Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình
Chương 6: Spring Subway
Spring Subway (Chuyến tàu điện ngầm hướng về mùa xuân – 2002): Một bộ phim Trung Quốc về sự cô đơn giữa thành thị và khát vọng tìm thấy tình yêu như tìm thấy lối thoát trên chuyến tàu hướng về mùa xuân.
Khoảng cách an toàn trong giao tiếp giữa người với người là 1,2 mét. Nói cách khác, nếu khoảng cách giữa hai người vượt qua con số này, không gian riêng tư của một người coi như đã bị xé toạc một kẽ hở. Khi khoảng cách càng kéo gần vô tận, yêu cầu về mức độ thân mật giữa đôi bên cũng theo đó mà cao hơn.
Tần Thi tin tưởng không chút nghi ngờ vào lý luận khoa học này. Cô tin rằng cơ thể là thứ thành thật nhất, nó sẽ nói cho bạn biết cảm giác rõ ràng đối với mỗi người. Mối quan hệ giữa người với người giống như nghệ thuật, và anh chính là linh cảm của cô.
Cô đã hôn anh. Cô có thể cảm nhận được sự run rẩy của anh trong khoảnh khắc ấy, dường như có thể nghe thấy tiếng vỡ vụn của bức tường ngăn cách bấy lâu giữa hai người.
Cô chắc chắn rằng, cho dù là một trăm năm sau (giả sử cô có thể sống lâu đến thế) cô cũng sẽ không quên vào một đêm hè nào đó, cô đã từng hôn một người đàn ông trên mỏm đá bên bờ biển.
Gần 12 giờ đêm, cô tắm xong, khoác chiếc áo choàng tắm ngồi trên thảm khách sạn. Cạnh bên là quần áo rơi vãi từ chiếc vali bị lục tung, bảng vẽ đặt ngay dưới chân. Điện thoại đang mở cuộc gọi thoại bị vứt trên giường, đầu dây bên kia truyền đến giọng chất vấn của cô bạn thân:
“Cậu ta bao nhiêu tuổi rồi? Đừng bảo là vị thành niên nhé?”
Tần Thi ngắm nghía tấm toan, bảng màu trong tay đã chuẩn bị sẵn những sắc độ cần dùng: “Sinh viên, tớ không hỏi kỹ.”
“Ngủ rồi à?”
Tần Thi khựng lại một chút: “Chưa.”
“Chậc chậc, tớ còn sợ cậu ly hôn xong không bước ra được, không ngờ nhanh như vậy đã tìm được một tiểu thịt tươi mới rồi. Công lực của cậu vẫn chẳng giảm sút chút nào nhỉ.”
Tần Thi nghe cô bạn mỉa mai, phác họa vài đường nét đơn giản lên bảng vẽ, nghĩ ngợi một hồi lại đặt sang bên cạnh, đứng dậy cúi người với lấy hộp thuốc trên bàn.
“Hút ít thôi.” Đầu dây bên kia nghe thấy tiếng bật lửa, kịp thời nhắc nhở: “Cậu muốn tìm tiểu thịt tươi đi du lịch cùng cho có bạn thì tớ thấy cũng ổn, dù sao một mình cũng buồn. Nhưng mà đừng có nghiêm túc quá nhé, con trai trẻ tuổi tám phần cũng chỉ là cảm giác mới lạ thôi.”
“Tớ biết, tớ cũng chẳng định thế nào cả.”
“Thế còn nụ hôn kia? Tại sao?” Cô bạn cười đến mức lăn lộn, trong điện thoại truyền đến tiếng động sột soạt.
“Chỉ là không khí đến lúc đó thôi, người trưởng thành mà, làm gì có nhiều tại sao đến thế?”
“Ha ha ha, được thôi. Còn chuyện trước đó tớ nói với cậu, cân nhắc đến đâu rồi? Tớ đã đưa mấy tác phẩm thời kỳ đầu của cậu cho sếp xem, ông ấy khá thích, nhưng vẫn muốn gặp trực tiếp cậu. Cụ thể có lẽ phải đợi cậu về rồi mới định đoạt được.”
“Được.” Tần Thi nhìn bức họa mới chỉ vẽ vài nét, đó là biển đêm.
“Khoảng bao giờ cậu về?”
“Tớ cũng không biết nữa. Mấy ngày nay nhà tớ không liên lạc gì, chắc họ sắp bỏ cuộc rồi.”
“Hazzz, năm đó nếu cậu không nghe lời họ mà gả cho gã kia thì có lẽ giờ đã sớm…” Người bên kia thở dài: “Thôi, chuyện cũ rồi không nói nữa. Tớ luôn thấy cậu là một nghệ sĩ, không hợp với cuộc sống cơm áo gạo tiền, nhưng ở thế giới này, làm chính mình thật sự rất khó.”
Tần Thi cười nhạt bảo đúng vậy, cô dụi tàn thuốc rồi nằm xuống: “Cho nên cứ để tớ buông thả một thời gian đi, chờ tớ về sẽ ngoan ngoãn làm việc, đến lúc đó phải nhờ cậu chiếu cố nhiều rồi.”
“Tớ chẳng dám, dù gì cậu cũng từng đạt giải thưởng, giờ tớ chỉ là một đứa làm công ăn lương thôi.”
“Bà chủ phòng tranh từ khi nào lại biến thành người làm thuê thế?”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười: “Được rồi, không dông dài với cậu nữa, quyết định khi nào về thì báo tớ một tiếng.”
“Ừ.”
Tần Thi cúp máy, lại đứng trước bảng vẽ một lúc, nhưng vẽ thế nào cũng thấy không ưng ý.
Đã quá lâu rồi cô không vẽ thứ gì cho riêng mình. Đi dạy ở trung tâm đều là những thứ cơ bản, trình độ thưởng thức của trẻ nhỏ khá gần gũi với tự nhiên, không mấy đồng điệu với phong cách của cô. Mấy năm nay cô đã im hơi lặng tiếng quá lâu, bỗng nhiên phải quay lại vòng tròn nghệ thuật này, trong lòng không tránh khỏi chút sợ hãi và thiếu tự tin.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bức họa dang dở vẫn đặt ở đầu giường. Cô đột nhiên quyết định, khi nào vẽ xong bức tranh này, cô sẽ rời khỏi Hạ Môn.
Sáng sớm trời mưa, Tần Thi đứng bên cửa sổ không xuống lầu. Từ trên cao có thể thấy một chiếc ô trong suốt ở cửa homestay, đứng yên không nhúc nhích. Cô buồn chán đợi một lúc, người nọ vẫn đứng đó, thế là cô vươn vai quay người vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Mưa sáng nay rất lớn, Tần Thi không định ra ngoài. Cô gọi đồ ăn về phòng, ăn xong thì xuống lầu ngồi lỳ trên sofa đại sảnh xem tạp chí. Bà chủ homestay là một cô gái tóc xoăn xinh đẹp, nói chuyện rất thú vị, cứ quấn lấy cô hỏi xem váy hiệu gì, son màu gì.
Một lát sau có mấy bạn trẻ từ trên lầu xuống, mọi người rảnh rỗi không có việc gì nên ngồi lại đại sảnh tán gẫu chuyện trên trời dưới biển. Tần Thi phần lớn chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười hưởng ứng.
“Để tôi đàn cho mọi người nghe nhé, ai hát đi nào!” Một nam sinh hiếu động, đội chiếc mũ lưỡi trai lệch sang một bên, thấy cây đàn guitar của bà chủ treo trên tường liền nảy ra ý tưởng.
“Đừng nhìn tôi, tôi không biết hát đâu.” Những người xung quanh đồng thanh xua tay.
“Người đẹp, còn cô thì sao?” Nam sinh nọ nhướng mày nhìn Tần Thi, mấy cậu trai bên cạnh cũng nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý.
“Tôi không được đâu, tôi hát lạc tông lắm.” Tần Thi cười nhạt, cánh tay dài thanh mảnh vươn ra từ chiếc áo sát nách màu vàng nghệ, trông như một nhành dây leo trắng ngần, mềm mại tựa lên quầy bar bằng đá cẩm thạch đen, càng làm tôn lên làn da trắng nõn.
“Lạc tông càng tốt chứ sao, môn guitar này tôi cũng mới học từ hồi mẫu giáo thôi mà. Nhạc dân gian nhé?” Cậu thanh niên đội mũ lưỡi trai cười hỏi: “Hay là nhạc trẻ?”
Tần Thi thấy cậu ta khá thú vị, hơn nữa cô thực sự rất thích ca hát. Hồi đi học trường cô có một ban nhạc, cô là fan cứng, thường xuyên đến cổ vũ nên có quen biết mấy người bạn trong đó, nhưng mấy năm nay cũng mất liên lạc rồi.
“Tôi mà hát không hay thì mọi người không được cười đâu đấy.” Gương mặt Tần Thi thoáng hiện nụ cười thẹn thùng, đôi gò má trắng trẻo ửng hồng, mang theo nét kiều diễm hiếm thấy ở độ tuổi của cô.
“Ai dám cười chị, tôi là người đầu tiên mắng hắn!”
Mọi người xung quanh đều cười rộ lên. Bà chủ homestay mang nước chanh miễn phí cho cả nhóm: “Nhạc dân gian à, có một bài hát cũ không biết mọi người biết không.”
“Chị nói xem.” Cậu thanh niên đội mũ lưỡi trai điều chỉnh tư thế, ôm lấy đàn.
“Bài ‘Lập Thu’ của Quân Tử, tôi thích bài đó lắm.” Cô ấy vừa nói vừa mở lời bài hát trên điện thoại: “Biết không? Biết không?”
“Biết chứ, hồi đại học tôi luyện bài này suốt!” Cậu ta tùy ý gảy một đoạn giai điệu: “Là bài này đúng không?”
“Đúng rồi! Chị gái xinh đẹp biết hát bài này không?” Bà chủ đẩy ly trà chanh đến trước mặt cô, nhỏ giọng nói: “Cho chị thêm nhiều mật ong đấy.”
“Cảm ơn nhé,” Tần Thi cảm thấy họ đều rất dễ mến: “Chắc là tôi biết hát.”
Bên ngoài mưa vẫn chưa dứt. Tiếng đàn guitar vang lên, Tần Thi quả thực không biết nên bắt đầu từ đâu. Cậu thanh niên đội mũ lưỡi trai thoải mái gõ vào thùng đàn ra hiệu cô có thể bắt đầu, mọi người đều đang cười, bao gồm cả chính cô.
Cánh cửa lớn của sân bị đẩy ra, hai cô gái rủ nhau đi về, vừa đi vào trong vừa nhỏ giọng bàn tán, tiếng nói vọng vào tận đại sảnh: “Cái anh đứng ở cửa lúc sáng lại tới nữa à? Anh ta ở đây sao?”
“Không biết nữa, nhưng mà đẹp trai thật đấy.”
“Ha ha ha, cậu toàn thích kiểu trắng trẻo sạch sẽ thế này thôi, y hệt người yêu cũ của cậu.”
“Đừng nói bậy nhé, người yêu cũ của tớ mà đẹp trai như anh ta thì đã chẳng thành ‘cũ’ rồi.”
“Ha ha ha, giữ giá chút đi bà nội!”
Tần Thi khựng lại, cô nhìn qua khung cửa sổ về phía cánh cửa sắt màu xanh kia.
“Sao không hát tiếp? Ai bảo chị hát lạc tông chứ, hát được lắm mà. Làm nghệ thuật là phải tự tin lên!” Cậu thanh niên đội mũ lưỡi trai thấy Tần Thi dừng lại, tưởng cô ngượng nên lên tiếng giải vây.
“Xin lỗi mọi người, tôi đột nhiên nhớ ra mình có chút việc.” Tần Thi cười cáo lỗi, trả lại điện thoại cho quầy lễ tân. Cô chẳng kịp lấy ô, cứ thế dùng hai tay che lên đầu rồi lao vào màn mưa.
Cô đứng trước cửa, thở gấp vài nhịp. Trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi xao động và mong chờ khó tả. Chính cô cũng không biết mình bị làm sao nữa, chỉ là khi nghe đoạn đối thoại của hai cô gái vừa rồi, không hiểu vì sao cô lại nghĩ đến chiếc ô trong suốt nhìn thấy từ phòng mình lúc sáng.
Cô hơi run rẩy đặt tay lên tay nắm cửa, âm thầm mong đợi rằng khi mình kéo cánh cửa này ra, có thể nhìn thấy anh.
Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình
