Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 249


 


Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.


Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”


Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.


Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.


Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.


“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.


Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:


“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”


Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”


“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”


“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.


Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”


“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”


“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”


Mạnh Đường hừ một tiếng.


Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.


Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.


Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.


Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.


Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.



Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”


Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.


Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.


 


Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.


“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.


Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:


“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”


Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”


“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”


“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.


Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”


“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”


“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”


Mạnh Đường hừ một tiếng.


Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.


Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.


Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.


Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.


Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”


Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.


Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”


Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.


Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.



“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.


Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:


“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”


Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”


“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”


“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.


Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”


“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”


“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”


Mạnh Đường hừ một tiếng.


Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.


Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.


Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.


Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.


Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”


Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.


Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”


Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.


Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.


Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.


“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.


Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:


“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”


Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”



“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.


Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”


“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”


“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”


Mạnh Đường hừ một tiếng.


Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.


Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.


Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.


Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.


Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”


Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.


Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”


Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.


Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.


Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.


“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.


Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:


“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”


Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”


“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”


“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.


Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”


“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”


“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”



Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.


Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.


Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.


Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.


Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”


Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.


Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”


Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.


Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.


Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.


“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.


Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:


“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”


Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”


“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”


“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.


Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”


“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”


“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”


Mạnh Đường hừ một tiếng.


Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.


Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.


Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.


Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.


Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”


Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Story Chương 249
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...