan trọng nhất."


Hòa Ngọc mỉm cười: "Bởi vì tôi biết rằng các anh sẽ cứu tôi."


Eugene chớp mắt, hừ một tiếng: "Cậu tin tưởng vào chúng tôi quá rồi. Nhỡ đâu chúng tôi không cứu cậu thì sao?"


Hòa Ngọc nhìn gã, khẽ cười: "Nếu đến cả chuyện ấy các anh cũng không làm được thì tôi đây còn giữ các anh lại làm gì?"



Eugene: "..." Mẹ nó, nghe vô lý nhưng lại rất thuyết phục.


Trong đội của bọn họ, Hòa Ngọc là "bộ não" người bày mưu tính kế, gánh vác trọng trách lớn nhất. Mà bọn họ là tay chân, là vũ khí. Nếu là như vậy, quả thật Hòa Ngọc không thể không trông cậy vào họ.


Quên đi, tắm rửa rồi ngủ một giấc đi, đừng liên lụy đến đội trưởng Hòa Ngọc. Bọn họ là một đội cùng chiến đấu, không phải là đội chứa mười tên rác rưởi.


Do vậy, mọi thứ hoàn toàn nằm trong dự đoán của Hòa Ngọc, cho dù Đường Kha có trở thành kẻ phản bội đi chăng nữa thì bọn họ cũng có thể cứu Hòa Ngọc.


Quỳnh thở dài, đè vành nón xuống, nghi hoặc: “Cậu cho Đường Kha hai sự lựa chọn, anh ta chọn phản bội, vậy tin tức kia truyền ra như thế nào?”


Hòa Ngọc nâng tay, ngón tay với những khớp xương tinh tế rõ ràng v**t v* chiếc ga trải giường nhuốm đầy vết máu đỏ tươi, giọng nói bình tĩnh: "Đây là tin tức. Nếu tinh thần anh ta không ổn định, lựa chọn ra tay với tôi, như vậy nhất định sẽ khiến tôi bị thương, lưu lại vết máu."


Vòng tuần hoàn trước sẽ để lại vết máu trên ga trải giường. Lần này, nếu bị thương, thứ dùng để quấn quanh vết thương cũng là khăn trải giường. Chiếc ga trải giường chính là tin tức.


Ba vết máu giống nhau y đúc.



Chỉ có mình hiểu rõ bản thân mình nhất. Chỉ cần bản thân của vòng tuần hoàn trước đưa cho mình một chiếc mỏ neo, Hòa Ngọc đã có thể lấy "mỏ neo" này làm trung tâm, đoán ra tin tức do Hòa Ngọc vòng tuần hoàn trước muốn truyền đạt.


Đồng tử của Lăng Bất Thần co rụt lại, trả lời: "Không đúng, cậu vừa mới nói nếu Đường Kha ra tay với cậu lần trước, thì cậu sẽ không lựa chọn anh ta là người truyền tin, vậy vết máu trên này..."


Hòa Ngọc cười lạnh, khẽ gật đầu.


Chỉ một thoáng, mọi người đều thấy cả người từ chân đến lưng đều lạnh, lông tơ dựng thẳng đứng, da đầu run lên.


Đường Kha không ra tay với Hòa Ngọc, nhưng Hòa Ngọc vẫn đổ rất nhiều máu.


Mẹ kiếp, tin tức này quả thực khủng khiếp.


Nguyên Trạch có tâm tư tinh tế, lập tức nhíu mày: "Khoan đã, tôi có câu hỏi." Gã nhìn Hòa Ngọc: "Đường Kha đưa tin trước, hay vết máu trên ga trải giường trước?"


Ánh mắt của Hòa Ngọc có vẻ tán dương, đội của cậu toàn những người thông minh, chỉ cần một chi tiết nhỏ đã có thể phát hiện ra rất nhiều vấn đề, cũng sẽ không xem nhẹ những manh mối nhìn như nhỏ bé nhưng thực ra lại rất quan trọng.



"Đúng, truyền tin trước."


Cậu hít sâu một hơi, đẩy kính mắt: "Do đó, tôi của vòng tuần hoàn lần trước đã dự cảm thấy chuyện không may bản thân mình sẽ gặp phải, cho nên tôi nhất định phải tìm ra manh mối vô cùng quan trọng. Để xác định điều này, tôi đã để lại ký hiệu ở trên giường."


Giường là giường của Hòa Ngọc, vết máu vẫn còn ở đó. Có ba vết máu, chứng minh rằng Hòa Ngọc của vòng tuần hoàn thứ nhất đã phát hiện ra một cái rồi để lại ký hiệu ở trên giường, vô cùng thông minh. Hòa Ngọc cũng muốn tự khen chính mình.


Đương nhiên, chắc chắn rằng bản thân của vòng tuần hoàn trước còn để lại các manh mối đã dự bị khác. Trứng chim sẽ không để tất cả vào một cái rổ, chiếc giường bây giờ đã đưa tin tức đến trước mặt, manh mối dự bị có bị xóa đi hay không đã không còn quan trọng.


Trấn Tinh nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, đôi mắt phượng kia đầy ẩn ý, mang theo nỗi khiếp sợ và hãi hùng rất rõ ràng. Lăng Bất Thần há miệng th* d*c, một chữ cũng chưa thốt nên.


Hòa Ngọc không để ý đến sự e ngại của bọn họ, khẽ hất cằm lên, đường nét uyển chuyển, hoàn mỹ trông vô cùng sắc sảo, cặp kính không viền phản chiếu ánh lửa bên trong du thuyền, giống như ngọn lửa đang nhảy nhót trong hốc mắt.


"Mọi người đoán được mà, đoán được tôi của vòng tuần hoàn thứ nhất đã xảy ra chuyện. Không, là tôi của mỗi một vòng tuần hoàn trước đều xảy ra chuyện không may, có người nhất định sẽ động thủ với tôi."


"Cho nên, vòng tuần hoàn có liên quan tới tôi. Có lẽ không phải là tôi sống sẽ tuần hoàn, mà là tôi chết rồi mới tuần hoàn."


"Nói cách khác, tôi đã chết hai lần, ít nhất là hai lần."



Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Story Chương 1376: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (77)
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...