Hạ Tuyết

Chương 26: Góc khuất 26: Tình và tiền

147@-
Ranh giới giữa yêu và hận mong manh như giữa sống và chết.

Đôi khi, chỉ vì một chút sai lầm mà chính bản thân

sẽ đập tan hạnh phúc vốn dĩ thuộc về mình.

.............

Đôi tay đưa lên rồi lại hạ xuống hơn chục lần, lòng Hạ Tuyết ngồn ngang vô vàn khi đứng trước cổng biệt thự họ Trọng. Sau khi đắn đo suy nghĩ rất lâu, cô quyết định lấy hết can đảm đến đây gặp Trọng Lâm... Là để nói xin lỗi! Dẫu hiểu rằng giờ đây, hai từ đó đã trở nên vô nghĩa và chẳng còn quan trọng nữa sau những tổn thương to lớn mà cô gây ra cho Trọng Lâm. Và Hạ Tuyết thật sự sợ khi bước vào ngôi biệt thự này rồi đối mặt với hắn.

Sợ phải nhìn thấy nước mắt của Trọng Lâm.

Đặt tay lên ngực, nơi trái tim đang đập mạnh vì những xúc cảm ngổn ngang, Hạ Tuyết nhắm mắt bởi sự đau đớn đang bủa vây khi chính mình lại là người làm tổn thương người đó sâu sắc nhất. Phải... Là cô!

Chợt, cổng biệt thự mở cùng lúc một tên vệ sĩ mặc áo vet đen nhanh chóng tiến đến chỗ Hạ Tuyết còn đứng ngẩn ra, lịch sự hỏi:

"Chào cô Hạ, cô đến đây để mang xe đạp mới về? Xin lỗi cô vì cậu chủ không nói gì..."

"Không, tôi đến vì chuyện khác." – Hạ Tuyết cắt ngang rồi lại ngập ngừng – "Cậu Trọng... đã về nhà chưa? Tôi muốn gặp anh ấy."

Sau khi được tên vệ sĩ dẫn đến phòng Trọng Lâm, Hạ Tuyết đứng một mình trước cửa với tâm trạng lo sợ lẫn hồi hộp. Chỉ cần bước vào nơi này thì cô sẽ gặp hắn... Hít sâu một hơi dài, tay cô run run đưa lên đẩy nhẹ cánh cửa.

Đó là một căn phòng rộng lớn chỉ toàn màu trắng, ít vật dụng và chính bởi không gian quá trống trải ấy khiến nó trở nên lạc lõng làm sao. Đây là phòng ngủ của một cậu chủ danh tiếng ư? Căn phòng khiến người ta liên tưởng đến việc có đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ nào đó đang sống ở đây. Đơn độc.

Âm thanh gõ nhịp tay vang khe khẽ... Hạ Tuyết chậm rãi đưa mắt nhìn về phía trước, ngay cửa dẫn ra bên ngoài lang cang là chiếc ghế xoay bằng gỗ hiện diện ngay trước mặt. Cái vật sang trọng ấy cứ lắc lư nhẹ nhàng mỗi khi có ai đó khẽ nhún người. Hạ Tuyết biết rõ, Trọng Lâm đang ngồi trên đấy bởi bàn tay quen thuộc của hắn đang không ngừng gõ nhẹ xuống thành vịn ghế, tạo nên những nhịp điệu êm đềm.

"Trọng Lâm!" – Chưa bao giờ tiếng gọi của Hạ Tuyết lại nhỏ đến thế, tưởng chừng như hai từ này vừa thoát ra là đã rơi tõm vào khoảng trống bị vùi lấp.

Một khoảng lặng kéo đến thật đáng sợ.


Nhưng Hạ Tuyết chẳng cần đợi quá lâu khi mấy giây sau, Trọng Lâm chậm chạp đứng dậy và xoay lại đối diện với cô. Không giận dữ. Không phát điên. Dĩ nhiên càng không dịu dàng ân cần như những lần trước. Lạnh. Vô cảm. Có hận. Đó là biểu hiện mà Hạ Tuyết thấy ở anh chàng họ Trọng lúc ấy. Thật chậm, Trọng Lâm rời khỏi ghế xoay... Mỗi bước chân khẽ khàng của hắn vang lên khi từ từ đi lại gần đểu khiến tim Hạ Tuyết đập liên hồi. Sợ.

"Cô Hạ đến đây làm gì vậy?" – Dừng lại ở một khoảng cách nhất định, Trọng Lâm cất giọng lạnh giá hệt như muốn phủ băng mọi thứ ở ngay đây.

Hạ Tuyết bất động bởi nghe anh chàng gọi mình bằng hai từ "Cô Hạ" lạ lẫm hời hợt kia. Nó sáo rỗng đến mức cô cảm giác bỗng dưng xuất hiện một khoảng cách quá xa vời giữa mình với hắn, khiến cả hai trở thành kẻ xa lạ.

"Tôi muốn nói xin lỗi anh." – Dứt lời, Hạ Tuyết mới phát hiện câu nói vừa rồi thật thừa thãi vô nghĩa.

Đối diện, tất nhiên Trọng Lâm vẫn sẽ làm cái hành động đặc trưng mọi lần: nhếch mép cười khỉnh, kiểu khinh bỉ.

"Về đi! Xin lỗi không thể khiến mọi chuyện thay đổi!"

Thấy tên đại ma đầu quay lưng lạnh nhạt, Hạ Tuyết thoáng lặng im. Trong đầu lởn vởn những dòng suy nghĩ vô định và chúng thôi thúc cô hãy nói...

"Anh sinh ra đã là một người giàu có vì thế anh tuyệt đối không thể hiểu được tận cùng của sự nghèo khổ. Thậm chí đến nỗi, ta phải làm tất cả để có TIỀN mà sống!" – Hạ Tuyết như đang nhớ lại quá khứ tủi nhục của mình.

"Nghèo, đó không phải tội lỗi. Có thể cô đúng khi bảo rằng, một kẻ sống sung sướng như tôi chẳng hề hiểu được cái nghèo thế nào nhưng chí ít tôi cũng biết: lợi dụng người khác để có tiền là điều không thể tha thứ!" – Trọng Lâm quay lưng trở lại, cái nhìn bắt đầu toát lên vẻ cuồng giận – "Theo những gì đã nói, cô mồi chài rất nhiều gã đàn ông đi bar lắm tiền? Trong đó có tôi! Ừ nhỉ, một kẻ ngu ngốc như tôi là đối tượng quá tốt hả?"

"Tôi... không phải một cô gái ngây thơ trong sáng. Làm PR khi chỉ mới bước qua cái tuổi vị thành niên, để tồn tại và sống sót ở môi trường đầy rẫy cạm bẫy ganh ghét lừa lọc ấy tôi phải thay đổi. Thêm chút mưu mô, thêm chút toan tính, tôi mới đứng vững được. Bar – thế giới phù phiếm biết bao nhiêu. Tình và tiền, bên nào nặng hơn chứ?"

Trông gương mặt không cảm xúc của Trọng Lâm, đôi mắt Hạ Tuyết trở nên sâu thẳm, hệt lòng dạ con người trong thế giới bar hư ảo hào nhoáng kia.

"Lần đầu tiên gặp anh ở Gossi, tôi... thật sự có ý định tiếp cận bởi đơn giản chỉ cần được đứng bàn phục vụ một cậu chủ danh giá như vậy tôi sẽ có nhiều tiền như mình muốn. Lúc vị khách Tây đó định đập chai rượu vào anh thì một ý nghĩ toan tính mau chóng xuất hiện trong đầu và như sự thật đã diễn ra, tôi mạo hiểm bất chấp cái giá phải trả có thể là tính mạng mình, che chắn cho anh!" – Hạ Tuyết ngừng lại, nở nụ cười kỳ quặc với Trọng Lâm – "Ngay cả khi anh đưa tiền để tôi đi bệnh viện, tôi cũng có mưu tính riêng. Anh vốn cao ngạo nên nhất định sẽ không chịu nổi cảnh bị ai đó bỏ mặc! Đó là tâm lý chung của tất cả các cậu ấm... Chỉ bằng cách đơn giản ấy, tôi đã khiến anh phải chú ý đến tôi trong khi có rất nhiều cô gái PR xinh đẹp khác."

Hoàn toàn bất động khi nghe rõ từng lời kể của Hạ Tuyết, Trọng Lâm không tin nổi những điều đó là sự thật! Cuộc gặp gỡ đầu tiên, dùng thân mình che chắn và cả hành động quay đi không nhận tiền từ tay hắn, tất cả đều nằm trong tính toán của cô. Đôi mắt Trọng Lâm gần như không thể chớp, cái nhìn trân trối đến đờ đẫn.

"Mạnh mẽ. Cứng cỏi. Thánh thiện và dù có đau đớn cũng không bao giờ khóc... Vậy ra, những thứ ấy tôi đã hiểu sai về cô rồi Hạ Tuyết!" – Trọng Lâm cười cười – "Đáng sợ! Tôi thừa nhận mình bắt đầu thấy sợ cô đấy!"


Dẫu chẳng phản ứng gì trước câu nói mang vẻ giễu cợt đó nhưng rõ ràng Hạ Tuyết nhận thấy lòng mình đau... Người con trai ấy xem thường và sợ hãi cô?

Đáng sợ? Có thể là thế chăng?...

Đơn thuần khi bên cạnh Trọng Lâm, Hạ Tuyết chỉ muốn bản thân sẽ có cơ hội kiếm được nhiều tiền boa. Xấu xa? Lừa lọc ư? Chỉ là một chút mưu tính cho riêng mình.

Còn nữa... Những SỰ THẬT nằm sâu trong góc khuất không bao giờ hé lộ.

Khi biết Trọng Lâm bắt đầu chú ý đến mình, Hạ Tuyết càng cố tỏ ra "cao giá" hơn. Ngoài mặt, cô giả vờ sợ và muốn tránh xa hắn nhưng kỳ thật cô đã mỉm cười vì gần như nắm giữ được con người này. Trọng Lâm càng đến gần, Hạ Tuyết càng tạo một bức ngăn ngang ngạnh. Nhưng đồng thời, cô lại cho hắn có thể gần mình một chút... Mỗi ngày, mỗi ngày cô rút ngắn khoảng cách hơn để cậu ấm cao ngạo mang một cảm giác "nửa được nửa không".

Tình và tiền, như trái bóng tròn.

Chỉ cần bạn cho nó một lực đẩy nhẹ thôi, nó sẽ lăn theo ý bạn.

Hạ Tuyết cứ ngỡ bản thân đang làm chủ trái bóng vậy mà tất cả lại khác.

Trái bóng TIỀN, cô có thể làm chủ.Nhưng thật không may. Trái bóng TÌNH thì đã làm chủ ngược lại cô. Nó không lăn theo ý cô nữa rồi...

Trọng Lâm, không như vẻ ngoài đang mang. Con người thật của Trọng Lâm rất khác với những điều Hạ Tuyết nghĩ. Càng ở bên hắn, gần gũi hắn thì cô càng quên đi mục đích ban đầu đặt ra. Cô thật sự thích và mong chờ những điều Trọng Lâm sẽ mang lại cho mình. Để rồi đến một lúc, đôi lần đang chìm trong khói bạc với men cay – choáng ngợp với say đắm – thương nhớ với hờn ghen thì người con gái này chợt giật mình sợ hãi bởi không rõ bản thân đang làm gì.

Nhưng đến lúc Hạ Tuyết hiểu rõ cảm giác thật sự trong lòng thì...

Tất cả vượt khỏi tầm kiểm soát khi cô thấy Trọng Lâm giận dữ điên cuồng và bị tổn thương.

Thua!...

Hạ Tuyết hoàn toàn trắng tay trong chính trò chơi mà mình đã tạo ra.

Giọng trầm đục của Trọng Lâm lại cất lên, làm cắt ngang những mảng tối vừa lởn vởn trong đầu Hạ Tuyết:

"Cô thấy hả hê sung sướng khi biết tôi cần cô đúng chứ?"

Một lần nữa, Hạ Tuyết nhìn sâu vào đôi mắt đanh sắc của hắn nhưng không phải vô cảm hay bình thản... nó phản chiếu sự dịu dàng đầy mơ hồ.

"Ban đầu, tôi có mục đích khi đến bên anh nhưng rồi sau đó khi biết rõ con người thật trong anh thì tôi..."

"Thì không chỉ muốn tiền mà cô còn muốn cả tình nữa nhỉ? Lừa tình để có tiền, tuyệt vời, vẹn cả đôi đường."

"Không!... Không phải lừa tình! Tôi chỉ muốn có thể bảo vệ anh!"

"Câm ngay!!!" – Điên tiết vì nghe thế, Trọng Lâm hét – "Đừng có nói những điều nhơ nhuốc xấu xa ấy nữa! Cô nghĩ tôi sẽ bị lừa lần thứ hai sao???"

Dứt lời, hắn bước nhanh đến cửa phòng, đẩy mạnh nó rồi lớn tiếng ra lệnh:

"ĐI! ĐI RA KHỎI ĐÂY!"

"Trọng Lâm..."

"Nếu còn tuỳ tiện gọi tên tôi như vậy thì tôi sẽ GIẾT cô!"

Bần thần khi trông thái độ phẫn uất và đe doạ từ chàng trai, Hạ Tuyết chỉ biết câm nín. Hiểu rằng giờ đây hắn sẽ không nghe bất kỳ lời giải thích nào của mình nên cô đành mau chóng bước vội ra khỏi phòng...

Khi không còn nghe âm thanh nào ngoài sự tĩnh lặng rợn người thì bấy giờ Trọng Lâm mới gào lên điên tiết. Bao nhiêu đớn đau, căm phẫn nãy giờ đến lúc này thì bùng phát dữ dội. Hắn đưa tay hất đổ mọi thứ từ vật nhỏ nhất đến vật lớn nhất. Hắn điên cuồng đập phá giống như phá nát chính mình...

XOẢNG! Chiếc bình thuỷ tinh vỡ tan, những mảnh vụn nằm ngổn ngang dưới sàn nhà cùng vài giọt máu đỏ thẫm. Đứng thở dốc, hai tay Trọng Lâm buông xuôi. Máu. Đặc quánh. Dòng nước màu đỏ chảy qua kẽ tay rồi rơi từng giọt xuống đất. Cảm tưởng thời gian đã ngưng đọng tất cả chỉ còn lại âm thanh tách tách. Đôi mắt đỏ ngầu vì giận của Trọng Lâm quét sơ các mảnh sứ khắp sàn rồi bỗng dưng dừng lại ngay tấm hình chụp Trương Hải Luân mà hắn vô tình lấy đi từ Trang Trang. Trong tích tắc, hàng loạt suy nghĩ tồi tệ hiện hình trong não hắn... Lần lượt, vô số những mảnh ghép rời rạc dường như được ghép nối thật hoàn chỉnh theo một cách nào đấy mà chỉ duy nhất bản thân hắn mới biết. Cúi xuống nhặt lên tấm hình người thanh niên xa lạ với nụ cười tươi, Trọng Lâm nghiến răng!... Chẳng rõ hắn đã nghĩ gì bởi không chỉ có hận thù cùng cực mà giờ đây, lòng hắn còn trỗi dậy sự ghen tuông ghê gớm!... Kẻ đáng sợ ấy đang ghen!

Đảo cái nhìn lạnh lẽo về phía chiếc giường, Trọng Lâm nở nụ cười mà nó mang hàm ý rằng, hắn nhất định sẽ trả thù kẻ đó bằng cách tàn khốc nhất.

"Những gì em đã gây ra,tôi phải khiến em sống không bằng chết!"


***

Ngồi lặng lẽ trên băng ghế đá ngoài công viên, Hạ Tuyết cứ nhìn đăm đăm khoảng nắng nhàn nhạt phía trước. Nhớ... Những xúc cảm, những ký ức ùa về như một điều bắt buộc. Giờ, chẳng có thứ gì tác động được đến cô cho dù xung quanh người người vẫn qua lại tấp nập nói chuyện rôm rả.

Cay. Đôi mắt đỏ hoe từ từ ứa nước. Ấm. Nóng. Mặn. Cứ như thế, Hạ Tuyết cảm nhận hết tất cả điều đó khi những giọt lệ trong suốt chảy dài xuống cằm.

Và rồi đau đớn không thể kiềm giữ được nữa, cô nhắm mắt, hai đôi tay run rẩy bấu chặt ngực áo như cố đè nén tiếng khóc tức tưởi sắp vỡ oà...

***

Màn đêm buông xuống, bar Gossi lên sàn đúng hai mươi giờ như mọi khi.

Bên ngoài cửa bar, một số PR vừa đứng hút thuốc nói chuyện vừa thi thoảng lôi kéo vài vị khách đi ngang qua. Và trong số đó có Hà Dương. Đêm nay cô muốn đổi vị trí làm việc là vì tránh đụng mặt Tri Đồng. Hiện tại, cô mong mình có thể tránh xa người anh trai củng cha khác mẹ ấy...

"Nè cô em, sao đứng buồn vậy?"

Hà Dương hơi giật mình khi một gã đàn ông ăn mặc bảnh bao đứng bên cạnh tự lúc nào, đã vậy còn buông lời chọc ghẹo bằng cái giọng cười cợt.

"Nếu quý khách không chê bai thì để em đứng bàn phục vụ cho." – Sau hơn một tháng làm ở bar, Hà Dương bắt đầu biết kéo khách qua việc nũng nịu.

Tên đàn ông nọ chưa kịp trả lời thì đúng lúc, một cô PR đàn chị bốc lửa khác đi đến kéo mạnh gã về phía mình. Đây được xem như một kiểu giành khách.

"Ôi chà, đi với em sướng hơn anh ơi! Nếu muốn, em khuyến mãi cho anh thêm dịch vụ qua đêm!"

Khỏi nói, chỉ cần nghe vậy là gã đó đồng ý ngay khi thấy thân hình cực kỳ gợi cảm quyến rũ của cô PR sắc sảo này.

Dõi theo bóng dáng hai người nọ đi vào bên trong bar, Hà Dương giấu tiếng thở dài. Nhiều PR tự dưng biến trướng nghề mình thành nghề làm gái gọi. Thật chẳng hiểu nổi! Nhưng có nghĩ nhiều cũng thế, trước mắt là cô đã bị mất khách. Dù gì là người mới nên cô nào dám tranh với các đàn chị nên đành để vậy thôi. Đang đứng suy nghĩ miên man thì đột ngột, cô bé họ Hà nghe ai đó gọi tên mình thật kinh ngạc lẫn sửng sốt: "Hà Dương?!"

Một luồng điện xẹt ngang qua khiến cơ thể Hà Dương cứng đơ. Lý do là bởi, cô nhận ra chất giọng vô cùng quen thuộc đó. Nếu không nhầm thì hình như là... Trời ơi, có lý nào... Từ từ ngước mặt lên nhìn để rồi Hà Dương chết lặng vì thấy người đang đứng đối diện mình chẳng ai xa lạ mà chính là cậu bạn lớp trưởng Trần Thế Anh! Không riêng gì đối phương, Thế Anh cũng rất đỗi bàng hoàng khi cô gái ăn mặc hấp dẫn ở ngay trước cửa bar là Hà Dương!
Hạ Tuyết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hạ Tuyết Truyện Hạ Tuyết Story Chương 26: Góc khuất 26: Tình và tiền
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...