Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1274: Thanh Máu (33)
Cậu đội trưởng của họ, là người lãnh đạo của họ và là một người bạn đã cứu mạng sống của họ nhiều lần. So với những người khác, đương nhiên họ tin tưởng Hòa Ngọc nhiều hơn. Mà Hoà Ngọc cũng chưa từng làm bọn họ thất vọng, chính Hòa Ngọc đã tập hợp tất cả bọn họ lại với nhau.
Một khi Hòa Ngọc chết, tất nhiên bọn họ sẽ chia năm xẻ bảy. Bí mật của Show sống còn đỉnh lưu này sẽ không thể được khui ra.
Có lẽ trận tranh tài này có thể không đáng chú ý, những người may mắn thì còn sống, còn phần lớn đều bị chôn vùi ở đây. Dù có như vậy, Hòa Ngọc cũng không thể bỏ mạng ở đây được, và họ sẽ cố gắng hết sức để làm được điều đó, giành giật slot đi tiếp cho Hoà Ngọc.
Đây là trận đấu chém giết, hơn nữa họ đều được bồi dưỡng ra từ một khái niệm "Sức mạnh là yếu tố quyết định duy nhất" của Liên Bang, làm sao bọn họ có thể nhân từ nương tay với đối thủ chứ? Làm sao có thể giậm chân tại chỗ được?
Ngay cả những tuyển thủ tham gia khác, miễn là có cơ hội, những người đó sẽ ra tay với họ. Phó bản này chỉ có thể để năm mươi người sống sót thì người trong nhóm của họ đều phải dành được vị trí đi tiếp đó.
Seattle đã chết rồi. Không thể có thêm cái chết của người nào khác trong nhóm hết.
Họ là những kẻ giết người nhưng chung quy tất cả điều này cũng là do quy tắc cố tình thiết kế như vậy, là do người ở phía sau màn, là Show sống còn đỉnh lưu.
Vạn Nhân Trảm hiểu được ý của Lăng Bất Thần, mím môi, hiếm khi không cãi nhau với Lăng Bất Thần mà liếc nhìn cậu ấy thật sâu, ánh mắt phức tạp: "Biết rồi, tao sẽ bảo vệ Hòa Ngọc tốt."
Lăng Bất Thần hài lòng gật đầu, nhìn về phía Hòa Ngọc lần nữa, ánh mắt sáng lên.
Hòa Ngọc cũng đang nhìn cậu ấy, đôi mắt đen thâm thúy. Một lúc lâu sau, cậu hỏi: "Anh muốn cái gì?" Cậu ấy nhìn mình như thế này, rõ ràng là đã có kế hoạch.
Lăng Bất Thần nở nụ cười: "Bản đồ."
Hòa Ngọc nghe vậy, hiểu rõ gật gật đầu. Tầm mắt hai người đối diện nhau, đồng thời nhếch môi, dường như tất cả mọi chuyện đều không cần nói nên lời.
Vạn Nhân Trảm: "?" Gã vẫn mang khuôn mặt bối rối: "Mày có ý gì?"
[Bình luận: "Đúng đó, tôi cũng không biết họ nói thế là có ý gì, chỉ có mình họ hiểu thôi."]
Không cần phải nói rõ ràng nhưng cả hai đều hiểu.
Đây là sự ăn ý tới cỡ nào chứ!?
Nghe vậy, Hòa Ngọc giơ tay lên, ý bảo bọn họ chuẩn bị hết thời gian một phút. Lăng Bất Thần lập tức biến mất, Vạn Nhân Trảm không hiểu cái gì cũng rời đi rồi lại mờ mịt trở về.
Khi gã trở về, Hòa Ngọc đang cầm bút và quyển sổ vẽ tranh. Lăng Bất Thần cũng đứng ở bên cạnh.
Vạn Nhân Trảm: "Rốt cuộc là ý gì vậy? Bản đồ gì?"
Lăng Bất Thần giải thích với gã: "Cậu trông Hòa Ngọc, chúng tôi đi giết người, Hòa Ngọc vẽ bản đồ mê cung cho chúng tôi để thu hẹp phạm vi tìm kiếm."
Vạn Nhân Trảm có hơi mờ mịt: "Chúng ta đang ở mê cung vô hạn mà." Mê cung trên ngọn đồi này là vô hạn, không có ranh giới, bản đồ có ý nghĩa gì?
Hòa Ngọc ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn ra phía trên kính, ánh mắt không gợn sóng, nhưng trầm ổn mà bình tĩnh: "Mê cung vô hạn có nghĩa là mê cung không có ranh giới, điều đó không có nghĩa là mê cung đang hoạt động nên vẫn có thể sử dụng bản đồ."
Mê cung này mặc dù gọi là vô hạn nhưng không giống như Mê cung hỗn loạn ban đầu.
Mê cung hỗn loạn là một con thú mê cung sống vì thế các hang động thay đổi liên tục, bản đồ cũng vô ích. Nhưng mê cung này là vật chết, ngay cả khi không có ranh giới thì vẫn có thể vẽ một phạm vi nhất định của bản đồ để xác định được các khu vực.
Lăng Bất Thần nói thêm: "Có bản đồ thì có thể tránh được lãng phí thời gian lặp đi lặp lại, cũng có thể phân công hợp tác, có kế hoạch hơn để càn quét hiệu quả hơn."
Vạn Nhân Trảm bừng tỉnh đại ngộ. Điều này không khó hiểu, gã chỉ đơn giản là rơi vào logic "mê cung vô hạn không có bản đồ" mà thôi. Một khi logic được thay đổi thì gã lập tức có thể hiểu rõ ý của hai người.
Nhưng sau khi lý giải rõ ràng, vẻ mặt Vạn Nhân Trảm trở nên phức tạp.
Hai người này, quả thật đúng là tâm linh tương thông.
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Story
Chương 1274: Thanh Máu (33)
10.0/10 từ 37 lượt.
