Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình
Chương 12: The Titanic
The Titanic (1997): Bộ phim kinh điển về cuộc gặp gỡ định mệnh trên biển và sự chia ly đầy day dứt.
Quá trình hoàn thành bức họa kết thúc vào ba ngày sau đó. Hòn đảo nhỏ này chở che quá nhiều nhu tình, khiến con người ta đôi khi cảm thấy gánh nặng trên vai có chút quá tải.
Hạ Dữ vẫn còn ngủ, Tần Thi ngồi cuộn mình trên sofa ngắm nhìn bức tranh, tiện tay gửi tin nhắn cho Lý Lan Nhân, bảo rằng mình đã đặt xong vé, chuyến bay vào tối mai.
“Còn cậu em kia thì sao?” Lý Lan Nhân biết, lòng cô có lẽ vẫn chưa buông xuống được, dù ngoài mặt luôn tỏ ra tiêu sái.
Tần Thi liếc nhìn người đang nằm trên giường, do dự chưa đầy một phút.
“Tớ sẽ nói lời tạm biệt tử tế với cậu ấy.”
Bất kể thế nào, cô cũng sẽ không lẳng lặng bỏ đi nữa.
Tần Thi đặt điện thoại xuống, tiến lại gần nhìn ngắm người đang giả vờ ngủ say kia, để lại một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán anh: “Dậy thôi, trễ chuyến phà bây giờ.”
Hạ Dữ kéo cô vào lòng: “Chị có muốn ở lại đây mãi không?”
“Muốn chứ.” Khi ở bên Hạ Dữ, nội tâm cô rất bình lặng. Chẳng biết có phải do môi trường hay không, dù anh rất trẻ nhưng ở anh toát ra một thứ khí chất điềm tĩnh đặc biệt khiến người ta cảm thấy an tâm lạ lùng: “Nhưng tôi không thể trốn tránh mãi được.”
“Ừm.” Hạ Dữ buông cô ra: “Quyết định bao giờ về chưa?”
“Sáng nay tôi đã mua vé máy bay tối mai. Còn cậu?”
“Tôi phải chuyển về trường học, chắc phải đợi đến kỳ nghỉ đông mới về nhà được.”
“Ngày mai đi luôn sao?”
“Hai ngày nữa.”
Tần Thi giơ tay chỉ về phía giá vẽ đằng kia: “Cái đó, vẽ xong rồi, tặng cho cậu.”
Hạ Dữ bước tới xem. Mặt biển đen kịt như mực cuộn trào, không hề có cảm giác yên bình, một cánh buồm trắng nhỏ nhoi là tia sáng duy nhất trong toàn bộ khung hình, trông thật bất lực nhưng cũng đầy rẫy hy vọng: “Cảm ơn chị.”
Hôm nay họ cùng nhau đi thuyền buồm ra khơi. Đây là hạng mục cuối cùng trong hành trình của Tần Thi tại Hạ Môn. Trở về từ đảo Cổ Lãng, sau khi thu xếp hành lý tại khách sạn mới, họ cùng nhau đến trung tâm thuyền buồm xếp hàng. Người rất đông, thời tiết nóng bức, mua vé xong thì xếp hàng theo số hiệu của từng chủ thuyền.
Dọc hai bên đường là những mái che lớn nhỏ, mỗi chủ thuyền đều đang tiếp đón khách của mình. Người lớn, trẻ nhỏ đều khoác lên mình chiếc áo cứu sinh rộng thùng thình, ngoan ngoãn ngồi chờ lệnh để lên thuyền ra biển.
Anh chàng lái thuyền dáng người gầy nhưng săn chắc và đen sạm, chủ động lại gần bắt chuyện với Tần Thi, còn muốn xin WeChat của cô. Hạ Dữ đi mua nước ở cổng vừa vặn quay lại, anh đi xuyên qua giữa hai người họ, ngồi xuống chiếc ghế nhựa cạnh Tần Thi, đưa chai nước khoáng cho cô.
Anh chàng lái thuyền thức thời bỏ đi. Một lúc sau, anh ta gọi mọi người lên thuyền.
Chiếc thuyền không lớn như tưởng tượng, là một chiếc thuyền buồm nhỏ, trông giống ca nô hơn. Mười mấy người bước lên, tự tìm chỗ ngồi cho mình. Tay lái bắt đầu giới thiệu rằng từ đây có thể nhìn thấy bờ bên kia, nếu may mắn còn có thể thấy cá heo.
“Thật sao ạ? Cháu cực kỳ thích cá heo luôn!” Một cô gái trẻ cười nói.
Thuyền vừa khởi hành, đi khá chậm, lượn vòng trong vịnh nông. Đột nhiên trên mặt nước hiện lên một vật thể màu xám đen, thuyền bèn đánh lái sang bên cạnh, thấy một con cá voi xám đang xoay vòng trong vịnh.
Mọi người đều hưng phấn, không ngờ chưa xuất phát đã gặp được một “anh bạn lớn” thế này.
Tần Thi cầm điện thoại chụp ảnh, Hạ Dữ đỡ lấy cánh tay cô vì sợ cô ngã trên con thuyền đang dập dềnh.
“Hình như chúng ta chưa chụp ảnh chung bao giờ.” Tần Thi đột nhiên nhớ ra: “Chúng ta chụp một tấm nhé?”
“Tôi không muốn chụp.”
Tần Thi ngồi xuống, cởi đôi xăng đan ra, luồn chân qua khe lan can duỗi ra ngoài. Thuyền mỗi lúc một nhanh, cổ chân cô chạm vào làn nước biển mát lạnh: “Tại sao?”
“Cảm giác như chụp xong sẽ không bao giờ gặp lại nữa vậy.” Hạ Dữ nhìn biển khơi xa xăm lấp lánh dưới ánh mặt trời. Gần đó có vài chiếc thuyền buồm đồng hành, có những tay lái tinh nghịch cố tình nghiêng thân thuyền thật mạnh khiến hành khách la hét thất thanh.
Lúc mới ở gần vịnh, nước biển trông không xanh lắm, nhưng khi thực sự ra đến giữa khơi, chỉ còn lại một màu xanh thẳm tràn ngập tầm mắt, khiến con người ta có cảm giác muốn hòa tan vào đó, cảm thấy bản thân mình nhỏ bé vô cùng.
“Chuẩn bị kéo buồm lên!”
Thuyền lao nhanh, thân thuyền nghiêng hẳn đi, nước biển bắn qua lan can lên người Tần Thi, cô cười né tránh, tựa sát vào cánh tay Hạ Dữ.
Thuyền giảm tốc để họ nhìn ngắm Kim Môn phía đối diện. Tần Thi đung đưa chân, nghe người lái thuyền giới thiệu về lịch sử, chợt nhớ đến thầy giáo dạy sử ngày xưa là một ông lão tóc thưa thớt, mỗi lần giảng bài đều lắc lư cái đầu.
“Ít nhất là bây giờ, tôi cảm thấy mình vẫn chưa đủ dũng khí.” Tần Thi nhìn mặt biển sáng loáng, mỉm cười nhìn Hạ Dữ bên cạnh: “Thực ra trong cuộc sống thường nhật, tôi không giống như thế này lắm đâu.”
“Tôi hiểu.” Hạ Dữ ngồi sát cạnh cô, nhưng hai người lại nhìn về hai phía khác nhau của biển cả. Họ không cần nhìn nhau, chỉ thấp giọng trò chuyện: “Đừng xóa WeChat nhé.”
Anh nghĩ một lúc rồi bồi thêm một câu: “Chị đừng nghĩ nhiều, tôi không phải là muốn chờ chị đâu.”
Tần Thi dở khóc dở cười: “Biết rồi.”
Buổi tối, Tần Thi ra sân bay. Hạ Dữ muốn đưa đi nhưng cô nhất quyết không cho, tự mình bắt xe đi.
Trước khi cửa sổ xe khép lại, Tần Thi thấy sắc mặt anh rất tệ, cô cười bảo: “Lúc đến được ngồi cùng xe với cậu đã là may mắn lắm rồi, lần này hãy để tôi tự về đi.”
Cô vẫy vẫy tay, chiếc xe lăn bánh. Qua gương chiếu hậu, cô thấy anh đuổi theo chạy bộ mấy trăm mét.
Tài xế tốt bụng nhắc nhở: “Cô bé ơi, bạn trai cô hình như còn chuyện muốn nói đấy, có muốn đợi cậu ấy một chút không?”
“Không cần đâu ạ, cảm ơn bác.” Đôi mắt Tần Thi dán chặt vào bóng người nhỏ bé trong gương chiếu hậu, cho đến khi anh biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt.
Cô để lại bức tranh trong một chiếc túi giấy xi măng, phần ký tên không đề tên mình, chỉ viết một dòng chữ: Tặng cho chàng thiếu niên rực rỡ nhất của tôi.
Chuyến bay đêm cất cánh, từ cửa sổ có thể thấy muôn vàn ánh đèn phía dưới. Lúc đến thì lòng đầy khao khát giải thoát, giờ quay về lại thấy thanh thản hơn nhiều. Ít nhất, cô biết trên thế giới này vẫn còn một chàng thiếu niên dịu dàng đang yêu cô, dù cho tình yêu này có lẽ sẽ rất ngắn ngủi.
Lý Lan Nhân rất nghĩa khí, nửa đêm tự mình lái xe đi đón cô. Vừa quăng vali vào cốp xe, cô nàng đã luyên thuyên: “Đồ ăn lẩu chuẩn bị xong hết rồi, về thẳng nhà tớ nhé.”
Tần Thi ngồi vào ghế phụ, ghé đầu bên cửa sổ xe, đôi mắt trống rỗng nhìn bãi đỗ xe: “Lan Nhân, tớ thấy buồn quá.”
Lý Lan Nhân đóng cốp xe, đi tới thấy cô khóc thì cúi xuống nhìn: “Thật đấy à?”
“Tớ cũng tưởng là tớ sẽ không buồn.” Tần Thi quẹt nước mắt: “Lúc đi tớ vẫn ổn, cho đến khi thấy cậu ấy chạy đuổi theo xe tớ. Cậu biết không? Cậu ấy là kiểu người rất điềm tĩnh, vậy mà chạy theo xe tớ xa lắm, tớ vẫn không dừng lại.”
Lý Lan Nhân lên xe, rút khăn giấy ném cho cô: “Chẳng phải chính cậu muốn nói lời tạm biệt sao? Thích thì ở bên nhau đi, mắc gì cứ phải chia tay?”
Tần Thi thở hắt ra: “Cứ đợi một thời gian đã.”
“Haiz,” Lý Lan Nhân thở dài: “Cậu đúng là sống quá tỉnh táo. Thôi bỏ đi, đi ăn lẩu.”
Tần Thi bật cười: “Hôm nào cậu kết hôn với nồi lẩu luôn đi.”
“Thế không được, lẩu không biết chạy theo xe tớ.”
Tần Thi lườm cô bạn một cái.
“Thật ra tớ thấy cậu làm đúng đấy. Cậu ấy mới hai mươi tuổi, cuộc đời còn nhiều khả năng lắm. Ở tuổi bọn mình không thể không nghĩ đến tương lai. Cậu không muốn cậu ấy vì cậu mà bị người ta chỉ trỏ, không muốn cậu ấy phải gánh vác bố mẹ cậu, cũng không muốn bản thân vì tình yêu mà mù quáng. Thực ra bình tĩnh lại một thời gian cũng tốt.”
Cô sợ hãi, vì không biết tình yêu của một chàng trai hai mươi tuổi có thể kéo dài bao lâu. Nếu lại chịu tổn thương một lần nữa, cô sẽ phải mất bao lâu mới có thể phục hồi.
“Cứ giao hết cho thời gian vậy.” Tần Thi cảm thấy khóc xong, tâm trạng khá hơn hẳn.
Những ngày quay lại thành phố này dường như không còn gian nan như trước. Cô về nhà, ngả bài với người thân. Dù vẫn là những cuộc cãi vã nhưng lần này cô không định nghe theo lời bố nữa.
Công việc nhanh chóng đi vào quỹ đạo. Vì khác biệt lớn với công việc tại trung tâm đào tạo trước đây nên dù có Lan Nhân giúp đỡ, cô vẫn tốn không ít tâm sức. Khi bận rộn, thời gian trôi qua nhanh như chớp.
Thoắt cái, hai tháng đã trôi qua.
Tần Thi đứng trước cửa kính của phòng tranh, nhìn những lá ngô đồng to bằng bàn tay xoay vòng rơi xuống trong gió thu. Lý Lan Nhân đưa cho cô một ly cà phê nóng: “Mùa hè năm nay trôi qua trong nháy mắt nhỉ?”
“Ừm.” Tần Thi mặc chiếc áo len dệt kim ôm sát, làn da lộ ra ở xương quai xanh hơi se lạnh: “Tớ về được bao lâu rồi?”
“Hơn hai tháng rồi. Tớ nghe nói chồng cũ lại tìm cậu à?”
Tần Thi gật đầu: “Anh ta bảo tớ vẫn là người phù hợp nhất, đề nghị tái hôn.”
Lý Lan Nhân vẻ mặt không thể tin nổi: “Rồi cậu nói sao?”
Tần Thi nhìn ly cà phê trong tay: “Tớ hất vào mặt anh ta một ly cà phê 35 tệ.”
“Ha ha ha ha ha!” Lý Lan Nhân cười không đứng thẳng nổi: “Hạ Dữ gần đây có liên lạc với cậu không?”
“Không.” Tần Thi cúi đầu, rồi lại ngẩng lên cười: “Quên đi có khi lại tốt hơn, đúng không?”
Lý Lan Nhân bưng ly cà phê lên, khẽ thở dài.
Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình
