Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 208
Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”
Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”
“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”
Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.
Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.
Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.
Quang minh lỗi lạc, khá lắm.
Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”
Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”
“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.
Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”
Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.
Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.
Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”
“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”
“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”
Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”
“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”
“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”
Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”
Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”
“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”
Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.
Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.
Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.
Quang minh lỗi lạc, khá lắm.
Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”
Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”
“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.
Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”
Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.
Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.
Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”
“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”
“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”
Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”
“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”
“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”
Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”
Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”
Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”
“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”
Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.
Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.
Quang minh lỗi lạc, khá lắm.
Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”
Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”
“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.
Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”
Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.
Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.
Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”
“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”
“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”
Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”
“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”
“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”
Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”
Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”
Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”
“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”
Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.
Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.
Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.
Quang minh lỗi lạc, khá lắm.
Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”
Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”
“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.
Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.
Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.
Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”
“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”
“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”
Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”
“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”
“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”
Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”
Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”
Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”
“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”
Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.
Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.
Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.
Quang minh lỗi lạc, khá lắm.
Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”
Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”
“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.
Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”
Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.
Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.
Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”
“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”
Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”
“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”
“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”
Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”
Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”
Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”
“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”
Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.
Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.
Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.
Quang minh lỗi lạc, khá lắm.
Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”
Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”
“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.
Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”
Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.
Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.
Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”
“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”
“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”
Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”
“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”
“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”
Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Story
Chương 208
10.0/10 từ 14 lượt.
