Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 152
Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”
“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”
“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”
“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”
Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”
“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”
Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”
Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”
Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”
Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”
Mạnh Đường: “…”
Chị ấy định chạy trốn đây mà.
Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?
“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”
Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.
Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.
“Trai đẹp, uống một ly không?”
Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”
Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”
“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”
“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”
“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”
Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”
“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”
Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”
Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”
Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”
Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”
Mạnh Đường: “…”
Chị ấy định chạy trốn đây mà.
Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?
“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”
Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.
Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.
“Trai đẹp, uống một ly không?”
Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”
Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.
Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”
“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”
“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”
“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”
“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”
Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”
Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”
Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”
Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”
Mạnh Đường: “…”
Chị ấy định chạy trốn đây mà.
Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?
“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”
Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.
Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.
“Trai đẹp, uống một ly không?”
Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”
Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.
Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”
“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”
“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”
“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”
Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”
“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”
Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”
Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”
Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”
Mạnh Đường: “…”
Chị ấy định chạy trốn đây mà.
Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?
“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”
Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.
Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.
“Trai đẹp, uống một ly không?”
Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”
Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.
Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”
“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”
“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”
“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”
Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”
“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”
Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”
Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”
Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”
Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”
Mạnh Đường: “…”
Chị ấy định chạy trốn đây mà.
Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?
“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”
Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.
“Trai đẹp, uống một ly không?”
Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”
Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.
Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”
“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”
“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”
“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”
Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”
“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”
Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”
Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”
Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”
Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”
Mạnh Đường: “…”
Chị ấy định chạy trốn đây mà.
Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?
“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”
Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.
Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.
“Trai đẹp, uống một ly không?”
Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”
Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Story
Chương 152
10.0/10 từ 14 lượt.
