Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1321: Chuyến Tàu (23)


"Rầm rầm!"


Sóng lớn bắt đầu dâng trào, chưa vào eo biển Gama mà sóng biển đã ập đến khiến cho du thuyền theo đó mà lắc lư điên cuồng. 


Tay lái tàu Balle đứng bên cạnh bàn điều hành, trầm mặt điều khiển máy móc. Anh ta thở phào nhẹ nhõm: "May là có cách để lái con thuyền này bằng suy nghĩ, có vẻ như người cầm lái rất quan trọng." Anh ta cố tình nhấn mạnh vai trò của mình... Miễn là anh ta còn quan trọng thì anh ta sẽ an toàn.


Hòa Ngọc liếc mắt nhìn Eugene và Cách Đới một cái, hai người không nói gì, chỉ hơi gật đầu, im hơi lặng tiếng đến gần Balle. 


Bọn họ đều là người của Hành Tinh Cơ Giới, chỉ cần nhìn trộm một bước thao tác của Balle thì có thể học được cách lái tàu rất nhanh. Hòa Ngọc cũng thích lợi thế thuộc về người mình hơn. Eugene và Cách Đới thuộc đội của cậu, cho dù không phải thì việc có thêm một người lái thuyền như Balle cũng sẽ không ảnh hưởng gì nhiều.


Con thuyền vẫn tiếp tục xóc nảy, tất cả mọi người đều nắm lấy một cái gì đó. Buồng lái quá nhỏ, cứ nghiêng trái nghiêng phải thế này rất khó chịu, nhiều người đi ra ngoài nắm lấy lan can, quan sát tình hình bên ngoài, cố gắng xem eo biển Gama ở phía trước thực sự có cái gì.


Cơn bão đổ bộ, những nguy hiểm trong thầm lặng khiến mọi người gần như không thể thở được.


Đếm ngược thời gian. Nguyên Trạch nhìn thời gian, lặng lẽ đếm: "3, 2, 1."



"Bùm bùm!"


"Rầm rầm"


Giống như bật một công tắc nào đó, chỉ cần lái tàu vào eo biển Gama, cả thế giới đã thay đổi hoàn toàn, họ giống như bước vào một thế giới khác. Sóng biển cuồn cuộn, sấm sét, mưa lớn lập tức rơi xuống.


"Cẩn thận!"


"Đi vào khoang."


"A!"


Tiếng la hét vang lên, gần như ngay khi họ bước vào eo biển Gama, một số người trên boong tàu đã lao vào buồng lái, khuôn mặt sợ hãi, đầy hoảng loạn.


Hòa Ngọc ở trong buồng lái, cậu thấy rõ ràng, có rất nhiều tuyển thủ còn phản ứng nhanh hơn mấy người Vạn Nhân Trảm! 


May mắn là bốn người Vạn Nhân Trảm, Đường Kha, Trảm Đặc, Đoàn Vu Thần ở bên ngoài cũng không phải ngu xuẩn, ngay khi những người khác xông vào buồng lái, bọn họ cũng lao vào bên trong, tốc độ càng nhanh hơn, động tác càng ngang ngược hơn.



Một đám người này chẳng còn phong thái của cao thủ, tựa như đang bị ác quỷ đuổi theo mà xông vào buồng lái.


"Rào rào..."


Mưa lớn đổ xuống không cho người ta cơ hội th* d*c, chưa kể những người chen chúc vào buồng lái thì còn một số người chưa vào được đã bị nước mưa bao phủ, ngay sau đó, cảnh tưởng kinh hoàng xuất hiện!


Chỉ thấy nước mưa ăn mòn cơ thể bọn họ giống như axit sunfuric đậm đặc, trong chớp mắt đã ăn mòn hoàn toàn cơ thể những người đang sống sờ sờ đó! 


Không, dù axit sulfuric đậm đặc cũng không thể làm được như thế này.


Trấn Tinh hít một hơi khí lạnh, một tay bắt lấy Hòa Ngọc, bảo vệ ở phía sau. Sau lưng Hòa Ngọc, Lăng Bất Thần trầm mặt tới gần, một trước một sau, hai người che chở Hòa Ngọc thật kỹ càng.


Những người đó không có thiết bị phòng thủ ư? Những người đó không có con bài tẩy ư? Những người có thể lọt vào bán kết, top 50 trong số hàng triệu người sao có thể yếu được! 


Tất cả mọi người ở trong Liên Bang đều là cao thủ, là người có thể một tay che trời ở ngoài kia.


Nhưng.... Chỉ một giây, bọn họ đã biến thành một vũng máu!



Không kịp nói, không kịp la hét, họ chỉ để lại ánh mắt hoảng sợ, kinh hoàng vào giây cuối cùng... 


Cơn mưa ăn mòn này chắc chắn là điều khủng khiếp nhất mà họ từng thấy!


Với tố chất thể chất của Hòa Ngọc, chỉ cần chạm vào những giọt mưa như vậy cũng lập tức xong đời, cũng bởi vậy, đồng đội xung quanh Hòa Ngọc đều tiến đến gần cậu, bảo vệ cậu thật chặt chẽ.


Hòa Ngọc không để ý đến việc bọn họ đến gần, cao giọng nói: "Đóng cửa, đóng cửa buồng lái lại!" Ngay khi cậu hét lên, thì ai đó đã đóng cửa.


Cửa lớn đóng lại, còn chưa kịp th* d*c đã lại có náo loạn. Đường Kha gần cửa điên cuồng chen vào bên trong, Vạn Nhân Trảm tức giận, chửi bới: "Mẹ nó cậu không thấy ở đây chật ních người sao? Đừng động nữa!"


Đường Kha cắn răng, giọng nói khẽ run rẩy: "Tôi cảm nhận được gió, cánh cửa này chắc chắn có khe hở, nước biển sẽ vào." Từ trước đến nay trực giác của anh ta đều rất chuẩn, và anh ta cũng chưa sai lần nào. Ngay lúc này, anh ta gần như sợ đến mức răng va lập cập vào nhau, dường như có thể nhìn thấy cảnh tưởng kinh khủng sắp tới.


Cách Đới cau mày, quay đầu lại nhìn anh ta: "Nước biển muốn tràn vào thì cứ tràn vào như vậy..."


Hòa Ngọc hít sâu một hơi, ngắt lời gã: "Mưa ở eo biển Gama là mưa lớn như thác đổ, có tính ăn mòn, nước ở eo biển Gama sẽ không có tính ăn mòn sao?"


Mưa và nước biển là một chu kỳ tuần hoàn, mưa rơi ở eo biển Gama là nước mưa ăn mòn, nước biển dâng lên sẽ không ăn mòn sao? 



Nghĩ cũng biết, không thể nào...


Nghe vậy, da đầu mọi người tê rần, cả người đều cảm thấy bất ổn. 


Trấn Tinh và Lăng Bất Thần phòng vệ càng chặt chẽ hơn, Vạn Nhân Trảm cũng lập tức xoay người, chen tới bên cạnh Hòa Ngọc, nào còn có phản ứng quát lớn với Đường Kha như vừa rồi.


Đường Kha thuận thế đuổi theo, cơ thể run rẩy. Có lẽ vì sợ hãi, vô số người gần cửa đang chen chúc vào bên trong. Căn phòng vốn đã chật hẹp thực sự có quá nhiều người chen vào, vô cùng đông đúc, kín chặt không kẽ hở.


"Rào rào..."


Lại là một con sóng cuồn cuộn dâng lên khiến du thuyền điên cuồng chao đảo. Có người còn chưa chen tới thì nước biển đằng sau đằng sau đập vào cửa buồng lái, quả nhiên cánh cửa này có một khe nhỏ, có nước biển chảy vào buồng lái làm ướt chân người gần đó.


"A a aa aa!"


Tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên, nước biển bắt đầu ăn mòn từ bàn chân của người nọ, giống như một ngọn lửa, từ từ lây lan.


"Cứu tôi! Cứu tôi!" Anh ta hét lên.


Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Story Chương 1321: Chuyến Tàu (23)
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...