Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1334: Chuyến Tàu (35) - Tất cả các người đều đã chết rồi
Đoàn Vu Thần nghe thấy thế thì cau mày.
Người nọ nhìn chằm chằm Hòa Ngọc: "Tôi có thể nói cho cậu biết chân tướng, nhưng cậu phải đồng ý với tôi, phải để tôi sống, cậu cần phải..."
Nhưng vẻ mặt Hòa Ngọc vẫn không thay đổi: "Giết anh ta đi."
Quỳnh không chần chờ, trong ánh mắt hoảng sợ của người thứ hai, tay cô ta hơi dùng sức, sợi tơ cắt qua cổ.
Hòa Ngọc bước tới trước mặt người thứ ba, gọng kính không viền đặt trên sống mũi. Vẻ mặt cậu hơi bực bội, tất nhiên ánh mắt cũng không thân thiện gì.
Cậu mảnh khảnh, gầy yếu, lại thông minh có trách nhiệm, hơn nữa cũng đáng để tín nhiệm, nhưng điều đó không có nghĩa cậu là người tốt, cũng không có nghĩa cậu thiện lương, nhân từ.
Ngược lại, từ trước tới nay Hòa Ngọc vẫn luôn vô cùng tàn nhẫn, với người khác hay là với bản thân mình.
Thậm chí cậu cố gắng "mọi người đều thăng cấp", "mọi người" này chỉ là những người mà cậu tin tưởng thôi. Mặc kệ những người này có bí mật và nỗi khổ riêng gì, nhưng khi bọn họ đã lựa chọn không hợp tác với Hòa Ngọc, bọn họ chọn đứng vào phe đối lập, vậy thì bọn họ không còn thuộc phạm vi "mọi người" của Hòa Ngọc nữa rồi.
Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với đồng đội của mình.
Người thứ ba không đợi Hòa Ngọc mở miệng, phòng tuyến tâm lý đã hoàn toàn sụp đổ rồi, gào thét: "Không giết mấy người thì chúng tôi chết, chắc chắn mấy người sẽ giết chúng tôi! Lão đại, cũng không phải tôi cố ý muốn đối đầu với anh đâu!"
Cái cụm "chắc chắn sẽ giết" này... Hình như không giống với mấy cái trước lắm?
Eugene cau mày: "Vì sao? Vì sao mà mấy người đều khẳng định như vậy?"
Vẻ mặt người nọ hoảng sợ tột độ, ánh mắt lộ ra vẻ khủng hoảng: "Bởi vì, bởi vì chúng tôi đã..."
Như bị tự động tắt tiếng, người nọ biến mất ngay tại chỗ, đồng thời, trong đầu mọi người cũng nhận được thông báo cậu ta bị đào thải.
Sắc mặt Hòa Ngọc trầm xuống.
Những người khác cũng thay đổi sắc sắc mặt.
Sau một lúc lâu, giọng nói khàn khàn của Quỳnh vang lên: "Bị hệ thống xoá sổ sao?"
Đoàn Vu Thần hít sâu một hơi, giọng nói cũng khàn khàn: "Có lẽ bọn họ còn vướng quy tắc khác, một khi tiết lộ sẽ bị phó bản xóa bỏ."
Trảm Đặc há miệng th* d*c: "Rốt cuộc bọn họ đang cất giấu bí mật gì thế?"
Năm mươi người, khi mưa ăn mòn kéo tới trực tiếp làm tám người chết, hai mươi tám người bắt tay nhau muốn g**t ch*t bọn họ, lại bị bọn họ giết ngược lại hai mươi bảy người.
Trong chớp mắt, bây giờ chỉ còn lại có mười lăm người bọn họ.
Đội của Hòa Ngọc gồm mười hai người, Balle và Triệu Bằng Khí, cùng với Moore vẫn còn bị bắt giữ.
Trong số những người này, có người từng hợp tác trong phó bản , có người từng mở toạ đàm ở trạm trung gian...
Người vừa mới chết tên là Hi Sâm, Hòa Ngọc nhớ kỹ. Ở phó bản , cậu ta đã tự tát mình một cái, dùng cách tự sát để rời đi, lúc đó cậu ta cũng từng gọi Hòa Ngọc là lão đại.
Hòa Ngọc biết, cậu ta không muốn trở thành kẻ địch của mình.
Nhưng mà, đi từng bước tới hôm nay, để rồi bị loại bỏ, có thể trách ai được đây?
Trách nhóm của Hòa Ngọc sao? Không, là do đám của Hi Sâm ra tay trước, nếu không đánh trả thì người chết chính là nhóm Hòa Ngọc.
Trách nhóm của Hi Sâm? Không, dường như về tình thì có thể tha thứ cho bọn họ.
Nếu muốn trách, thì chỉ có thể trách quy tắc, trách bàn tay phía sau đã lập ra những thứ này, trách không công bằng với bất kỳ người nào.
Hòa Ngọc chậm rãi nhắm mắt lại.
Moore giãy giụa hai cái, cười khổ: "Thả ra đi, để tôi tự rời đi."
Chỉ còn lại một mình gã, gã không thể chuyển bại thành thắng được và cũng không có năng lực đó. Làm cao thủ Liên Bang, con cưng của trời, hy vọng cuối cùng của Moore là chết trong tay chính mình.
Hòa Ngọc mở to mắt, xoay người nhìn sang Moore, vẻ mặt bình tĩnh: "Anh muốn cứ vậy mà chết sao? Anh không muốn kẻ đứng sau tấm màn bị lôi ra à?"
Ánh mắt Moore hiện lên vẻ hung ác, sau đó lại lắc đầu tuyệt vọng, khóe miệng cười chua xót: "Hòa Ngọc, cuối cùng bây giờ tôi cũng hiểu rồi, sức người không thể nào chống chọi lại quy tắc được, một lần hai lần, cuối cùng cũng đầu hàng trước quy tắc thôi..."
Cậu ta chớp mắt, nén nước mắt vào trong: "Cậu cũng thấy rồi, không thể nói, cái gì cũng không thể nói."
Chẳng lẽ hai mươi tám người bọn họ không biết sẽ thua sao?
Bọn họ biết chứ, xác suất cao là thua, đối đầu với nhóm của Hòa Ngọc, tỷ lệ thắng là cực kỳ thấp. Nhưng bọn họ không thể nói gì hết, chỉ có thể cược vào tỷ lệ cực kỳ nhỏ bé kia, kết quả cuối cùng không ngoài dự đoán, bọn họ thua.
Hòa Ngọc vẫn bình tĩnh như trước: "Cậu không thể nói, vậy để tôi nói đi."
Cậu bước về phía Moore, một bước lại một bước.
"Tất cả các người đều đã chết rồi."
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Story
Chương 1334: Chuyến Tàu (35) - Tất cả các người đều đã chết rồi
10.0/10 từ 37 lượt.
