Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 179


Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.


“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”


Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”


Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.


Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.


“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…


Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?


Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”


Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.


Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”


Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.


Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.


Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.


Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”


“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”


Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”


Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”


Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.


Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.


Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.


“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.


 



Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”


Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”


Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.


Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.


“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…


Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?


Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”


Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.


Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”


Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.


Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.


Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.


Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”


“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”


Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”


Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”


Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.


Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.


Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”


Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.


“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”


Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”


Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.


Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.


“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.



Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…


Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?


Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”


Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.


Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”


Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.


Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.


Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.


Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”


“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”


Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”


Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”


Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.


Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.


Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”


Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.


“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”


Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”


Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.


Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.


“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…


Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?


Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”


Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.


Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”



Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.


Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.


Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.


Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”


“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”


Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”


Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”


Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.


Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.


Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”


Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.


“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”


Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”


Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.


Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.


“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…


Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?


Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”


Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.


Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”


Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.


Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.


Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.


Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”


“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”



Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”


Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”


Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.


Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.


Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”


Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.


“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”


Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”


Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.


Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.


“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.


Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…


Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?


Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”


Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.


Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”


Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.


Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.


Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.


Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”


“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”


Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”


Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”


Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.


Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.


Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”


Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Story Chương 179
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...