Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 183


Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”


“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”


“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”


Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”


Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”


“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”


Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.


“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”


“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”


“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”


Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”


Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”


Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.


Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”


Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”


“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”


Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”


Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.


Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”


Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”


“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”


 



“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”


Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”


Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”


“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”


Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.


“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”


“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”


“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”


Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”


Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”


Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.


Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”


Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”


“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”


Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”


Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.


Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”


Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.


Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”


“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”


“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”


Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”


Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”


“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”


Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.



“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”


“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”


“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”


Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”


Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”


Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.


Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”


Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”


“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”


Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”


Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.


Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”


Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.


Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”


“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”


“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”


Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”


Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”


“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”


Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.


“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”


“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”


“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”


Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”



Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”


Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.


Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”


Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”


“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”


Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”


Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.


Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”


Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.


Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”


“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”


“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”


Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”


Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”


“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”


Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.


“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”


“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”


“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”


Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”


Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”


Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.


Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”


Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”


“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”



Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”


Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.


Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”


Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.


Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”


“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”


“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”


Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”


Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”


“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”


Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.


“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”


“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”


“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”


Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”


Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”


Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.


Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”


Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”


“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”


Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”


Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”


Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.


Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”


Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.


Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Story Chương 183
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...