Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 48: Hy vọng


Hai người không còn dây dưa chuyện tiền mừng nữa. Nếu mỗi thứ đều phải tính toán rõ ràng, e là tính đến mai cũng chưa xong.


Trong phòng thoáng chốc yên lặng. Bạch Ly nhìn đôi dép lê dưới chân Văn Quân Hà, trầm mặc chốc lát, quyết định coi hắn như một vị khách bình thường.


"Uống gì không?" Bạch Ly đứng dậy, vừa đi về phía tủ lạnh vừa hỏi.


Văn Quân Hà do dự một giây, rồi nói, "Anh chưa ăn sáng."


Bạch Ly đã mở cửa tủ lạnh, nghe vậy thì ngẩng lên, hơi kinh ngạc, dường như không ngờ hắn lại thẳng thắn thế.


Văn Quân Hà vội bổ sung, "Bác gái bảo em nấu gì đó cho anh." Nói rồi cũng đứng dậy, vừa đi về hướng bếp vừa lẩm bẩm, "Anh tự làm cũng được, nấu chút mì thôi, không đói lắm."


Bạch Ly lập tức chặn lại, "Để tôi."


Văn Quân Hà thả lỏng, "Vậy thì cùng làm nhé, em cũng chưa ăn mà."


Hai mươi phút sau, cả hai ngồi ở hai đầu bàn ăn, trước mặt mỗi người là một bát mì nóng hổi.


Nước sốt là mẹ Bạch đã chuẩn bị sẵn, thịt hàu băm nhỏ, xào cùng trứng và tương, để trong hũ. Mì cũng là mẹ Bạch cán sẵn, để trong tủ lạnh. Bạch Ly đun sôi nồi nước, chờ mì chín thì múc một muôi nước sốt chan vào, hai bát mì coi như xong.


Hai người vừa ăn vừa trò chuyện.


Văn Quân Hà ăn hết một bát lớn, rốt cuộc cũng xua đi hơi lạnh và ẩm khí trong người, tay chân ấm lên, trong lòng cũng vui, trên mặt hiếm khi dịu dàng đến thế.


Bạch Ly thấy hắn như vậy có chút xa lạ. Trong không gian ấm cúng quen thuộc của căn nhà này, hắn và lúc ở Yabu hoàn toàn khác nhau.


Ở nơi chiến sự, công việc và môi trường sống khiến người ta sinh ra cảm giác tách rời, bất kể Văn Quân Hà làm gì, hắn vẫn là Văn Quân Hà kia, người tuy cố gắng thay đổi nhưng vẫn khiến Bạch Ly phải giữ một phần cảnh giác.


Mà lúc này, hắn ngồi trước mặt ăn mì, dường như đã lột bỏ mọi lớp vỏ ngoài, phơi bày phần vô hại nhất, quả thực giống như một người bạn cũ lâu năm.


Ăn xong, Văn Quân Hà chủ động dọn bát đũa. Sau đó trở lại sofa, ôm một chiếc gối đỏ chót, cằm tựa lên, cả người thả lỏng.



Hắn mở lời trước, hỏi dạo này thời tiết Vân Thành thế nào, sao thấy lạnh hơn lần trước đến vào dịp Tết.


Bạch Ly nói mấy năm qua không như vậy, năm nay thất thường, lạnh sâu, có lẽ do cơn bão trước đó.


"Nhưng vẫn tốt, ít nhất ấm hơn Bình Châu." Bạch Ly nói.


Nói đến năm đó, nhớ lại chuyện ba mình ngã, Bạch Ly rất nghiêm túc cảm ơn, "Nếu không có anh, chắc ba tôi đã để lại di chứng rồi."


"Anh chẳng làm gì, là An Vũ Vi giúp đấy, bác sĩ mổ cũng do cậu ấy tìm." Văn Quân Hà cố tình nói nhẹ nhàng, sợ Bạch Ly khách sáo, lại thêm, "Quan trọng là bác không sao."


Một số chi tiết, mẹ Bạch khi con trai về nhà đã kể lại rõ ràng. Hai người nói thêm vài câu rồi lại im lặng.


Không khí hơi gượng gạo, Bạch Ly dứt khoát lấy bộ ấm trà của ba ra, pha một ấm Trường Bình Thủy Tiên.


Mới học trà đạo được vài ngày, động tác của cậu cũng coi như ra dáng. Văn Quân Hà dõi theo từng cử động, khen ngợi không ngớt, hương thanh nhã, dư vị dài lâu.


Bạch Ly cười, "Là do trà ngon."


Văn Quân Hà lại khen, "Kỹ thuật cũng tốt."


Hai người yên tĩnh uống trà, không khí dần thả lỏng. Điện thoại Văn Quân Hà rung liên tục trên bàn, hắn cầm lên thoáng nhìn rồi cúp máy, úp xuống bàn, tiếp tục uống trà.


"Anh... năm nay không bận à?" Bạch Ly liếc điện thoại hắn. Văn Quân Hà thản nhiên nói, không bận.


Từ năm ngoái, hắn đã bắt đầu tách và cắt gọn sản nghiệp của nhà họ Văn, công ty nắm cổ phần lớn nhất đã hoàn toàn nằm trong tay hắn, còn những ngành nghề không quan trọng thì thẳng tay đuổi những người của Văn gia ra ngoài, trong đó bao gồm cả một số sản nghiệp Văn Phổ chen chân vào. Không còn bị người nhà khống chế, cũng chẳng cần nhân tình dư thừa, bộ máy quản lý và cơ cấu tổ chức càng hiệu quả và hợp lý hơn.


Hắn vẫn nghĩ, sẽ có một ngày cùng người mình yêu sống tự do tự tại, đến khi ấy không thể để người ngoài hay gia tộc trói buộc, càng không thể để Bạch Ly phải chịu ấm ức.


Nhưng những lời này, hắn không thể nói với Bạch Ly.


Nói là không bận cũng chẳng đúng, chỉ là công việc đối với hắn bây giờ đều là như vật ngoài thân, hắn đã không còn để tâm như trước nữa.


Văn Quân Hà nhanh chóng đổi chủ đề, không muốn dây dưa vào chuyện cũ. Mỗi phút mỗi giây ở cạnh Bạch Ly hắn đều rất trân trọng, chỉ muốn được nghe cậu nói nhiều hơn về chính mình.



"Lúc em ở trong rừng mưa," Văn Quân Hà nhắc đến một chuyện trong lòng nghĩ mãi không yên, "Có phải bị rắn độc cắn không?"


Bạch Ly hơi kinh ngạc, "Anh biết à?"


Văn Quân Hà khẽ gật đầu, "Anh biết."


"Trong tấm ảnh em đăng, trên cổ tay có vết giống như bị cắn."


"À, thì ra vậy," Bạch Ly nhớ lại, năm đó vừa mới vào rừng mưa đã gặp nguy hiểm, sau còn đăng một tấm ảnh bàn tay lên tài khoản, "Không phải rắn, mà là nhện."


Cậu giơ hai tay vẽ một vòng, "Rất to, bằng cả cái chậu rửa mặt, đủ màu sặc sỡ, vừa đẹp vừa đáng sợ. Tôi tưởng lần đó mình chắc chết rồi, nào ngờ lại được bạn cứu về."


Nói xong, Bạch Ly cười, giống như đã đi qua hết thảy tai ương và mỹ cảnh trên thế gian, sau đó liền không còn để tâm đến hỉ nộ ai lạc, trong mắt chỉ còn lại sự đơn thuần và vui vẻ.


Nhưng Văn Quân Hà nghe mà kinh hồn táng đảm. Hắn siết chặt ly trà trong tay, không nói rằng bản thân sau khi nhìn thấy bức ảnh kia đã mất ngủ suốt hai đêm liền, mãi cho đến khi Bạch Ly nhắn lại, hắn mới yên tâm, hủy bỏ cả chuyến đi rừng nhiệt đới đã đặt với giá cắt cổ để tìm cậu.


Điều khiến hắn luôn canh cánh không chỉ vì Bạch Ly bị thương, mà còn bởi bức ảnh sau đó cậu đăng.


Đó là một tấm ảnh selfie sau khi Bạch Ly ra khỏi rừng. Cậu đeo kính đen, mặc áo gió, bên cạnh sát ngay người là một người đàn ông.


Hai người cùng nhìn vào ống kính cười, người kia còn đặt tay lên vai Bạch Ly, thân mật đến mức khiến Văn Quân Hà vừa nhìn đã thấy lòng chùng xuống. Trong mắt hắn, người kia tuyệt đối không giống bạn bè bình thường, mà rõ ràng dành cho Bạch Ly những tâm tư khó nói.


"Người cứu em, có phải là người đàn ông trong ảnh không?" Văn Quân Hà cúi mắt thổi lên ly trà, giọng điệu vẫn thản nhiên như trước, không nghe ra gợn sóng.


Bạch Ly thoáng khựng, rồi gật đầu, "Ừ."


Văn Quân Hà nhận ra sự lúng túng lóe lên nơi ánh mắt cậu, tim hắn chùng xuống, nhưng vẫn cố mỉm cười, giọng điệu không mang chút công kích hay bất mãn nào, "Anh thấy hai người rất thân thiết, còn tưởng là..."


Hắn cố tình bỏ lửng, hy vọng Bạch Ly sẽ phủ nhận.


Nhưng Bạch Ly lại nhanh chóng tiếp lời, "Cũng không hẳn chỉ là bạn bè. Tôi khá thích anh ấy, ở cạnh nhau cảm giác rất thoải mái. Chỉ là... duyên phận vốn kỳ lạ, không phải cứ thích là có thể ở bên nhau."


Lời này thẳng thắn, cũng đầy ẩn ý.



Lông mi đang rũ xuống của Văn Quân Hà khẽ run, che đi cảm xúc trong mắt. Bạch Ly đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy sống mũi cao thẳng và đôi môi mím chặt. Không nhìn thấy ánh mắt, nhưng đoán cũng biết trong lòng hắn chẳng hề dễ chịu.


Song Bạch Ly không sai, cũng chẳng có gì phải áy náy. Bọn họ đã chia tay hơn ba năm, trong khoảng thời gian ấy cậu gặp được người mới hợp ý, hoàn toàn là chuyện bình thường. Ở bên người mình thích, vốn không có gì đáng trách.


Đạo lý thì đều hiểu cả, nhưng dao rơi vào thân ai, người ấy mới biết đau.


Hai người im lặng thật lâu. Văn Quân Hà dường như sau một hồi đấu tranh mới ngẩng đầu lên, gương mặt đã trở lại bình thản thường ngày.


"Nếu đã thích, thì nên thử cố gắng ở bên nhau."


Bạch Ly chỉ mỉm cười, khẽ lắc đầu. Cậu biết hắn muốn hỏi gì, nhưng chẳng quan tâm, cũng không muốn trả lời.


Một thoáng lặng im, không ngờ Văn Quân Hà lại hỏi tiếp, "Là vấn đề ở anh ta sao?"


"Không phải," Bạch Ly đáp, "Là ở tôi. Tôi còn rất nhiều nơi phải đi, còn nhiều việc phải làm. Anh ấy là nghiên cứu viên ở viện nghiên cứu rừng nhiệt đới, không thể rời khỏi nơi đó."


Cho nên, cho dù có tình cảm, cuối cùng cũng chỉ dừng ở mức trên tình bạn dưới tình yêu.


Trái tim Văn Quân Hà rốt cuộc cũng buông xuống đôi chút.


Bạch Ly bỗng hỏi lại, "Anh thì sao?"


Văn Quân Hà hơi sững người, chưa kịp phản ứng.


"Trong mấy năm qua, có gặp được người nào hợp ý chưa?"


"Không có." Văn Quân Hà trả lời rất nhanh, rồi lại bổ sung, "Không gặp được người phù hợp, cũng không muốn yêu đương."


"Trước đây không phải cha mẹ anh..." Bạch Ly hơi bất ngờ.


"Trước kia bọn họ đúng là muốn anh liên hôn con gái đối tác. Nhưng từ lần anh nói thẳng với họ rằng muốn kết hôn em, từ đó về sau chuyện của anh họ không xen vào nữa, sau này cũng sẽ không quản nữa."


Văn Quân Hà đặt chén trà xuống, ánh mắt thản nhiên nhìn Bạch Ly, lần này không còn cố ý né tránh chuyện cũ.



Bạch Ly cười khan một tiếng. Nếu Văn Quân Hà không nhắc tới, cậu thật sự đã quên mất, năm đó bản thân từng được "công khai" dẫn vào nhà họ Văn, suýt chút nữa đã thành người một nhà.


Chuyện lại quay về hiện tại, Văn Quân Hà bắt đầu kể qua những việc của hắn hai năm nay.


Từ lúc chia tay Bạch Ly ở sân bay thủ đô nước X cho đến nay. Nhưng cuộc sống hắn thật ra chẳng có gì đặc sắc, ngoài công việc vẫn là công việc, chẳng có chuyện thú vị nào đáng để kể.


Khổ sở thì có rất nhiều, ví như bệnh mất ngủ ngày càng nghiêm trọng, đôi khi chỉ vì nhớ một người mà suốt đêm không chợp mắt nổi, vào ngày sinh nhật của Bạch Ly một mình uống đến say mèm, thậm chí còn lặng lẽ đi một chuyến sang Copenhagen...


Nhưng những điều đó, hắn vĩnh viễn sẽ không nói ra.


"Tống Hân và Kỳ Vọng sắp kết hôn rồi." Văn Quân Hà rốt cuộc cũng nghĩ ra một đề tài mà Bạch Ly có thể hứng thú.


Quả nhiên, mắt Bạch Ly sáng lên, "Thật sao? Tôi chỉ biết bọn họ đã ở bên nhau thôi, Tống Hân có nói với tôi, nhưng chưa từng nhắc tới chuyện kết hôn. Khi nào bọn họ tổ chức hôn lễ vậy?"


"Sau Tết, vẫn chưa quyết định hình thức và địa điểm, nên chưa báo với mọi người." Văn Quân Hà nói, "Nói đến mới nhớ, em chính là nhân vật then chốt giúp hai người họ gặp nhau đấy. Tống Hân bảo nhất định phải mời em làm phù rể."


Bạch Ly cười, "Được thôi, đến lúc đó xem tổ chức ở đâu, tôi sẽ cố gắng về trước."


"Em còn định đi sao?"


"Ừ, sau Rằm tháng Giêng sẽ đi. Tôi còn hợp đồng với tòa soạn tạp chí, phải kéo dài gần một năm nữa."


Văn Quân Hà mím môi, gắng gượng nặn ra một nụ cười, "Đi đâu thế?"


Bạch Ly đọc ra một cái tên. Đó là nơi xa xôi đến mức gần như không thể đặt chân tới từ Bình Châu, nổi danh vì sự bí ẩn và nguy hiểm, thậm chí còn chẳng kém những vùng chiến loạn. Văn Quân Hà chỉ từng thấy nó trong những chương trình "Khám phá và Phát hiện" trên TV.


Hắn cau mày, nét mặt đầy phản đối và lo lắng, nhưng vẫn không nói lấy một lời can ngăn, bởi lúc này, hắn không còn tư cách, cũng chẳng có lập trường nào để xen vào quyết định của Bạch Ly.


Do dự rất lâu, hắn cuối cùng chỉ hỏi một câu, "Chú thím có biết không?"


Bạch Ly lắc đầu, "Chưa, tôi không muốn họ lo lắng." Rồi cậu lại nói tiếp, "Anh đừng làm cái vẻ mặt đó, tôi đâu phải đi tìm cái chết. Giờ tôi có đủ kinh nghiệm sinh tồn dã ngoại rồi, hơn nữa cũng không đi một mình, sẽ thuê hướng dẫn viên địa phương. Quay xong loạt bài này, tôi tính nghỉ ngơi một thời gian. Bố mẹ tôi tuổi cũng đã cao, sau này tôi định sẽ ở bên họ nhiều hơn, không muốn tái diễn chuyện lần trước nữa."


"Chuyện lần trước" mà Bạch Ly nhắc đến, chính là lần ba cậu, Bạch Cảnh Hành ngã gãy thắt lưng.


Nghe vậy, sắc mặt Văn Quân Hà mới giãn ra đôi chút. Chỉ cần Bạch Ly chịu dừng chân lại, nghĩa là mọi thứ vẫn còn hy vọng.


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 48: Hy vọng
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...