Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 18: Trò vui
Sau khi bàn bạc với Triệu Lãm, Bạch Ly quyết định rời Bình Châu sớm hơn. Cậu đem nỗi lo của mình nói ra, Triệu Lãm lập tức đồng ý. Vì công ty, Bạch Ly đã chậm trễ quá lâu; giờ thủ tục gần như đã xong, cho dù cậu không ở đây nữa, nếu bên A có muốn gây khó, cũng chẳng thể làm khó đến mức nào.
Chỉ là Bạch Ly vẫn thấy áy náy, toàn bộ áp lực công việc sau này đều đè lên vai Triệu Lãm.
"Đừng nói vậy. Biết đâu em đi rồi, hai kẻ kia lại chịu yên phận." Triệu Lãm nói. Chuyện Tào Tuấn Nghiêm đối xử với Bạch Ly thế nào, anh ta đều rõ. Không thể chỉ vì lợi ích riêng mà để Bạch Ly tiếp tục khó chịu. Lúc này, việc Bạch Ly rời khỏi Bình Châu mới là quan trọng nhất.
Sau khi đã thống nhất, Bạch Ly bàn giao xong mọi việc, liệt kê rõ những rủi ro và tranh chấp có thể phát sinh cho đồng nghiệp. Đặt hết xuống bàn, trong lòng cậu mới nhẹ đi phần nào.
Lo việc công xong, Bạch Ly về căn phòng thuê nhỏ của mình để thu dọn.
Đồ đạc chẳng nhiều, một tiếng là xong. Ánh nắng bốn giờ chiều ấm áp mà không gắt, từ khung cửa sổ bé nhỏ tràn vào, chiếu trên hạt bụi lấp lánh lơ lửng. Bạch Ly đưa tay hứng lấy, đầu ngón tay trong suốt, chẳng giữ được gì.
Cậu lại nhớ đến "lời chia tay" chưa bao giờ được nói tử tế cùng Văn Quân Hà. Từ đầu tới cuối, hắn chưa từng cho cậu một câu tạm biệt đàng hoàng.
Tám năm, cậu đứng trong lớp bụi mờ của tình yêu, ngửa đầu trông ngóng, dốc lòng nâng niu. Hết lần này đến lần khác đưa tay cố giữ lấy, cuối cùng ngoài mỏi mệt và đau đớn, chẳng còn lại gì.
Hoàng hôn dần phủ xuống. Cậu mất một lúc hoá đá trong gian phòng này mới khẽ cử động ngón tay. Đến lúc rồi. Bạch Ly nghĩ. Cậu đã mua vé xe sáng sớm hôm sau, nhưng hôm nay còn một chuyện cuối cùng chưa làm.
Nhanh chóng, cậu soạn tin nhắn cho chủ nhà, nói vì công việc nên cần trả phòng sớm, muốn lấy lại tiền cọc, và mai sẽ rời đi.
Nhưng mọi việc không phải lúc nào cũng thuận theo ý người, càng sợ cái gì, cái đó lại tới.
Tin chưa kịp gửi, điện thoại đã reo. Giật mình, cậu run tay bấm nghe.
Giọng Tào Tuấn Nghiêm nhàn nhạt vang lên, "Tiểu Bạch, chuyện ở Thuỷ Đài lần trước là tôi nóng nảy, xin lỗi cậu nhé."
Qua đầu dây, hắn nói mấy câu bâng quơ, thái độ bình thản. Bạch Ly nghe mà không đoán nổi ý đồ, đành kiên nhẫn đáp lại vài lời.
Rồi rất nhanh, câu chuyện đi vào trọng điểm.
"Tối nay qua chơi đi. Mọi người đều có mặt, tụ họp một chút. Tôi có vài lời muốn nói trực tiếp với cậu."
Bạch Ly vừa nghe đến "tụ họp" liền thấy căng thẳng, lập tức khách khí từ chối, "Tào tổng, tối nay tôi có việc, để hôm khác nhé."
"Tiểu Bạch, tôi thật lòng hẹn cậu ra ngoài để xin lỗi. Tôi biết cậu đã chấm dứt hợp đồng với công ty, tôi cũng không làm khó. Chỉ là bữa cơm, trò chuyện đôi câu, cậu không cần đề phòng tôi đến vậy." Giọng hắn chậm rãi, nhẹ nhàng, thậm chí bật cười một tiếng, cố ý để lộ ra chút cảnh cáo mơ hồ. "Cậu cũng đâu muốn sinh thêm rắc rối chứ? Yên tâm, đây là lần cuối rồi."
Địa chỉ gửi đến, một câu lạc bộ trên đỉnh núi.
Bạch Ly gọi xe, đến nơi thì đã chín giờ tối.
Ngay cổng có người phục vụ đứng chờ, hỏi tên rồi dẫn cậu đi vào. Men theo con đường nhỏ lát đá cuội nhiều màu, đi hơn mười phút, xuyên qua bãi cỏ rộng lớn và vườn hoa, cuối cùng mới thấy hiện ra phía trước một toà biệt thự ba tầng kiểu châu Âu.
Đèn bạc sáng rực, ánh sáng lóa mắt, xung quanh lại yên ắng đến lạnh người.
Trên bậc thềm, một dãy xe sang đỗ thẳng hàng. Giữa chúng, một chiếc Cullinan màu đen đỗ khá khuất, nhưng Bạch Ly chỉ thoáng nhìn đã nhận ra. Đó chính là xe của Văn Quân Hà.
Chiếc xe này hắn ít khi lái, từng đưa cho Bạch Ly dùng. Nhưng cậu thấy quá chói mắt, chẳng mấy khi động tới, bình thường toàn nằm bụi trong hầm.
Hôm nay là dịp gì, có những ai tới, Tào Tuấn Nghiêm sẽ lại gây khó dễ thế nào... Bạch Ly hoàn toàn không biết.
Mà khi nhìn thấy xe của Văn Quân Hà, sắc mặt cậu vốn còn bình tĩnh lập tức trắng bệch. Một nỗi bất an trào lên, không cách nào kìm nén. Đến mức khi người phục vụ đứng trên bậc thang gọi cậu hai lần, cậu mới bừng tỉnh, dời ánh mắt khỏi chiếc Cullinan kia.
Bên trong câu lạc bộ im lặng, xa hoa đến lóa mắt, sàn đá cẩm thạch sáng loáng, tường treo tranh thật giá trị, đến cả đèn tường nơi góc hành lang cũng gắn pha lê.
Mọi thứ nơi đây, đều không hề tương xứng với Bạch Ly chỉ mặc sơ mi trắng và quần vải giản dị.
Đây là thế giới của Văn Quân Hà, thế giới cao sang lạnh lẽo, cách quá xa ước mơ bình dị "sớm tối cơm canh" mà Bạch Ly từng khao khát. Cậu tự hỏi, ngày trước rốt cuộc bị tình yêu làm mờ mắt thế nào, mới tưởng rằng con người như Văn Quân Hà sẽ có thể cùng mình nắm tay đến cuối đời.
Giờ sắp rời đi rồi, cậu mới thật sự nhìn rõ, thì ra bản thân đúng như lời thiên hạ nói, cậu thật là một kẻ "không biết điều". Người phục vụ đưa cậu đến trước một cánh cửa rồi rời đi.
Bạch Ly đẩy cửa, âm nhạc và tiếng ồn ào lập tức ập vào.
"Ô, xem ai đây này!" Một người ngồi gần cửa thấy cậu đầu tiên, liền gọi lớn cho cả phòng chú ý. Bạch Ly nhận ra hắn họ Triệu, trong đám công tử ăn chơi này nổi danh nhất. Câu lạc bộ này cũng là sản nghiệp của vị Triệu công tử ấy.
Bạch Ly quét nhanh ánh mắt quanh phòng. Không gian rộng lớn, gần như chiếm cả tầng, xa hoa phóng túng, cửa kính sát đất 180°, quầy bar, sàn nhảy, bàn bi-a, xa xa là bức tường rượu vang và xì gà, còn có cả bể cá thuỷ sinh.
Chừng hai mươi người có mặt, nhưng không thấy Văn Quân Hà.
Cậu đứng ở cửa, chưa kịp bước vào. Tiếng cười nói, tiếng nhạc thoáng dừng lại. Tiếng bước chân xen lẫn cười đùa, Tào Tuấn Nghiêm đi tới, kéo tay cậu, gọi đầy thân mật, "Tiểu Bạch, đợi cậu lâu lắm rồi, sao đến muộn thế?"
Có tiếng huýt sáo, cũng có người hùa theo cười. Ai cũng biết cậu đã chia tay với Văn Quân Hà, cũng biết Tào Tuấn Nghiêm đang theo đuổi cậu. Nhưng trong mắt bọn họ...
Văn Quân Hà là chơi bời, Tào Tuấn Nghiêm là trêu chọc, còn Bạch Ly chỉ là trò vui tối nay.
Nhiều gương mặt xa lạ, son phấn loè loẹt, cả nam lẫn nữ, phần lớn là người được kéo đến để góp vui.
Bạch Ly bị Tào Tuấn Nghiêm kéo ngồi xuống sofa. Ngay lập tức có người mang rượu tới, mùi nước hoa ngọt nồng phả vào mặt. Đó là một cậu trai trang điểm đậm, còn trẻ, dáng vẻ mong manh.
Tào Tuấn Nghiêm ra hiệu, cậu trai ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh, nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt liếc về phía Bạch Ly.
"Tiểu Quân, chẳng phải bảo cậu tối nay chăm sóc Quân Hà sao? Người đâu rồi?" Tào Tuấn Nghiêm nhàn nhã hỏi.
Ngồi đó, nghe cuộc đối thoại một hát một hoà, Bạch Ly vẫn giữ mặt không đổi.
"Đúng rồi, giới thiệu một chút." Tào Tuấn Nghiêm lại sát gần thêm, "Tiểu Quân là người mẫu mới của Triệu công tử, sinh viên năm hai. Hôm nay đặc biệt mang ra cho mọi người làm quen. Hơn nữa, Triệu công tử còn giao cho cậu ta một nhiệm vụ quan trọng." Hắn cố tình dừng, để Tiểu Quân tự nói.
Tiểu Quân ngượng ngập chớp mắt, "Triệu công tử bảo tôi tối nay nhất định phải chăm sóc tốt cho Văn tổng. Nhưng tôi ngốc quá, chẳng biết anh ấy vui hay không vui."
"Không phải tại cậu, là tại hắn mặt mũi dữ dằn thôi." Tào Tuấn Nghiêm cười ha ha, "Không vui cũng chẳng phải vì cậu. Cứ tận lực dỗ hắn là được!"
Bàn tay Bạch Ly siết chặt, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
Tiểu Quân cầm ly rượu đưa về phía cậu, giọng nũng nịu, "Anh ơi, uống một ly đi mà!"
Bạch Ly cúi mắt nhìn đôi tay trắng trẻo kia, rượu đỏ sóng sánh tràn ra, loang ướt đầu ngón. Hình ảnh đẹp đẽ đến mức như bức tranh phong lưu.
Nhưng cậu không nhận, nét mặt bình thản, "Tôi không uống."
Tiểu Quân cụp mắt, tỏ ra ấm ức, quay sang nhìn Tào Tuấn Nghiêm.
"Đây là Tiểu Bạch," Tào Tuấn Nghiêm một tay vắt lên lưng sofa, như nửa vòng ôm lấy người bên cạnh, giọng mập mờ giới thiệu, "Người tôi đang theo đuổi."
Tiểu Bạch, Tiểu Quân, nghe chẳng khác gì một đôi.
Bạch Ly khẽ nghiêng người, cố lảng ra xa cánh tay hắn. Giờ phút này cậu thấy hối hận, lẽ ra không nên tới. Biết rõ Tào Tuấn Nghiêm sẽ không buông tha, vậy mà vẫn còn chút ảo tưởng. Giờ cậu chỉ muốn tìm cách thoát.
"Tào tổng, anh nói có chuyện muốn nói trực tiếp, xin cứ nói thẳng."
"Chậc, Tiểu Bạch, sao cậu phá hỏng hứng thế. Tôi gọi cậu đến chơi, đâu phải để bàn công việc nghiêm túc." Tào Tuấn Nghiêm ghé sát, hơi nóng phả bên tai, "Đừng căng thẳng, tôi lại chẳng ăn cậu đâu mà."
Bạch Ly rùng mình, lập tức đứng bật dậy, lùi mạnh về sau, "Tôi đi vệ sinh."
Không đợi đáp, cậu sải bước ra cửa. Vừa đụng phải người vừa bước vào, cậu buột miệng xin lỗi. Ngẩng đầu lên, cả người sững lại.
Văn Quân Hà bị va chạm, hơi nghiêng người, gương mặt không vui, ánh mắt đầy giận dữ.
Bạch Ly thoáng hoảng loạn, không kịp nói gì, gần như chạy vòng qua hắn, mở cửa bỏ ra ngoài.
Ngoài hành lang vắng lặng. Cậu men theo bảng chỉ dẫn tìm đến phòng vệ sinh, rửa mặt. Nước nhỏ giọt theo cằm thấm ướt vạt áo sơ mi, loang ra mảng tối.
Đằng sau vang lên bước chân quen thuộc. Cậu không quay đầu.
"Không phải định rời Bình Châu sao? Người ta ngoắc tay một cái, cậu liền chạy tới." Giọng Văn Quân Hà lạnh lẽo, "Bạch Ly, tôi đúng là đã nhìn nhầm cậu."
Cậu rút giấy lau mặt, rồi cố lau khô phần ngực áo ướt loang, nhưng càng lau càng nhòe. Giấy vò nát, cậu ném vào thùng, hai tay chống lên bồn rửa, giọng bình tĩnh đến lạnh, "Không phải ai cũng tuỳ hứng như các anh. Tôi có công việc, có trách nhiệm."
"Trách nhiệm? Với ai? Triệu Lãm, hay Tào Tuấn Nghiêm?" Văn Quân Hà buông từng chữ sắc bén, "Trước khi cậu đến, cậu ta đã cùng người khác đánh cược. Nói cậu giờ ngoan lắm, bảo đi đâu là đi, bảo làm gì là làm."
"Văn Quân Hà, anh nhất định cứ phải chì chiết tôi sao? Lời nhất định phải khó nghe vậy à?"
"Nếu chê khó nghe thì đừng làm!"
Bạch Ly xoay người bỏ đi. Văn Quân Hà đứng chắn trước cửa, ánh mắt băng lạnh, không cho đường thoát.
"Văn Quân Hà." Đối diện bức tường sừng sững kia, nỗi ấm ức bị đè nén bấy lâu bỗng cuồn cuộn trào dâng. Trước mặt kẻ thủ phạm, nó bén rễ, lan dây, quấn chặt tứ chi cậu, khiến toàn thân run lên.
Bạch Ly gọi tên hắn, khẽ nói, "Giờ tôi đi ngay. Anh để tôi ra ngoài... được không?"
Văn Quân Hà cụp mắt nhìn cậu, im lặng một lúc rồi nghiêng người tránh đường, lạnh nhạt buông một câu, "Tuỳ cậu."
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 18: Trò vui
10.0/10 từ 33 lượt.
