Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1371: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (72) - Là tự anh ta bỏ rơi chính mình


"Bùm."


Tiếng đàn tấn công về phía kia lập tức mềm nhũn đi.


Đường Kha khiếp sợ nhìn người phía trước không mất cọng lông sợi tóc nào, lại nhìn nước biển đen ăn mòn đã bao quanh đầu gối của mình, vẻ mặt ngạc nhiên, không thể tin được. Lại ngẩng đầu, anh ta há miệng th* d*c, một chữ cũng không nói nên lời.


Về phía những người đang đánh nhau kia, bọn họ đã dừng lại, ngay khoảnh khắc Lăng Bất Thần tấn công.


Đường Kha bất chợt hiểu được.


Bọn họ đang phối hợp với nhau.



Một sự phối hợp cực kì ăn ý.


Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, Eugene, Trảm Đặc, bọn họ giả vờ giằng co đánh đấu, làm phân tán sự chú ý của anh ta, hỗ trợ Lăng Bất Thần thần không biết quỷ không hay lặng lẽ đến gần tấn công Đường Kha. Hơn nữa, bọn họ đã đoán rằng phản ứng của Đường Kha sẽ theo bản năng đẩy Hòa Ngọc đi để ngăn đòn tấn công đó, do vậy tiếng đàn tấn công của Lăng Bất Thần mới trở nên vô lực, hoàn toàn không có tính sát thương.


Kế hoạch có chút thay đổi. Đường Kha thế mà lại không đẩy Hòa Ngọc đến ngăn cản đòn tấn công mà lại ném Hòa Ngọc đến nơi an toàn. Có điều tình tiết thay đổi này cũng không ảnh hưởng đến kế hoạch của bọn họ.


Nhân tính luôn luôn phức tạp như vậy, vừa mâu thuẫn lại không hề nhất quán.


Nguyên Trạch bay vọt lên, đỡ được Hòa Ngọc. Tất cả những người khác đều vây quanh Hòa Ngọc.


"Ha ha ha ha ha." Nhìn thấy cảnh này, Đường Kha bất chợt cười phá lên.


Bắp chân của anh ta biến mất trong nháy mắt. Giờ phút này, nước biển ăn mòn đã lan đến đùi, ăn mòn xương cốt của anh ta, hai cái cẳng chân gầy guộc chìm trong nước biển đang dần chuyển sang màu đen và tan ra.



Đường Kha vốn đang bị giam cầm trong nỗi sợ hãi về cái chết dường như đang dần tỉnh táo trở lại. 


Anh ta thậm chí không thèm nhìn hai chân của mình nữa, dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn bọn họ.


Những người này phối hợp với nhau thật sự rất ăn ý.


Đã từng, anh ta cũng đã từng là một thành viên trong đó, anh ta cũng có được sự ăn ý như vậy. Nhưng mà, vừa rồi, anh ta lại bị nỗi sợ cái chết xâm chiếm, bị ma quỷ dắt đi, vứt bỏ bản tâm của mình, xem thường những người từng là đồng đội ấy.


Bọn họ sẽ không vì một suy đoán mơ hồ mà xuống tay với "bộ não" của đội.


Đường Kha không muốn chết. Nhưng vì muốn sống sót, chính anh ta lại tự đẩy mình lên tử lộ.


Như một vòng luẩn quẩn, cứ lặp đi lặp lại, tất cả những gì mà anh ta "nỗ lực" làm đều tuân theo vận mệnh đã định sẵn.



Mười hai lấy mười, đám người Hòa Ngọc không bỏ rơi anh ta.


Là tự anh ta bỏ rơi chính mình.


Đường Kha há miệng th* d*c, màu đỏ tươi trong mắt rút đi, giọng nói khàn khàn: "Mỗi người đều có vận mệnh của mình, cho dù thế nào đi chăng nữa tôi cũng không thể thay đổi số phận của mình."


Nói xong, anh ta giang rộng hai tay, thả bản thân mình về phía sau.


"Bùm."


Một âm thanh lanh lảnh vang lên, bọt nước màu đen bắn tung toé.


Cơ thể cao lớn bị nước biển màu đen ăn mòn bao quanh, thoáng chốc Đường Kha đã bị ăn mòn sạch sẽ, chỉ còn xương trắng trơ ra. Nhưng không phải chờ lâu, ngay cả xương trắng cũng bị ăn mòn hết.


[Đường Kha số 990 của hành tinh Chiến Đấu đã bị đào thải, số người còn lại trong phó bản là 11/50 người.]



Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Story Chương 1371: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (72) - Là tự anh ta bỏ rơi chính mình
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...