Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 157


Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.


Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”


“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”


Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.


Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”


“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.


Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”


Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”


“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”


Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”


Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”


“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”


Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.


Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”


Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.


Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.


Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”


Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”


“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.


Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”



“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”


Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.


Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”



“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.


Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”


Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”


“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”


Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”


Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”


“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”


Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.


Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”


Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.


Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.


Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”


Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”


“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”


Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.


Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”


“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”


Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.


Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”


“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.



Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”


Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”


“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”


Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”


Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”


“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”


Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.


Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”


Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.


Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.


Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”


Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”


“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”


Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.


Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”


“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”


Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.


Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”


“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.


Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”


Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”


“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”


Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”



Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”


“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”


Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.


Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”


Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.


Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.


Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”


Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”


“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”


Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.


Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”


“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”


Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.


Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”


“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.


Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”


Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”


“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”


Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”


Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”


“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”


Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.


Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”



Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.


Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.


Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”


Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”


“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”


Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.


Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”


“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”


Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.


Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”


“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.


Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”


Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”


“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”


Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”


Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”


“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”


Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.


Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”


Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.


Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.


Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”


Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”


“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”


Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Story Chương 157
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...