Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 154


Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.


Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”


Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”


Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”


Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”


Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”


Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”


Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.


Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.


“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”


Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”


Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.


Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.


Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.


Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.


Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.


Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.


Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.


Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.


Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”



Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”


Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”


Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”


 


Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”


Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”


Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.


Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.


“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”


Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”


Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.


Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.


Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.


Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.


Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.


Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.


Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.


Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.


Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.


Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”


Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”


Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”


Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”



Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”


Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”


Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.


Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.


“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”


Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”


Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.


Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.


Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.


Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.


Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.


Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.


Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.


Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.


Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.


Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”


Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”


Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”


Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”


Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”


Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”


Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.


Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.



Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”


Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.


Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.


Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.


Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.


Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.


Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.


Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.


Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.


Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.


Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”


Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”


Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”


Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”


Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”


Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”


Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.


Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.


“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”


Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”


Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.


Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.


Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.



Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.


Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.


Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.


Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.


Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.


Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.


Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”


Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”


Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”


Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”


Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”


Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”


Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.


Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.


“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”


Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”


Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.


Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.


Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.


Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.


Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.


Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.


Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.


Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.


Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát Story Chương 154
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...