Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 7: Tin đồn
Chỉ là vì thích thôi sao?
Tào Tuấn Nghiêm không phải chưa từng nghĩ đến khả năng đó.
Nhưng suốt tám năm qua, thái độ nửa lạnh nửa nóng của Văn Quân Hà, thêm vào sự dung túng hắn dành cho bạn bè khi họ bàn tán sau lưng Bạch Ly, khiến Tào Tuấn Nghiêm luôn cho rằng Bạch Ly chỉ là kẻ bám riết không buông. Cũng vì vậy mà hắn tin chắc rằng, dưới đủ loại áp lực từ bên ngoài, sớm muộn gì Văn Quân Hà cũng sẽ chia tay với Bạch Ly.
Thế nhưng bây giờ, hắn lại có chút nhìn không thấu nữa.
Bạch Ly đã trốn tránh rất xa, rất kín, vậy mà vẫn không thoát được cái bóng dai dẳng của Tào Tuấn Nghiêm.
"Rốt cuộc anh muốn gì?" Bạch Ly có thể nhẫn nhịn với Văn Quân Hà, nhưng không có nghĩa là cũng nhẫn nhịn với người khác. "Nếu tôi thật sự làm anh chướng mắt, anh có thể coi như không thấy tôi. Tôi cũng có thể đi thật xa. Nhưng anh cứ phải tự chui tới trước mặt tôi, ngoài hai chữ tự rẻ rúng, tôi không tìm ra lý do nào khác."
Mặt Tào Tuấn Nghiêm tái đi trong chốc lát vì bị mắng, sau đó hậm hực nói, "Tôi tới chỉ để nhắc cậu, đừng uổng công phí sức nữa. Dù cho Tống Hân không quay về, cậu cũng chẳng thể đi với Quân Hà đến cùng."
Bạch Ly ừng ực uống liền mấy ngụm đồ lạnh, trong đầu thoáng trống rỗng. Cái lạnh ấy như bóp chặt lấy trái tim, cũng khiến đại não cậu tê dại cứng ngắc.
Đương nhiên cậu sẽ không nói với Tào Tuấn Nghiêm rằng điều cậu muốn nhất bây giờ chính là chia tay. Nhưng cậu thật sự quá ấm ức, cũng quá tủi thân, thế nên giọng nói tuy bình thản, nhưng vẫn hơi run, "Tôi biết rồi, anh yên tâm đi."
Tào Tuấn Nghiêm sững lại, hỏi cậu có ý gì.
"Không có ý gì cả." Bạch Ly nói.
Ánh đèn lờ mờ nơi góc phòng hắt xuống gương mặt Bạch Ly một lớp sáng mỏng manh, khiến cậu trông yếu ớt dễ vỡ, như thể chỉ cần khẽ chạm là sẽ tan rã ngay lập tức.
Tào Tuấn Nghiêm ngây người nhìn, một lúc lâu mới rời mắt được.
Đến khi hắn chợt nhớ ra mục đích ban đầu của mình còn chưa đạt, liền mở miệng nói câu đã chuẩn bị từ lâu, "Có một chuyện phải cho cậu biết, để cậu có chuẩn bị. Chú Văn đã bắt đầu tìm đối tượng kết hôn cho Quân Hà rồi. Nó 26 tuổi rồi, chắc chắn phải cưới trước tuổi 30."
"Nhà họ Văn mắt nhắm mắt mở dung túng để cậu ở bên cậu ta mấy năm nay, là bởi vì Văn Quân Hà đã cam đoan với cha mẹ."
Hắn dừng một chút, quan sát vẻ mặt dần cứng lại của Bạch Ly, rồi tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, "Muốn biết cậu ta đã hứa thế nào không?"
Tim Bạch Ly chợt siết lại. Chỉ cần nhắc đến cha mẹ Văn Quân Hà, cậu vẫn luôn như ngồi trên đống lửa. Bởi vì ngay từ đầu, cha mẹ hắn đã từng tìm đến cậu.
Văn Phổ và Giang Tâm vốn rất phản đối đứa con trai duy nhất của mình ở bên một người đàn ông. Nên ban đầu đã có ý can thiệp.
Giang Tâm từng hẹn riêng Bạch Ly ra ngoài, buổi chiều hôm ấy hai người chỉ uống cà phê, không có kiểu câu "cho cậu năm triệu, lập tức rời xa con trai tôi".
Trong khoảng khắc nhàn nhạt đó, bà lại cho Bạch Ly thấy sự xa hoa của trang viên nhà họ Văn, những mối quan hệ hào nhoáng, cùng cách sống mà cậu vĩnh viễn không tưởng tượng nổi.
Còn những gì Bạch Ly cho là xa vời không thể chạm tới, đối với Văn Quân Hà lại chỉ là chuyện thường ngày.
Giang Tâm rất giỏi điều khiển lòng người. Những điều ấy có thể không tác động với kẻ khác, nhưng với một người như Bạch Ly, người có lòng tự tôn mạnh mẽ, giữ chặt nguyên tắc và đạo đức riêng thì khi đã thấy rõ khoảng cách, tất nhiên sẽ cẩn trọng mà cân nhắc tương lai với Văn Quân Hà.
Hành động của Giang Tâm chẳng khác nào vạch một hố sâu không thể vượt qua ngay trước mắt Bạch Ly.
Nhưng sau đó, Văn Quân Hà nhanh chóng xuất hiện. Hắn không vội vàng, cũng chẳng hề tỏ ra khó chịu khi mẹ mình đưa Bạch Ly đi. Hắn chỉ ngồi cùng cậu, uống cốc cà phê trước mặt.
Giang Tâm khéo léo rút lui. Bà hiểu con trai mình, cũng hiểu thái độ ẩn giấu sau sự im lặng kia.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên Bạch Ly cảm thấy hoang mang bất lực. Trên đường rời khỏi nhà họ Văn trở lại trường, Văn Quân Hà chỉ nói một câu, "Không sao đâu, về sau họ sẽ không quản nữa."
Quả nhiên, cha mẹ hắn từ đó không can thiệp thêm. Bạch Ly không biết hắn đã nói gì với họ. Cậu từng hỏi một lần, nhưng Văn Quân Hà không muốn trả lời, thế là dừng lại ở đó.
**
Suy nghĩ của Bạch Ly kéo trở về hiện tại. Cậu biết Tào Tuấn Nghiêm chẳng có lòng tốt, dứt khoát đáp, "Tôi không muốn biết."
Nơi này chỉ có hai người họ, cách đó không xa Văn Quân Hà đang cùng Tống Hân trò chuyện, những người khác cũng đang say sưa uống rượu, chẳng ai chú ý.
Bạch Ly thu lại ánh nhìn về phía Văn Quân Hà, bóng tối và ánh sáng cắt lên gương mặt cậu thành một đường sắc lạnh,
"Tào Tuấn Nghiêm, tôi còn đứng đây nói chuyện với anh, chỉ là vì anh là bạn của Văn Quân Hà. Tôi không có nghĩa vụ phải nhẫn nhịn nghe anh nói nhảm."
Sắc mặt Tào Tuấn Nghiêm lạnh đi. Nửa ngày sau mới hừ một tiếng, không cản nữa, "Được, vậy cậu đi đi."
Nếu không chịu nghe, thì đổi cách khác vậy. Hắn chẳng lo Bạch Ly sẽ mách lại với Văn Quân Hà. Người này quá quật cường, quá kiêu ngạo, chưa bao giờ đối đầu trực diện, cũng chẳng truy hỏi đến cùng. Cậu có sự tự tôn và nguyên tắc riêng.
Điều này thậm chí Tào Tuấn Nghiêm còn hiểu rõ hơn cả Văn Quân Hà, cũng càng biết cách nắm trúng chỗ yếu mềm của Bạch Ly.
Bên kia, Tống Hân lại rót thêm rượu cho Văn Quân Hà. Màu rượu vàng sóng sánh phản chiếu gương mặt đầy thất thần của hắn.
Chẳng biết từ khi nào, Tào Tuấn Nghiêm đã đi tới, tham gia vào bàn rượu của ba người.
"Quân Hà, chú Văn về rồi đúng không?" Hắn nhấp một ngụm rượu, giả vờ hỏi thản nhiên.
Trước đó Văn Phổ sang châu Âu bàn dự án, đi gần một tháng, hai ngày trước mới trở về. Cha con hai người đều bận, chưa kịp gặp mặt.
"Về rồi." Văn Quân Hà đáp.
"Vậy chuyện cậu và tiểu thư nhà họ Triệu cũng nên được đưa vào lịch trình rồi nhỉ?" Tào Tuấn Nghiêm cười cợt.
Nhà họ Văn coi trọng cô con gái lớn nhà họ Triệu, người vừa du học về, có ý muốn tác hợp cho hai bên. Chuyện này trong giới tuy chẳng phải bí mật, nhưng cũng chỉ để bàn tán.
Lông mày Văn Quân Hà chau lại, hắn không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, "Cậu rảnh rỗi quá à?"
" À, suýt nữa quên mất, Tống Hân cũng đang ở đây." Tào Tuấn Nghiêm vỗ trán, cụng ly với Tống Hân có chút ngượng ngùng, "Yên tâm, chỉ là tin đồn thôi, Quân Hà sẽ không chịu đâu."
Hắn bỗng đổi giọng, trở lại cái vẻ cà lơ phất phơ, "Nhưng mà, dù cậu thích đàn ông, cũng phải tìm người môn đăng hộ đối chứ. Ví dụ như Tống Hân chẳng hạn."
Tống Hân hơi khó chịu, "Mới uống mấy chén mà đã nói bậy rồi?"
Y muốn theo đuổi Văn Quân Hà, nhưng không cần người bạn này truyền đạt thay. Sự thật chứng minh, để Tào Tuấn Nghiêm nhúng tay vào chuyện tình cảm, ngoài phá hỏng ra thì chẳng có kết quả gì.
Không biết sao, hôm nay Tào Tuấn Nghiêm lại nhiều lời, "Quân Hà, năm đó cậu với cái tên Bạch Ly kia ở bên nhau, rốt cuộc cậu đã thuyết phục chú Văn và Giang phu nhân thế nào để họ không can thiệp nữa vậy? Hình như là nói chỉ cần họ không quản, thì sau này cậu nhất định sẽ lấy vợ. Dù không lấy vợ, cũng sẽ chọn một người đàn ông môn đăng hộ đối, đúng không?"
Văn Quân Hà và Tống Hân đồng thời im lặng.
Chuyện này tuy Tống Hân mới nghe lần đầu, nhưng Tào Tuấn Nghiêm, An Vũ Vi đều biết. Năm đó ở nhà cũ Văn gia, Giang Tâm từng nói thẳng ngay trước mặt mọi người, để người bên cạnh Văn Quân Hà hiểu thái độ của cha mẹ hắn, cũng để nhắc nhở hắn về lời cam kết năm xưa.
Khi ấy Văn Quân Hà mới học năm hai, còn quá trẻ, làm việc chưa được lão luyện như bây giờ. Trong cuộc sống của hắn, tình yêu vốn chẳng chiếm bao nhiêu trọng lượng. Lúc đó hắn chỉ lơ đi, giờ thì càng lười giải thích.
Vì thế khi đối diện việc Tào Tuấn Nghiêm khơi lại chuyện cũ, Văn Quân Hà cũng không phủ nhận.
Tống Hân khẽ ho một tiếng, thử dò hỏi Văn Quân Hà, "Nếu cậu và bác trai bác gái đã có dự định này, thì nên sớm nói cho... cậu ấy biết. Kéo dài quá lâu, đối với người ta là không công bằng."
Văn Quân Hà nhạt giọng, "Biết rồi."
Một nhân viên phục vụ đi qua, thu dọn ly rượu trống trước mặt hắn.
Tựa hồ có cảm giác gì, Văn Quân Hà đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía bụi cây xanh sau ghế sofa không xa.
Bạch Ly đứng đó, dưới tán cây tứ quý cao hơn cả dáng người cậu, ánh mắt nhìn lại mang theo chút không thể tin và ngẩn ngơ.
Không biết cậu đã đứng bao lâu, nghe bao lâu.
Trong khoảnh khắc như điện xẹt, Văn Quân Hà đoán ra điều gì, lập tức quay đầu nhìn chằm chằm Tào Tuấn Nghiêm.
Văn Quân Hà mấy bước đã đến bên Bạch Ly, nắm tay kéo người đi thẳng. Hành động quá nhanh, đến nỗi Tống Hân chưa kịp phản ứng, chỉ thấy hai người đã biến mất sau khúc quanh ngoài sân.
Tống Hân nghi hoặc nhìn Tào Tuấn Nghiêm, trong lòng mơ hồ hiểu ra vì sao đối phương phải nói ra những lời kỳ quái ấy. Nhưng y không rõ Tào Tuấn Nghiêm rốt cuộc toan tính điều gì. Ý nghĩ đáng ngờ lóe lên rồi nhanh chóng tắt, y cho rằng không đến mức đó, vốn chẳng phải phong cách của Tào Tuấn Nghiêm.
Trên xe, Văn Quân Hà lái một tay, tay kia đặt nơi gáy Bạch Ly, mạnh mẽ bóp lấy.
"Nói chuyện đi."
Nói gì? Bạch Ly mím chặt môi nghĩ, cho dù nghe thấy thì đã sao, tôi không còn để tâm nữa.
Chính thái độ này khiến Văn Quân Hà càng giận. Ban đầu, cơn giận hướng vào Tào Tuấn Nghiêm, nhưng dần dần lại chuyển sang dáng vẻ thờ ơ của Bạch Ly.
Vừa lên xe, hắn hiếm hoi giải thích vài câu, đúng như Bạch Ly đã đoán, chỉ là kế sách chống đối, chỉ là tạm hoãn kéo dài.
Áp lực trên gáy càng nặng, không khí trong xe ngột ngạt, tâm tình bị nén chặt của Văn Quân Hà tràn ra. Bạch Ly cảm thấy da đầu tê rần, nếu còn im lặng, sợ rằng người bên cạnh sẽ lại phát điên.
"...Tôi hiểu cho cha mẹ anh." Giọng Bạch Ly thấp trầm khàn khàn, vang trong khoang xe kín mít nghe thật xa lạ. "Anh có một người bên cạnh, đối xử với anh rất tốt, chăm sóc chu đáo. Có cậu ta bên cạnh, anh cũng không cần ra ngoài lăng nhăng. Sau này nếu cha mẹ ép anh phải cưới vợ, hoặc chọn một người đàn ông môn đăng hộ đối khác, cũng chẳng có vấn đề gì. Họ nghĩ thông được điểm này, nên mới đồng ý."
Phải nói rằng, Bạch Ly tốt thì thật sự rất tốt; nhưng khi cậu tức giận, những lời nói ra lại khiến người ta muốn chặn ngay miệng.
Văn Quân Hà tất nhiên không làm thế, bởi trong lòng hắn áy náy. Vì lời hứa với cha mẹ năm đó, quả thực chẳng khác lời Bạch Ly vừa nói là bao.
Hai người im lặng suốt dọc đường về nhà. Bạch Ly không nói gì, vào thẳng phòng tắm.
Một lát sau, Văn Quân Hà đẩy cửa bước vào.
Không gian chật hẹp, hơi nước mờ mịt. Trong cơn tức giận kìm nén, hắn đè cậu xuống bồn tắm, hành động cực kỳ thô bạo gần như trút hết qua sự ức chế và tức giận, bức người kia nghẹt thở giữa bốn bức tường gạch men lạnh lẽo.
Hơi thở nặng nề bao trùm, nước nóng hòa cùng hơi ẩm, biến thành một trận giằng co mơ hồ mà đau đớn.
Bạch Ly bị dồn ép đến kiệt sức, lưng tì lên gạch lạnh, tiếng ma sát khe khẽ như tiếng r*n r* cuối cùng của một dã thú sắp tuyệt mệnh. Cũng như đoạn tình cảm tám năm của cậu, bi thương đến cực điểm.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 7: Tin đồn
10.0/10 từ 33 lượt.
