Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 146
Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.
Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”
“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”
Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”
Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”
“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”
Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:
“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”
Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.
“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”
Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:
“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”
Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”
Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.
Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”
Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”
“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”
Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”
Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.
Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.
Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”
“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”
Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”
Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”
“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”
Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:
“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”
Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.
“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”
Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:
“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”
Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”
Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.
Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”
Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”
“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”
Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”
Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.
Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.
Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.
Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”
“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”
Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”
Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”
“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”
Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:
“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”
Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.
“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”
Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:
“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”
Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”
Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.
Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”
Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”
“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”
Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”
Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.
Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.
Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.
Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”
“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”
Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”
Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”
“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”
Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:
“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”
Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.
“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”
“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”
Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”
Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.
Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”
Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”
“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”
Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”
Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.
Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.
Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.
Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”
“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”
Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”
Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”
“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”
Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:
“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”
Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.
“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”
Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:
“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”
Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”
Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.
Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”
Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”
“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”
Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”
Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.
Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.
Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.
Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”
“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”
Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”
Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”
“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”
Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:
“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”
Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.
“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”
Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:
“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”
Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”
Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.
Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”
Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”
“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”
Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”
Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.
Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Đánh giá:
Truyện Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Story
Chương 146
10.0/10 từ 14 lượt.
