Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 193
Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.
Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.
Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”
Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.
Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.
Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”
“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”
“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”
“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.
Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.
Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.
Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…
Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.
Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.
Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.
Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.
Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.
Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.
Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.
Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.
Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”
Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.
Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.
Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”
“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”
“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”
“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.
Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.
Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.
Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…
Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.
Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.
Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.
Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.
Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.
Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.
Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.
Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.
Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.
Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”
Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.
Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.
Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”
“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”
“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”
“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.
Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.
Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.
Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…
Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.
Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.
Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.
Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.
Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.
Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.
Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.
Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.
Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.
Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”
Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.
Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.
Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”
“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”
“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”
“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.
Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.
Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…
Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.
Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.
Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.
Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.
Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.
Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.
Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.
Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.
Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.
Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”
Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.
Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.
Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”
“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”
“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”
“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.
Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.
Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.
Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…
Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.
Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.
Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.
Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.
Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.
Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.
Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.
Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.
Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.
Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”
Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.
Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.
Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”
“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”
“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”
“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.
Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.
Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.
Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…
Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.
Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.
Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.
Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.
Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.
Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.
Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Story
Chương 193
10.0/10 từ 14 lượt.
