Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình

Chương 1: Cảnh xuân chợt hé

Rạp chiếu phim tối tăm, ở hàng ghế giữa phía sau.

Ly trà sữa đã lạnh ngắt đặt bên tay phải, người bên tay trái thì đang mơ màng sắp ngủ, ngửa đầu, nhắm nghiền hai mắt.

Ánh sáng từ màn hình lớn hắt lên mặt cô tạo thành những mảng sáng tối mờ ảo, làn da cực trắng, khuôn mặt và ngũ quan đều đầy đặn, đến cả sau gáy cũng tròn trịa, đôi môi đỏ hồng khẽ mỉm cười.

Trong rạp có người đang sụt sịt lau nước mắt, trên màn hình đôi nam nữ vẫy tay từ biệt:

“Chúng ta sẽ còn gặp lại chứ?”

“Sẽ không.”

Người bên cạnh tỉnh dậy trong tiếng nhạc cuối phim, cô đang lấy túi xách, thuận tay cầm luôn chiếc áo khoác vest của anh ta. Lúc đứng lên mới thấy rõ vóc dáng thanh mảnh cao ráo của cô, cô mặc một chiếc váy dài bằng vải bông màu thuần, mái tóc dài dịu dàng búi gọn sau đầu.

“Chiếu xong rồi à?”

“Xong rồi.”

“Về nhà nhé?”

“Đi ăn cơm.”

“Ừ.”

Cô đi phía trước, tay xách nửa ly trà sữa còn dư, tay kia vắt chiếc áo khoác của anh ta. Anh ta đi bên cạnh nhưng hơi lùi lại phía sau, dọc đường liên tục cầm điện thoại gửi tin nhắn.

Nhà hàng đã được đặt trước, hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của bọn họ.

Không hoa hồng, không rượu vang đỏ, anh ta thậm chí chẳng buồn giúp cô kéo ghế để tỏ ra ân cần. Hai người tự ngồi xuống, cô treo chiếc áo vest lên lưng ghế phía sau, chỉnh lại làn váy.

Anh ta đã cúi đầu xem thực đơn, từ vị trí của cô vừa khéo nhìn thấy trên đỉnh đầu anh ta có vài sợi tóc bạc.

Cô dời tầm mắt đi chỗ khác: “Bộ phim vừa rồi, cuối cùng nữ chính đã nói gì? Anh còn nhớ không?”

Mắt người đàn ông vẫn đảo qua thực đơn: “Phim á? Không nhớ, dạo này tôi bận quá.”

Tay cô vê vê ly trà sữa lạnh: “Còn nhân vật phụ tóc dài thì sao? Anh ta rất hài hước.”

Anh ta không thèm ngẩng đầu: “Ừ, gọi món tôm xào nhé?”

“Chúng ta ly hôn đi.”

Lúc này anh ta mới chịu ngẩng lên: “Tần Thi, cô đừng có vô cớ gây sự.”

Cô cười rộ lên, đôi lông mi cong vút: “Chúng ta nói chuyện chút đi.”

“Có gì mà nói? Tần Thi, tôi rất bận, đừng có kiếm chuyện nữa.” Anh ta gấp mạnh thực đơn lại cái “bốp”.

“Vậy thì ly hôn.”

Màn hình điện thoại anh ta đặt trên bàn sáng lên, tiếng chuông vang lên trong nhà hàng yên tĩnh nghe cực kỳ chói tai: “A lô, Quý tổng à, chào anh, chào anh, lâu quá không gặp.”

Anh ta đứng dậy đi tới trước mặt Tần Thi, móc móc tay, cô vẫn ngồi đó bất động, thế là anh ta tự rút chiếc áo khoác sau lưng cô rồi rời đi.

“Thưa cô, cô đã chọn được món chưa ạ?”

Cô mở thực đơn gọi một đĩa tôm xào, ăn sạch từng con một rồi thanh toán.

Căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách vẫn còn chút ấm áp, cô thu dọn quần áo vào vali, đặt bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị từ trước lên bàn, để lại một chùm chìa khóa bên cạnh. Cô cũng chẳng buồn gọi điện, chỉ gửi một tin nhắn WeChat để kết thúc cuộc hôn nhân này.

Ba ngày sau cô nhận được tin nhắn, lái xe đến Cục Dân chính lấy cuốn sổ màu xanh. Cô bạn thân bảo cuộc hôn nhân này ly hôn thật đáng giá, không dây dưa, không tốn thời gian, lại còn được một căn nhà.

“Lúc trước khi kết hôn cậu nghĩ gì vậy?”

Cô đẩy đĩa sứ trắng đựng nho sang: “Nhà tớ thấy hợp, cũng đến tuổi rồi, hoàn cảnh nhà tớ cậu biết mà.”

“Cậu xinh đẹp thế này, nếu lúc trước không kết hôn sớm thì giờ chưa biết chừng đâu. Mà nói đi cũng phải nói lại, ba mẹ cậu đồng ý cho cậu ly hôn sao?”

“Không đồng ý, tớ có nói cho họ biết đâu.” Đôi bàn tay trắng trẻo bóc vỏ nho ném sang một bên: “Tớ định đi du lịch một chuyến.”

“Còn công việc thì sao?”

Tần Thi sau khi kết hôn vẫn luôn dạy vẽ ở một trung tâm đào tạo, cô tốt nghiệp chuyên ngành mỹ thuật, hồi ở trường cũng là người đẹp có tiếng.

“Tớ tính nghỉ việc luôn.”

Ngày hôm sau cô đến trung tâm, hiệu trưởng là một người đàn ông trung niên gần 40 tuổi, tháo vát, gầy nhưng rắn rỏi, có đôi mắt sâu và mũi ưng. Mỗi lần nói chuyện với Tần Thi, ông ta luôn gọi: “Tiểu Tần à.”

Thỉnh thoảng ông ta sẽ vỗ vai cô, trong ánh mắt lộ vẻ nuối tiếc, hoặc có lẽ là ý đồ xấu.

Khi Tần Thi nói muốn nghỉ việc, ông ta thở dài: “Dạo này trường đang thiếu giáo viên, Tiểu Tần dạy tốt, phụ huynh và học sinh đều thích cô, cô đừng đi có được không?”

“Tôi có chút việc riêng.”

“Có khó khăn gì cô cứ nói với tôi, chúng ta đều là bạn bè cả, giúp được gì tôi sẽ giúp.”

“Tôi ly hôn rồi, tâm trạng không tốt nên muốn đi đây đó cho khuây khỏa.”

Vẻ kinh ngạc vụt qua trên mặt ông ta, rồi chuyển thành nụ cười: “Ly hôn à, thời đại này chuyện ly hôn cũng chẳng có gì lạ. Người xinh đẹp trẻ trung như cô thì kiểu gì chẳng dễ tìm người khác. Tiểu Tần này, năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi?”

“26 ạ.”

“Mới 26 thôi sao, khối người bằng tuổi cô còn chưa có bạn trai đâu.” Nụ cười trên mặt ông ta trở nên sảng khoái, ông ta đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay cô, ấn tờ đơn xin nghỉ việc xuống, tay vẫn không buông ra: “Lát nữa tan làm, tôi mời cô đi uống vài ly cho giải sầu, công việc không thể vì nhất thời bốc đồng mà bỏ được, cô còn trẻ, không có gì là không vượt qua được cả.”

Tần Thi nhìn chằm chằm vào tay ông ta, rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay đó, rồi ném thẳng tờ đơn xin nghỉ việc vào mặt ông ta.

“Ơ, cô làm cái gì…”

Tần Thi đẩy cửa đi ra ngoài, ông ta không đuổi theo nữa, bên ngoài toàn là những người đang chờ xem kịch hay.

Giây phút đẩy cửa bước vào nhà, cô mệt mỏi ngồi bệt xuống thảm, căn phòng trống rỗng. Cô lấy điện thoại từ trong túi ra, vé máy bay đã đặt xong cho ngày mai, đi Hạ Môn.

Hồi mới cưới có nói là đi tuần trăng mật ở Hạ Môn, sau đó vì chuyện gì đó mà trì hoãn cô cũng không nhớ rõ nữa.

Chuẩn bị vé máy bay xong, cô vào phòng thu dọn đồ đạc. Chiếc tủ lớn sát trần đã lâu không mở, cô dọn ghế đứng lên mở cửa tủ, bên trong quần áo được gấp chồng ngay ngắn, cô lấy hết ra ném lên giường.

Hai năm nay cô ít khi mặc váy ngắn và quần đùi. Ngày trước cô rất thích áo hai dây, đủ loại màu sắc và kiểu dáng, sau này anh ta không cho, thế là cũng ít mặc dần.

Cô cầm chiếc váy hai dây đính kim sa lên, đó là quà sinh nhật năm 23 tuổi cô tự mua, đến tận bây giờ nó vẫn còn lấp lánh chói mắt như món đồ cũ kỹ của thời gian.

Cô ướm thử trước gương, nghiêng đầu nhìn mái tóc dài sau gáy, thấy có chút vướng mắt.

Tiệm cắt tóc dưới lầu mở cửa đến tận khuya, tay nghề thợ cắt tóc không tinh lắm, là một người phụ nữ đã có gia đình, đứa con chừng hai ba tuổi cứ khóc suốt. Cô ấy cùng chồng từ nơi khác đến đây mưu sinh, thỉnh thoảng đi ngang qua có thể thấy họ lớn tiếng quát tháo nhau, nhưng trông lại giống như đang thật sự “sống” hơn là cô và chồng cũ.

Bà chủ nhìn người trong gương: “Cô Trương trông đẹp thật đấy.”

“Đừng gọi tôi như vậy, tôi ly hôn rồi.”

Ánh mắt người kia lập tức thay đổi: “Chuyện khi nào vậy, tôi chẳng nghe thấy ai nói gì.”

“Mới hai ngày nay thôi.” Tần Thi lướt điện thoại tìm kiểu tóc đưa cho cô ấy xem: “Cắt ngắn đi, cắt thế này được không?”

“Được chứ, chỗ tôi uốn nhuộm gì cũng làm được hết.”

“Không cần đâu, cứ cắt ngắn thôi.”

“Mà nói thật, Trương tiên sinh trông hiền lành thế, chắc không phải vì ngoại tình đâu nhỉ?” Thợ cắt tóc hạ thấp giọng, những lọn tóc đen nhánh rơi từng sợi xuống đất, khiến con người ta cảm thấy nhẹ nhõm đi không ít.

“Cũng không phải vì lý do gì khác, chỉ là không hợp thôi.”

“Ồ, cũng đúng, sống với nhau cả đời mà lị…”

Thợ cắt tóc nói chuyện pha chút âm hưởng địa phương không rõ vùng nào, nghe thật dài lâu. Bên tai có tiếng trẻ con khóc nỉ non, chồng cô ấy vỗ vỗ lưng đứa nhỏ, phát ra những tiếng vỗ về “y y ô ô” như một điệu hát ru vô danh.

Chiếc chổi xốp mềm mại quét qua cổ cô, cô ngẩng đầu nhìn chính mình. Người trong gương trông như vừa được tái sinh, đôi mắt sáng lay động lòng người, chiếc cổ trắng ngần lộ ra càng làm cô thêm cao gầy thanh mảnh. Tóc mái trước trán rủ xuống che đi hàng lông mày, mái tóc ngắn bồng bềnh mềm mại vừa chạm đến vành tai.

“Cô cắt kiểu gì cũng đẹp cả.”

“Cảm ơn, hết bao nhiêu tiền ạ?”

“Mười lăm tệ.”

Mười lăm tệ, mua lấy một cuộc đời mới.

Một giờ rưỡi sáng, cô vẫn chưa ngủ, ôm gối ngồi trên giường thẫn thờ. Ngoài cửa sổ có làn gió nhẹ thổi lướt qua rèm cửa, cô xoa xoa huyệt thái dương, xỏ dép lê đứng dậy tìm mấy đĩa phim cũ trong tủ cạnh bên.

Máy chiếu trong phòng ngủ là cô tự lắp, thỉnh thoảng cô vẫn xem, phần lớn là xem một mình.

Những bộ phim kinh điển cô đều mua đĩa về cất giữ, con người ai cũng nên có chút sở thích riêng.

Cô lặng lẽ chìm vào giấc ngủ trong tiếng phim, sáng hôm sau bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức. Đồ đạc đã thu dọn xong, rửa mặt đánh răng xong là có thể đi.

Cô đeo kính râm, trên gương mặt trắng như ngọc chỉ còn lại đôi môi đỏ hồng được tô một lớp son kem mỏng. Hai bên xương quai xanh là hai sợi dây áo tinh tế, bên dưới là chiếc váy đính kim sa màu hồng nhạt.

Sáng sớm bên đường không có nhiều xe, cô đứng đợi taxi một lúc lâu mà không thấy, đành gọi một chuyến đi chung trên điện thoại. Chờ khoảng mười phút, một chiếc Santana màu đen chạy tới, cô kéo kính râm xuống chóp mũi, đối chiếu biển số xe rồi đi lại gần.

Phía bên cô không tiện lên xe vì đường rất hẹp, xe không vào được.

Cô gõ gõ cửa sổ xe, cửa kính nhanh chóng được hạ xuống.

“Bác tài ơi, bác lái lên phía trước một đoạn, tôi lên xe từ bên kia được không?”

“Được, đi sân bay đúng không?”

“Vâng.”

Ở ghế phụ có một người đàn ông trẻ tuổi mặc sơ mi trắng đang ngồi, lông mày và ánh mắt anh nhạt nhòa, vẻ mặt điềm nhiên. Mùi nước hoa hoa lan trong đêm khuya lan tỏa trong không khí đang dần nóng lên, xộc vào mũi anh…


Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình Truyện Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình Story Chương 1: Cảnh xuân chợt hé
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...