Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1328: Chuyến Tàu (29)


Balle hơi khựng lại, sau đó lập tức nhíu mày lắc đầu: "Nước mưa từ khe nứt đó chảy vào rất nhỏ, sẽ có ngấm vào trong cabin cũng sẽ ăn mòn sàn tàu, nhưng vì số lượng ít nên chắc sẽ không ăn mòn hết nội thất bên trong con tàu đâu. Du thuyền lớn thế này, chúng ta chỉ cần kiên trì..."


Anh ta nhảy dựng lên, cao giọng nói: "Khoan đã — nếu buồng lái của tôi đã bị phá hỏng ở phía trên, du thuyền sẽ không thể tiến về phía trước được nữa."


Balle cuối cùng cũng nhận ra. Nếu ít bị ảnh hưởng bởi nước biển cùng với việc du thuyền có diện tích lớn thế này, chỉ cần kiên trì tới khoảng 8 giờ sáng mai là có thể rời khỏi eo biển Gama. Nhưng nếu bảng điều khiển bị ăn mòn khiến tàu dừng lại thì lại khác.


Một khi con tàu dừng lại ở một nơi tựa vực thẩm địa ngục như eo biển Gama, bọn họ chỉ có thế chờ chết mà thôi.


Sợ điếng người! 


Có người hít sâu một hơi: "Vậy bây giờ phải làm sao đây? Buồng lái có khe hở, chúng ta không thể ngăn nước mưa rơi vào ăn mòn bảng điều khiển được."


Trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ sợ hãi và bất an, ánh mắt lo âu nhìn lên phía trên trần nhà.


"Có thể chuyển nó đi được không?" Lăng Bất Thần hỏi.



"Tất cả mọi thứ đều là chương trình được lập trình sẵn. Nếu chuyển đi thì có thể dẫn đến việc tự động dừng lại" Cách Đới lắc đầu.


Lăng Bất Thần ngạc nhiên hỏi lại: "Vậy thì chỉ cần lái bằng tay thôi?"


Mọi người: "..."


Bầu không khí căng thẳng chìm vào sự im lặng trong giây lát.


Một lúc sau, Eugene nói: "Công nghệ của Trái Đất vẫn còn lạc hậu, nhưng đúng là một số hoạt động vẫn dựa trên quy tắc..." 


Thiết lập tàu lái tự động, một khi thiết lập này huỷ bỏ, bọn họ hoàn toàn không biết phải làm thế nào. Họ hoàn toàn quên rằng mình có thể lái bằng tay.


Hòa Ngọc nhìn về phía Balle: "Anh có giá trị rồi đấy."


Balle xúc động phát khóc. 


Mẹ kiếp, anh ta đang lo sau 10 giờ phải trở về buồng lái thì sự an toàn của bản thân sẽ không được đảm bảo nữa, thế nhưng bây giờ mấy người này cho anh ta một cái cớ quá hay. 



Anh ta còn giá trị, anh ta vẫn được sống.


Kế hoạch đã được đưa ra, lập tức hành động. Lỗ hổng trên sàn lại được cạy ra lần nữa, vài giọt nước mưa theo đó mà nhỏ xuống, trong nháy mắt ăn mòn chiếc thảm thành vài lỗ lớn. Có lẽ vì thảm không phải vật sống, vậy nên dù diện tích ăn mòn không nhỏ nhưng cũng không có xu hướng lan rộng ra.


Eugene, Cách Đới, Quỳnh và Balle cùng nhau giải quyết vấn đề bảng điều khiển . Dưới sự hỗ trợ của những người khác, bọn họ tháo bảng điều khiển của con tàu và chuyển nó thẳng đến nhà kho ở tầng một - nơi an toàn hơn.


Balle ngồi tự lái thuyền trong nhà kho. Triệu Bằng Khí muốn tuần tra ở tầng này, tiện thể bảo vệ anh ta. 


Đương nhiên, chỉ cần bọn họ không muốn chết nếu không sẽ chẳng có ai ngu đến nỗi đi tấn công anh ta. 


Một khi con tàu này dừng lại, tất cả mọi người đều sẽ chết hết.


Thân tàu lắc lư dữ dội, Trảm Đặc cảm thán: "Sóng gió bên ngoài càng lúc càng lớn..."


Balle: "Xin lỗi nhé..."


Trảm Đặc nghi hoặc: "Anh xin lỗi cái gì?"



Balle lúng túng cười: "Chưa quen tay, cho nên lúc nãy sơ ý tăng tốc, va phải đầu ngọn sóng."


Trảm Đặc: "..."


Mọi người: "..."


Tất cả đều không nói gì mà rời khỏi nhà kho. 


Cũng may không cần ai phải lo lắng xem Balle có nghiêm túc lái tàu hay không, dù sao đi chăng nữa thì việc này liên quan đến chính mạng của anh ta. Nếu không muốn chết, anh ta phải nghiêm túc mà lái.


Eugene liếc nhìn đồng hồ: "10 giờ rồi, quay về phòng thôi." 


Ngoại trừ bốn nhân viên bảo vệ, tất cả mọi người đều phải trở về phòng, nếu không sẽ vi phạm quy định. Bảo vệ trở về phòng cũng là vi phạm. Một khi đã vi phạm quy định, người có cấp bậc thân phận cao hơn sẽ dễ dàng ra tay xử lý họ.


Vì vậy, mọi người nhao nhao trở về phòng.


Nếu du thuyền đã được xác nhận có thể chống đỡ được, bọn họ có thể rời khỏi eo biển Gama một cách thuận lợi, nhưng vẫn sẽ chỉ có mười người lên được bờ. 



Tất cả mọi người đều biết, tối nay con tàu này nhất định sẽ sặc mùi máu tanh.


Tách nhau ra cũng chính là để cho mỗi người có thời gian chuẩn bị ra tay.


Trấn Tinh và Lăng Bất Thần không đi lên lầu, bọn họ đi theo Hòa Ngọc đến tầng tiếp theo. Tầng này có sáu cái giường, bên ngoài có bốn bảo vệ. Hiện tại trong phòng chỉ có bốn người.


Cách Đới ngồi trên giường, nhíu mày: "Phó bản này thật sự đơn giản như vậy sao?" Có Trấn Tinh và Lăng Bất Thần bảo vệ, đội của bọn họ rất dễ dàng trở thành những người sống sót cuối cùng. Còn có du thuyền bảo vệ bọn họ khỏi mưa axit và Balle đang lái tàu. Chỉ cần giữ nguyên như vậy bọn họ có thể thuận lợi rời khỏi eo biển Gama.


Quá đơn giản, đơn giản đến mức làm người khác sợ hãi.


Lăng Bất Thần mím môi: "Hòa Ngọc, tôi thấy hơi bất an, cảm giác như có chuyện không tốt sắp xảy ra." Với tư cách là "Vua may mắn", trực giác của cậu ấy cực kỳ mạnh. Ngay lúc này, cậu ấy đang có linh cảm xấu cực kỳ mãnh liệt.


Hòa Ngọc đang v**t v* chữ "Nhị" được khắc trên giường, nghe vậy thì rút tay về, hơi cau mày: "Chắc chắn không thể đơn giản như vậy được, nếu tôi đoán không sai thì phó bản này là do những kẻ đứng sau tấm màn kia tỉ mỉ thiết lập, mục đích chính là tiêu diệt đội của chúng ta."


Lên thuyền lâu như vậy rồi, nhưng một lần xử phạt cũng không thấy. Là do chưa ai vi phạm sao?


Cậu từ từ ngồi xuống giường. Đêm nay, sẽ không ai có ý định đi ngủ.


"A—" bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng hét thảm, mọi người lập tức ngẩng đầu quay ra nhìn về phía cửa.


Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Story Chương 1328: Chuyến Tàu (29)
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...