Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1357: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (58)
Nguyên Trạch ủ rũ nói: "Quả nhiên, lớp vỏ ngoài làm bằng chất liệu đặc biệt của tàu du lịch đã bị tổn hại không thể chống chịu thêm một vòng tuần hoàn nữa. Tôi còn cho rằng có chiếc du thuyền này, ít nhất chúng ta sẽ không phải sợ tính ăn mòn của nước biển nữa, không ngờ rằng..."
Trảm Đặc hít sâu một hơi, sắc mặt khó coi: "Nhà kho bị hư hại, nước biển có tính ăn mòn đã tràn vào trong rồi, căn phòng trong góc của tầng một cũng có một khe hở nhỏ giống với phòng điều khiển, nước có tính ăn mòn đã tràn vào. Chúng tôi đã đem thảm, bàn ghế chuyển qua đó."
Chuyển qua đó không phải vì chặn vào khe hở, bởi vì nước màu đen có tính ăn mòn kia, không gì có thể chặn được. Họ chỉ là lợi dụng những thứ này để kéo dài thời gian, thứ họ đang thiếu chính là thời gian. Đương nhiên, cũng không kéo dài được bao lâu.
Hòa Ngọc gật đầu.
Trấn Tinh suy nghĩ một chút rồi đề nghị: "Chúng ta có thể dùng tất cả đồ đạc để kéo dài thời gian ăn mòn. Chỉ cần cố gắng đến tám giờ sáng mai, có lẽ sẽ còn cơ hội."
Lăng Bất Thần cau mày lắc đầu, từ chối đề nghị này: "Rời khỏi eo biển Gama lúc tám giờ sáng, chúng ta sẽ rơi vào vòng tuần hoàn một lần nữa, cho dù cố gắng kéo dài đến tám giờ, cũng phải nghĩ cách để thoát ra khỏi vòng tuần hoàn này."
Nếu không, vào lúc tám giờ, họ sẽ bị tuyên bố là thất bại.
Hòa Ngọc đưa tay ra: "Cách Đới, số liệu."
Cách Đới đưa tất cả số liệu ghi chép được cho Hòa Ngọc.
Eo biển Gama rất đặc biệt, đã bước vào nơi nước mưa có tính ăn mòn như thế này thì đương nhiên không thể sử dụng trí não để truyền tin được. Nhưng chỉ cần bật được trí não, tác dụng ghi chép cơ bản nhất vẫn có thể sử dụng được. Bản thân Cách Đới có thể trở thành một máy dò rất hữu ích, cho dù bị tín hiệu ở eo biển Gama gây nhiễu thì ảnh hưởng không lớn.
Hòa Ngọc kéo một cái ghế qua, ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào số liệu, hiển nhiên là tiến vào trạng thái tính toán, thỉnh thoảng sẽ cầm bút viết vào trong cuốn sổ. Lúc này cậu giống như một cái máy tính có độ chính xác cao, điên cuồng tính toán. Trong đầu, lướt qua hết con số này đến con số khác.
Những người khác không dám làm phiền cậu, đứng nhìn nhau, đều nhìn ra sự lo lắng trong mắt đối phương.
Quỳnh thở dài: "Phó bản này thật sự rất khó."
Đoàn Vu Thần: "Càng gần đến chung kết, chắc chắn sẽ càng khó, người ở phía sau màn sẽ cản chúng ta lại, không cho chúng ta cơ hội bước vào trận chung kết."
Trảm Đặc cảm thấy hơi kỳ lạ: "Nếu như chúng ta chết hết, vậy thì chẳng phải mùa này sẽ không có đỉnh lưu sao?"
Mặt của Cách Đới vô cảm, giọng nói lạnh lùng nói: "Điều đó còn quan trọng sao? Mặc dù chúng ta không đoán được người ở phía sau màn là ai, nhưng ai ai cũng biết đến sự tồn tại của đối phương, hành động cố ý can thiệp vào cũng rõ ràng rồi."
Ai cũng biết có người ở phía sau màn, và ai cũng biết người ở phía sau màn đang can thiệp vào show sống còn.
Dưới tình hình này, chẳng còn gì để mất, ra tay mạnh hơn một chút thì đã sao?
Đường Kha lẩm bẩm nói: "Mùa trước còn có một Vạn Nhân Trảm, mùa này là đoàn diệt toàn bộ sao?"
Quỳnh nhíu mày, lâm vào trầm tư: "Tôi cảm thấy có hơi kỳ lạ, từ khi bắt đầu, người ở phía sau màn vì không muốn để lộ thân phận, cho nên can thiệp rất ít, khiến người khác không nắm được bằng chứng, cũng để chúng ta có thể tìm thấy đường ra. Nhưng khi Hòa Ngọc sắp tra ra được thân phận của đối phương, thì đối phương lại can thiệp rất róng ràng, đến bây giờ, thậm chí còn không kiêng dè người bên ngoài phát hiện."
"Lạ ở chỗ nào?" Trảm Đặc khó hiểu.
Eugene lái tàu, nhẹ nhàng trả lời: "Vì nếu đối phương kiêng dè nên sẽ chừa phó bản ít nhất một con đường lui, để Hòa Ngọc có thể tìm thấy lỗ hổng rồi từ đó thăng cấp. Bây giờ đối phương đã sẵn sàng để tiêu diệt tất cả chúng ta, vậy thì không cần kiêng dè gì nữa. Mà một khi đã không kiêng nể gì thì tại sao không trực tiếp xóa sổ chúng ta?"
Điểm kỳ lạ nằm ở đây! Trực tiếp xóa bỏ chẳng phải sẽ nhẹ nhàng hơn sao, việc gì phải rắc rối như vậy?
Điều này mang đến cho người ta một cảm giác rất mâu thuẫn, giống như đối phương muốn dứt khoát xử lý họ, nhưng lại luôn chần chừ vì một điều gì đó.
Trấn Tinh lẩm bẩm: "Chẳng lẽ một khi đối phương trực tiếp xóa bỏ thì sẽ bị bại lộ thân phận ra bên ngoài sao?"
Có khả năng! Vậy rốt cuộc kẻ đó có thân phận gì, mà khi trực tiếp xóa bỏ thì sẽ bị phát hiện.
Quỳnh vò đầu suy sụp: “Người ở phía sau màn, rốt cuộc là ai đây?”
Lúc này, Hòa Ngọc đột nhiên ngẩng đầu lên, khép quyển sổ lại, l**m l**m đôi môi khô khốc, bình tĩnh nói: "Tôi có một tin xấu và một tin tốt, mọi người muốn nghe cái nào trước."
Mọi người: "..."
Đoàn Vu Thần: "Nghe tin xấu trước đi."
Hòa Ngọc gật đầu: "Tin xấu là theo như tình hình bây giờ, du thuyền chỉ có thể chịu được đến sáu giờ, cho dù chúng ta dùng tất cả các trang bị kéo dài thời gian đi chăng nữa, cũng chỉ có thể kéo dài đến bảy giờ thôi. Lỗ hổng của du thuyền đang lớn dần, nhất là bây giờ lỗ hổng ở nhà kho bị nước biển đánh vào sẽ càng ngày càng to ra, tốc độ chìm sẽ rất nhanh."
Lòng mọi người chùng xuống.
Quả nhiên... Du thuyền không thể chống đỡ được, không chống đỡ nổi cho đến khi rời khỏi eo biển Gama.
Trảm Đặc vội vàng hỏi: "Còn tin tốt thì sao?"
Ngón tay Hòa Ngọc xoay xoay bút, lộ ra nụ cười: "Tin tốt là tôi có cách để thay đổi tình cảnh bây giờ, thậm chí là kéo dài thời gian để chúng ta có thể ở lại eo biển Gama, để chúng ta có thêm thời gian giải quyết vấn đề vòng tuần hoàn."
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Story
Chương 1357: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (58)
10.0/10 từ 37 lượt.
