Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 16: Tôi không chơi đùa với tình cảm


Vội vàng rời khỏi nhà, cuối cùng cậu vẫn muộn mất mười phút.


Bữa tối được hẹn tại một trang viên, bên trong là từng căn tứ hợp viện độc lập, khung cảnh cổ kính thanh nhã, yên tĩnh mà hợp cho việc ăn uống trò chuyện.


Bạch Ly ngồi đối diện với Tào Tuấn Nghiêm, giữa hai người là chiếc bàn tròn đủ cho mười người.


Cậu vội vã đến, ngồi xuống vẫn còn hơi thở gấp, gương mặt ửng đỏ của người ốm chưa khỏi hẳn bệnh, thoạt nhìn yếu đuối dễ bắt nạt. Nhưng Tào Tuấn Nghiêm thừa biết, trong xương cốt người này nào dễ bắt nạt, chỉ toàn cứng đầu và cố chấp. Nếu thật sự muốn chèn ép, cậu chắc chắn sẽ liều mạng phản kháng.


Cũng chính vì thế, sự tự do của cậu, sự phóng khoảng mà mong manh, cứng rắn lại ngây thơ đều tạo nên cảm giác vụn vỡ quanh thân. Mỗi lần đôi mắt trong veo kia ngấn lệ câu hồn, khiến trong lòng người ta sinh ra h*m m**n chinh phục, thậm chí là... huỷ hoại cái con người này.


Cũng vì vậy mà Tào Tuấn Nghiêm từng bước từng bước rơi vào, không cách nào thoát ra. Đêm nay, hắn quyết tâm phải có được cậu.


"Khỏi bệnh chưa?" Tào Tuấn Nghiêm hỏi.


Người phục vụ dọn xong liền lui ra, đã được dặn trước, không cần gọi sẽ không bước vào.


Hắn múc một bát Phật nhảy tường, bưng đến trước mặt Bạch Ly, rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh cậu. Trên bàn ngoài nồi canh đang sôi lục bục trong lò cồn, còn có vài món rau xanh, đều là thứ Bạch Ly thích, cũng hợp cho người mới ốm dậy.


Bạch Ly lễ phép cảm ơn, nhấp một ngụm canh.


"Căng thẳng thế làm gì?" Tào Tuấn Nghiêm cười, "Tôi lại không ăn thịt cậu. Lần trước cậu nói đi là đi không một lời chào, tôi chẳng phải cũng không giận đó sao?"


Hắn kiên nhẫn đợi Bạch Ly uống xong, rồi gắp từng miếng hải sâm, bào ngư, gân heo mềm rục cho cậu, nhìn cậu ăn từng chút một.


"Tiểu Bạch, tôi không vòng vo nữa. Tôi muốn gì, chắc cậu cũng rõ. Cậu với Triệu Lãm đang tính toán cái gì, tôi cũng biết." Hắn cười sâu thêm, không cho Bạch Ly cơ hội suy nghĩ hay thở, hạ tối hậu thư, "Hôm nay cậu phải cho tôi một lời dứt khoát."


Công sức hắn bỏ ra cho Bạch Ly còn nhiều hơn tất cả nam nữ mà hắn từng theo đuổi cộng lại, thậm chí đến cả bạn bè chí cốt cũng mặc kệ. Thế mà Bạch Ly dai dẳng với hắn gần hai tháng, nói năng quan trường còn trơn tru hơn hắn đi xã giao.


Ban đầu hắn ép Triệu Lãm, buộc Bạch Ly từ Tây Bắc quay về, nhưng sau đó không gây khó dễ thêm. Một là vì chẳng tiện, hai là hắn cũng muốn giữ chút thể diện cho cậu, ít nhất ngoài mặt còn có thể gọi là tôn trọng và lựa chọn.


Chỉ là còn phải xem xem Bạch Ly chọn thế nào.



Bạch Ly hiểu rõ, kiên nhẫn của Tào Tuấn Nghiêm đã tới hạn. Lần này không thể qua loa nữa. Huống chi, nếu cậu vì thoải mái trước mắt mà thuận theo, thì Văn Quân Hà nhất định sẽ giết cậu.


Chia tay Văn Quân Hà, lại dính đến Tào Tuấn Nghiêm, vốn nằm ngoài dự liệu. Nhưng Bạch Ly không phải con cá mặc cho người ta xẻ thịt.


"A Nghiêm, tôi đã từng coi anh là bạn." Bạch Ly nhìn thẳng hắn, đôi mắt đen như ngọc lưu ly trong suốt.


Tim Tào Tuấn Nghiêm chợt khựng nửa nhịp. Năm đầu tiên họ quen nhau, Bạch Ly từng gọi hắn như vậy, cùng với bọn Văn Quân Hà. Chỉ là sau này quan hệ rạn nứt, Bạch Ly chưa từng gọi hắn thế nữa trước mặt mọi người nữa.


"Có lẽ tôi từng đắc tội anh, hoặc vì ở bên Quân Hà khiến anh chướng mắt. Nhưng bất kể trong lòng anh nghĩ sao về tôi, tôi chưa bao giờ có ác ý với anh." Bạch Ly khẽ nói.


Tính ra, họ quen biết cũng gần mười năm.


"Tôi và Quân Hà chia tay, anh hẳn biết rõ nguyên nhân." Bạch Ly rót một chén trà, đẩy đến trước mặt Tào Tuấn Nghiêm, rồi tự rót cho mình, khẽ nhấp, cười bất đắc dĩ, "Điều tôi muốn là lời hứa, là trách nhiệm, là hôn nhân, là duy nhất."


Nói xong, cậu khẽ lắc đầu, cười nhạt, "Anh nhất định thấy tôi quê mùa, hay mơ mộng lại chẳng thực tế." Rồi cậu ngước mắt nhìn hắn, "Nhưng đó chính là tình cảm tôi muốn. Người tôi muốn, cả đời chỉ có một."


"Mỗi giai đoạn lại đổi một kiểu tình cảm khác nhau, chơi chơi thì được, gắng gượng qua ngày cũng được nhưng tôi không làm nổi." Bạch Ly nói, "Đó là giới hạn, cũng là nguyên tắc của tôi. Nếu không có một người như vậy, tôi thà cô độc còn hơn."


Cậu nhìn Tào Tuấn Nghiêm đang ngây ra, "Nếu lấy điều này làm điều kiện, anh có chịu không?"


"Hay như anh nói, muốn tôi cho anh một lời chắc chắn, tôi có thể. Nhưng tiền đề là chúng ta phải kết hôn. Anh có đồng ý không?"


Dùng ngón chân để nghĩ thì Tào Tuấn Nghiêm cũng biết không thể. Nực cười thay!


Đừng nói hắn nghĩ sao, chỉ riêng nhà họ Tào cũng đủ lột da hắn nếu thật sự làm vậy. Tào Tuấn Nghiêm không ngờ lại bị Bạch Ly phản đòn, mặt lúc đỏ lúc trắng.


Một lúc sau hắn mới lấy lại bình tĩnh, gượng cười khô khốc, "Tiểu Bạch, cậu đừng bày trò với tôi. Chuyện này vốn dĩ không thể nào. Tôi theo đuổi cậu vốn không phải để cưới xin gì. Thứ cậu muốn, quả thật không phải thứ tôi nghĩ đến."


Hắn hạ giọng dụ dỗ, "Thế này đi, công trình của sếp cậu nằm trong tay tôi, chỉ cần một câu nói thôi. Cậu ở bên tôi một thời gian, bao lâu do cậu định, rồi chuyện này coi như xong. Người trưởng thành cả rồi, đơn giản chút được không. Tôi không làm khó cậu, cũng đảm bảo Quân Hà bên kia không làm khó cậu. Thế nào?"


Bạch Ly lắc đầu, vẫn là câu cũ, "Tôi không chơi đùa với tình cảm."


Tào Tuấn Nghiêm thở dài, hai tay mạnh mẽ xoa mặt, giọng trở nên cộc cằn, "Vậy là không thương lượng được rồi?"



Bạch Ly đáp, "Dưa ép chín chẳng ngọt, anh muốn kiểu nào mà chẳng có, cần gì lãng phí thời gian ở chỗ tôi."


"Ngọt hay không tôi mặc kệ, đưa vào miệng mới là thật, không phải sao?" Tào Tuấn Nghiêm dùng đầu lưỡi chống vào trong má, đường nét xương hàm siết chặt, hiện ra một nụ cười đầy tà ý.


Bạch Ly hừ lạnh, "Lý lẽ của thổ phỉ."


Cuộc nói chuyện lại kết thúc trong không vui.


Tào Tuấn Nghiêm đuổi theo ra ngoài, chặn Bạch Ly ngay cửa tứ hợp viện, mạnh mẽ kéo cậu vào lòng.


Bạch Ly đang trong cơn nổi giận, lập tức vung nắm đấm phản kích. Cậu vẫn còn sốt, cả người còn yếu, cú đấm kia tuy có tốc độ nhưng sức lực chỉ còn một nửa.


Nhưng trong lòng cậu nén chặt một luồng oán khí, bị Văn Quân Hà ức h**p thì thôi, cớ gì loại chó mèo nào cũng có thể giẫm lên đầu mình? Cảm xúc bốc lên, lại thêm cảm mạo kéo dài khiến đầu óc trì trệ, lý trí hoàn toàn biến mất.


Cậu gầm lên, "Đ.m buông tôi ra!"


"Cứ thế đi luôn, dự án này cậu cũng mặc kệ luôn à?" Tào Tuấn Nghiêm ghì chặt hai cánh tay cậu, không chịu buông, "Cậu nghĩ cho kỹ đi. Nếu không sợ sếp cậu dính án, cứ việc đi. Tôi cũng chẳng thiếu cậu, ai mà chẳng được. Người lớn cả rồi đừng không biết điều."


Bạch Ly vùng mạnh rút tay ra, lùi hẳn ra sau, giọng run rẩy, "Tôi không làm loại chuyện này!"


"Không nói cho đàng hoàng được à?" Tào Tuấn Nghiêm bực bội, chẳng buồn giữ thể diện nữa, "Cậu tưởng mình là ai? Không có Văn Quân Hà, cậu chẳng là cái thá gì. Tôi nói thẳng cho cậu biết, nếu còn muốn đứng vững trong cái giới này, thì nghe lời tôi đi. Tôi vẫn còn kiên nhẫn, miễn là cậu ở bên tôi, tôi đảm bảo chẳng ai dám bắt nạt cậu, công ty và sếp cậu cũng sẽ yên ổn."


Bạch Ly giận run cả người, toàn thân lạnh buốt, mà má lại nóng bừng.


"Tôi nói rồi, tôi không làm loại chuyện này." Cậu cắn chặt môi, lùi thêm bước nữa, gằn từng chữ, "Tôi không bẩn thỉu như các người!"


Câu này lập tức chọc điên Tào Tuấn Nghiêm. Hắn sầm mặt, nhấc chân bước tới, một phát túm lấy tay cậu, nghiến răng, "Được! Đã thấy tôi bẩn thỉu, vậy thì tôi bẩn đến cùng!"


Nói rồi hắn kéo người lôi vào phòng.


Trang viên này toàn tứ hợp viện độc lập, tuy diện tích không lớn nhưng kiến trúc đủ cả, cổng, bức bình phong, nội viện, hành lang, đông tây hai dãy phòng và chính sảnh, chẳng thiếu thứ gì.


Đối diện là một tứ hợp viện khác, cổng chính đối thẳng, giữa là lối đi rộng vài mét.



Khi hai người đang giằng co, từ đối diện có tiếng bước chân vội vã, kèm theo tiếng gọi trong trẻo, "Bạch Ly!"


Người mới tới nhanh chóng bước đến, một tay đón lấy vai cậu kéo ra sau, rồi dứt khoát chen vào giữa, chắn ngang Tào Tuấn Nghiêm.


Đột ngột bị cắt ngang, Tào Tuấn Nghiêm giận dữ chưa nguôi, nheo mắt nhìn người tới.


Là một người thanh niên mặt mày trắng trẻo, mặc áo hoodie cổ tròn với quần jean xám, trên người toát ra khí chất nho nhã, giống một sinh viên hơn là người trong giới thương trường.


Hắn cảm thấy có chút quen mặt, nhưng không nhớ ra là ai.


Bạch Ly thấy người kia thì từ hoảng sợ chuyển sang vui mừng,
"Sao anh lại ở đây?" Cậu sốt ruột muốn rời đi, nắm lấy tay người đó, "Ra ngoài đi rồi nói."


Người kia gật đầu, kéo cậu đi về phía tứ hợp viện của mình.


Tào Tuấn Nghiêm tức đến tái mặt, quát lớn, "Cậu là ai! Ai cho các người đi?"


Đúng lúc ba người giằng co, từ trong tứ hợp viện đối diện lại bước ra thêm một người nữa. Đó là một người đàn ông cao lớn, sải chân dài tiến tới, kéo người thanh niên kia về bên cạnh mình, lạnh giọng quát, "Tào Tuấn Nghiêm!"


Tào Tuấn Nghiêm quay đầu lại, vừa nhìn rõ người tới, lông mày giật mạnh, khí thế vừa rồi lập tức tan thành tro.


"Anh Trọng Vi..." Hắn gượng cười, đứng thẳng chào hỏi người tới.


"Nói cho tôi biết ở đây có chuyện gì vậy?" Vạn Trọng Vi lạnh lùng hỏi, rồi cho mở thêm một gian phòng khác, bốn người ngồi vào uống trà.


Tào Tuấn Nghiêm xưa nay chẳng sợ trời chẳng sợ đất, nhưng chỉ ngán mỗi Vạn Trọng Vi, cái người không mặn không nhạt, không nhân tình, không đạo lý. Nhà họ Vạn đứng trên đỉnh kim tự tháp ở Bình Châu, mà Vạn Trọng Vi thì nổi danh tàn nhẫn. Hai năm trước, y không chỉ lật đổ cha mình, rồi khiến cả nhà mẹ kế là danh gia vọng tộc trong chính giới tan nát, kết quả người chết, kẻ ngồi tù, ngay cả hai em trai cùng cha khác mẹ cũng không thoát nạn.


Trưởng bối họ Tào từng nghiêm lời cảnh cáo hắn, đừng bao giờ chọc vào vị Diêm Vương sống này.


Tào Tuấn Nghiêm có họ ngoại dây dưa chút họ Vạn, bình thường lễ tết cũng coi là qua lại, nhưng hắn kém Vạn Trọng Vi gần chục tuổi, mỗi lần tụ họp cũng chỉ chào hỏi, chưa bao giờ thân thiết.


Hắn thực sự không ngờ lại chạm mặt ở đây, càng không ngờ "người bạn" của Bạch Ly lại chính là... người chồng cũ kia của Vạn Trọng Vi.


Phải, thanh niên ban nãy chính là chồng cũ của Vạn Trọng Vi. Chuyện hai người hắn từng nghe qua, đại khái là vì mâu thuẫn nên ly hôn, đối phương bỏ ra nước ngoài. Sau này chẳng biết thế nào, Vạn Trọng Vi lại bay theo tìm người muốn tái hợp, nhưng vẫn chưa có kết quả.



Nghe nói bây giờ vẫn còn đang theo đuổi.


Tào Tuấn Nghiêm cố lấy vẻ cung kính, "Em... chỉ là đang theo đuổi Bạch Ly thôi mà. Hẹn cậu ấy ăn cơm, định giới thiệu một dự án, nào ngờ cậu ấy cứng đầu quá..."


Nói đến đây, giọng hắn nhỏ dần, ngay chính bản thân cũng thấy chẳng lọt tai. Lúc nãy hắn còn toan động thủ giữa đường, rõ ràng là muốn cưỡng đoạt đem về, đâu phải thái độ theo đuổi người ta?
Vạn Trọng Vi hiển nhiên chẳng muốn nghe hắn nói bừa. Gã đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm vào bàn rất khẽ, nhưng khí thế bức người lại dâng ngập căn phòng.


"Có liên quan đến nhà họ Văn phải không?" Giọng gã khẳng định, nghĩa là tất cả đều đã nắm rõ. "Bạch Ly là bạn của tôi và Tiểu Ôn, còn là ân nhân cứu mạng. Chuyện khác tôi quản không nổi, cũng chẳng muốn quản, nhưng chuyện này, tốt nhất trong lòng cậu phải tự biết."


Vừa nãy Tào Tuấn Nghiêm đã thấy gã gọi điện cho trợ lý, trong lòng đoán được vài phần. Muốn tra cứu thứ gì, với Vạn Trọng Vi chỉ là chuyện một phút mốt. Huống chi chuyện giữa Văn Quân Hà và Bạch Ly vốn chẳng phải bí mật.


"Cậu muốn theo đuổi người ta, đó là việc của cậu. Nhưng nếu người ta không đồng ý, cậu phải tôn trọng. Giữa đường giở trò động tay động chân, chẳng phải việc một người trưởng thành nên làm." Vạn Trọng Vi lạnh giọng, không để lại chút thể diện nào.


"Vâng vâng." Tào Tuấn Nghiêm vội vàng gật đầu, da mặt dày dạn, còn giả bộ nói, "Em... chỉ là quá thích Tiểu Bạch thôi."


Hắn nói xong lại ra vẻ có thể co có thể duỗi, quay sang nhìn Bạch Ly, "Tiểu Bạch, xin lỗi. Hôm nay tôi hơi xúc động, cậu đừng để bụng nhé. Tôi đảm bảo sau này sẽ không như thế nữa."


Nói rồi, hắn lại nặn ra nụ cười, quay sang người thanh niên ngồi bên cạnh, "Sao... sao lại không nhận ra thế nhỉ. Thật có lỗi quá, vừa rồi cứ thấy quen quen, không ngờ đúng là chị dâu. Lần trước gặp còn là ở lễ cưới của anh với anh Trọng Vi. Sau này anh bận học ít ra ngoài, nên tôi chẳng có dịp gặp lại."


Thời Ôn mặt mỏng, bị hắn gọi "chị dâu" tới lui, lại còn nhắc đến chuyện cũ, sắc mặt lập tức đỏ ửng. Nhưng cả người vẫn căng cứng, rõ ràng không hề muốn tha thứ cho hành động thô bạo vừa rồi của hắn đối với Bạch Ly.


Bốn người lại nói thêm vài câu, Bạch Ly thấy không khí đã bớt căng thẳng, nét mặt không còn cứng đờ như trước. Thời Ôn ngồi sát bên, ánh mắt không ngừng lo lắng liếc sang, bàn tay nhẹ đặt lên gối cậu vỗ vỗ, ra hiệu cậu bình tĩnh lại.


Bạch Ly nghiêng đầu khẽ gật, tỏ ý mình không sao.


Vạn Trọng Vi vừa "lấy lớn h**p nhỏ" nghiêm giọng răn dạy, vừa liếc thấy sự thân mật ấy. Tầm mắt hắn thoáng dừng lại ở bàn tay Thời Ôn đặt trên đầu gối Bạch Ly, sau đó rất nhanh khép lại câu chuyện, phất tay ra hiệu,


"Đi đi."


Tào Tuấn Nghiêm như được đặc xá, chẳng còn tâm trí để truy hỏi quan hệ giữa Bạch Ly với Thời Ôn, hấp tấp chuồn đi mất dạng.


Trong phòng chỉ còn lại ba người. Thời Ôn lập tức thả lỏng, ôm chặt lấy Bạch Ly một cái, nghẹn ngào, "Tiểu Bạch, anh thật sự nhớ em quá."


 


Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 16: Tôi không chơi đùa với tình cảm
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...