Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 55: Đừng mềm lòng
Bạch Ly thật sự cạn lời.
Cậu nhìn chằm chằm vào gương mặt Văn Quân Hà một lúc lâu, đến khi hắn hơi ngượng ngùng phải hỏi, "Nhìn anh làm gì vậy?"
Bạch Ly lạnh lùng đáp, "Nhìn độ dày da mặt anh."
Văn Quân Hà bật cười thành tiếng. Con mèo dưới chân kêu "meo" rồi nhảy vào giữa hai người, không khí gượng gạo khi nãy lập tức tan đi.
Bạch Ly cũng không tiện cứ giữ bộ mặt lạnh mãi, "Thôi được rồi, tối nay anh ngủ lại đây đi. Nhưng mai phải tự tìm khách sạn."
Trên mặt Văn Quân Hà vẫn còn nét cười, bình thản đáp, "Ngày mai anh đi rồi."
Bạch Ly, "..."
Dù chẳng vui vẻ gì, cuối cùng Bạch Ly vẫn giúp hắn thay ga giường, bọc chăn, còn lôi ra một đống đồ dùng khách sạn miễn phí mà cậu từng tích lại, khăn tắm, dép, kem đánh răng, bàn chải, đưa cho hắn dùng.
Nhìn đống đồ, mắt Văn Quân Hà khẽ giật giật, "Tống Hân cũng dùng mấy thứ này à?"
Bạch Ly vừa trải ga vừa phất tay, ra hiệu hắn giữ một đầu, còn mình nhét chăn vào vỏ, "Không, anh ta có bộ riêng."
Văn Quân Hà mím môi, thôi không ghen với Tống Hân nữa, lại đổi sang đề nghị khác, "Tiểu Bạch, có thể cho anh mượn bộ đồ để thay không?"
Tháng mười ở Vân Thành vẫn nóng. Bạch Ly thường chỉ mặc áo phông rộng và quần đùi để ngủ, thoải mái tự tại. Những bộ đồ này cậu mua cả chồng ở chợ sớm, vài chục tệ một cái, toàn cotton mềm mát, nên chẳng tiếc mà đưa cho Văn Quân Hà một bộ.
Sau khi tắm xong bước ra, mặc đồ của Bạch Ly, Văn Quân Hà trông khá vui vẻ. Quần áo vốn rộng thùng thình với Bạch Ly, nhưng lên người hắn thì vừa vặn. Hắn còn nói một tiếng "chúc ngủ ngon" rồi ngoan ngoãn đi ngủ.
Sáng hôm sau, Văn Quân Hà chẳng ngồi yên, chủ động vào bếp nấu bữa sáng.
Bạch Ly ăn một bát mì, thấy tay nghề của hắn lại tiến bộ, gần như chẳng kém mẹ mình nữa. Vui quá, cậu ăn liền hai bát.
Ăn xong, không có việc gì gấp, Bạch Ly vào thư phòng bận rộn. Mấy khu du lịch tìm đến muốn hợp tác quảng bá trên website, cậu phải bàn chi tiết về mô hình chia lợi nhuận hoa hồng. Suốt cả buổi sáng, cậu chẳng để ý đến Văn Quân Hà.
Đến khi ló đầu ra, phát hiện hắn đang ngồi ngoài sân, cúi đầu xem tài liệu.
"Bao giờ anh đi? Có cần tôi gọi xe giúp không?" Bạch Ly vừa nói, vừa cầm tách cà phê ra ngồi đối diện, liếc qua giấy tờ chỉ thấy vài chữ như "hợp đồng, thỏa thuận."
Văn Quân Hà không trả lời thẳng, chỉ cố kiềm chế để không dán mắt vào đôi chân dài trắng nõn đang đung đưa dưới chiếc quần đùi của cậu. Hắn đẩy xấp tài liệu sang phía Bạch Ly, giọng điệu công việc, "Khách sạn bên anh muốn hợp tác với website của em. Anh đã soạn sẵn một bản thỏa thuận, em xem thử đi."
Bạch Ly hơi ngạc nhiên, nhận lấy đọc qua, càng đọc càng lộ vẻ kinh ngạc.
Điều khoản thì nghiêm chỉnh, chẳng có gì bất thường, nhưng cách viết thì chẳng khác nào khách sạn phải đi năn nỉ cậu hợp tác vậy.
"Anh không cần phải chiều tôi như thế đâu," Bạch Ly bất đắc dĩ nói, "Khách sạn nhà anh là doanh nghiệp lớn, thương hiệu vững, còn website nhỏ của tôi chẳng mang lại bao nhiêu khách cho các anh cả."
"Vài năm nay, bọn anh vẫn làm chuỗi khách sạn homestay ngoài trời, đã tung ra mấy dự án rồi, chủ yếu đánh vào phân khúc nhỏ và khám phá mạo hiểm." Văn Quân Hà nói chậm rãi, giọng điệu bình thản mà chắc chắn, hoàn toàn không giống đang mượn việc công để mưu tư lợi.
Không thể phủ nhận, Văn Quân Hà quả thực giỏi ăn nói. Vài câu thôi đã khéo léo đưa Bạch Ly vào thế khó phản bác.
Bạch Ly nghĩ ngợi một lúc. Nếu ký hợp đồng này, có lẽ mục tiêu "trở thành đại gia đệ nhất Vân Thành" của cậu sẽ tiến thêm một bước. Nhưng trong lòng vẫn còn do dự. Văn Quân Hà không hề thúc ép, chỉ bảo cậu cứ xem kỹ, không vội, sau này sẽ có pháp vụ và quản lý đến bàn chi tiết.
"Nếu em lo, có thể ký thêm hợp đồng miễn trách nhiệm," Văn Quân Hà nói, "Lãi thì chia theo tỉ lệ, còn lỗ thì chẳng liên quan gì tới em."
Thế là Bạch Ly sảng khoái đồng ý.
Vậy là từ "bạn bè", hai người chính thức thành "đối tác". Trong lòng Văn Quân Hà thầm nghĩ, khoảng cách đến ngày tái hợp lại gần thêm một bước rồi
Niềm vui của Bạch Ly kéo dài suốt buổi chiều.
Cậu ngon lành chợp mắt một giấc, dĩ nhiên bữa trưa cũng là Văn Quân Hà nấu. Trước khi ngủ trưa, Bạch Ly còn hỏi mấy giờ hắn đi, Văn Quân Hà chỉ nói chiều có chút việc phải xử lý, bảo cậu cứ nghỉ ngơi, đừng bận tâm gì khác.
Ngủ một giấc thẳng tới khi tự nhiên tỉnh, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã là ba giờ rưỡi chiều.
Bạch Ly chậm rãi bò dậy, tiện tay ngậm một quả táo, vừa đi ra ngoài vừa đảo mắt tìm bóng dáng Văn Quân Hà.
Không thấy người đâu, xem ra hắn đã đi rồi. Trong lòng Bạch Ly càng vui, nhai táo bước ra cổng, tính đi dạo một vòng, tiện thể mua con cá về, tối kho ăn.
Cổng bằng sắt hoa, sơn trắng, Bạch Ly đẩy cửa vừa ra đã thấy Văn Quân Hà ngồi ngay góc tường, ôm laptop làm việc.
"Anh làm gì ngồi đây vậy?" Bạch Ly ngạc nhiên, khóe mắt lại lướt thấy trước cửa nhà bên cạnh đỗ một chiếc xe tải lớn, vài công nhân ngồi xổm dưới đất hút thuốc.
Nói rồi, hắn xoay người bước tới xe, dặn dò, "Bắt đầu đi."
Nửa tiếng kế tiếp, Bạch Ly chỉ thấy Văn Quân Hà mở cổng "nhà hàng xóm" cách vách, chỉ huy công nhân lần lượt khiêng những thùng lớn từ xe vào sân.
Bước chân Bạch Ly như không nghe theo điều khiển, cứ thế theo Văn Quân Hà đi vào khoảng sân ấy.
Căn nhà cấu trúc giống hệt nhà mình, giờ cửa ngoài và cửa chính đều mở, từ ngoài có thể nhìn thấy bên trong. Chính xác mà nói, ngoài việc tu sửa khá sạch sẽ, thì chẳng có gì khác, trống trơn.
Công nhân tháo kiện, lắp ráp giường, tủ, bàn, rồi bày biện đâu vào đó.
Ngoài sân chất đầy bìa giấy, Văn Quân Hà và Bạch Ly chen giữa, khó nhúc nhích.
"Lúc nãy em định ra ngoài à?" Văn Quân Hà hỏi, "Anh đi cùng em. Ở đây còn bừa bộn, dơ lắm, tạm thời chẳng ngồi được."
Thế là Bạch Ly lại bị kéo đi cùng. Cậu vẫn còn sững sờ, đầu óc lơ lửng, chỉ lặng lẽ cúi đầu bước theo.
"Căn này anh mua rồi," Văn Quân Hà chủ động giải thích, "Sau này sẽ ở đây." Hắn nghĩ nghĩ, cũng biết đột ngột, bèn nói thêm, "Anh tính sau này chạy qua chạy lại giữa Vân Thành và Bình Châu, lúc nào không cần trực tiếp có mặt thì làm việc online ở đây."
Hai người đi trên con đường rợp bóng cây về phía chợ. Xung quanh có vài người tản bộ, phố xá yên tĩnh giản dị. Giọng Văn Quân Hà trầm ổn, mô tả việc này như chuyện hết sức bình thường.
"Mua khi nào thế?" Bạch Ly hỏi.
"Ngay tuần thứ hai sau khi em mua nhà." Văn Quân Hà không giấu, chỉ vòng vo thêm một câu, "Anh thích Vân Thành, muốn về già sống ở đây. Đi xem mấy chỗ, thấy chỗ này rất hợp."
Thảo nào trước đó từng thấy công nhân ra vào sửa sang, chưa bao giờ gặp "chủ nhà".
Hai căn chỉ cách nhau con đường đất rộng ba mét, lưng tựa núi, trước mặt không xa là quốc lộ. Khu này toàn kiểu nhà như vậy, thưa thớt mà ngay ngắn, cây cối xanh tươi, khói bếp nhân gian, ngày tháng yên bình.
Ngay từ ánh nhìn đầu tiên, Bạch Ly đã thích nơi này.
Tối hôm đó, vẫn ăn cơm ở nhà Bạch Ly, bởi Văn Quân Hà cười bảo "nhà mình chưa có đồ, nấu không được."
Bạch Ly làm cá kho, còn bỏ thêm miếng đậu phụ, hầm lửa nhỏ thật lâu, nêm nhiều tương ngọt và ớt. Cậu cứ nghĩ Văn Quân Hà không ăn ngọt cay, ai dè hắn ăn sạch cả nước sốt.
"Khẩu vị đổi từ khi nào thế?" Bạch Ly hỏi.
Cậu thề, câu này không hề có ẩn ý. Nhưng vừa buột miệng xong, lại thấy hối hận, sợ Văn Quân Hà lại nhân cơ hội bày tỏ hối lỗi hay gợi chuyện cũ, cứ chạm đến quá khứ thì chẳng vui vẻ gì.
Nhưng Văn Quân Hà chẳng nói câu kiểu "sau này anh sẽ chiều khẩu vị em" hay lời sướt mướt nào, cũng không lảng tránh, chỉ bình thản đáp, "Con người mà, ai cũng sẽ thay đổi."
Ăn xong, Văn Quân Hà trở về "nhà mình", không tìm cớ ở lại.
Trăng tròn treo trên cao, phủ màn sương mỏng, trong không khí phảng phất mùi mằn mặn của biển. Vùng ngoại thành ban đêm an hòa, thỉnh thoảng có tiếng chó sủa, tiếng người gọi nhau, tiếng gió.
Bạch Ly ngồi dưới hiên, nhìn đèn nhà bên sáng mãi, ánh vàng dịu qua kẽ tường hắt ra. Ngôi nhà bỏ trống lâu nay, giờ đã có chủ.
Có lẽ chốc nữa rồi cũng lại bỏ trống thôi. Cậu nghĩ. Người như hắn, sao có thể ở yên một chỗ tẻ nhạt cả đời với mình chứ.
Đừng mơ nữa, cũng đừng mềm lòng.
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 55: Đừng mềm lòng
10.0/10 từ 33 lượt.
