Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Chương 96: Nhị gia đúng là mất trí!
Nha hoàn nghe theo lời dặn của Hạ nhị gia, lúc đi mời Tần thị thì bà ta đang bận bịu ở hoa sảnh.
Vì Quốc Công gia vừa sai người đưa thư về, nói sau khi về kinh, ông sẽ vào cung phục mệnh trước, đến chiều tối mới về phủ, cho nên, gia yến mừng thọ này cần phải phải được chuẩn bị khẩn trương ngay bây giờ.
Mấy ngày trước, việc đã được phân công rõ ràng cho từng quản sự, hôm nay, Tần thị giống như đương gia chủ mẫu thực sự của Quốc Công phủ, sai bảo các quản sự chạy đôn chạy đáo.
Bà ta ngồi ngay ngắn trong hoa sảnh, khóe môi nở nụ cười kiêu ngạo đắc ý.
Chuyện lớn như yến thọ, Giang thị, Tạ thị, Thôi thị cũng không đứng ngoài xem, đều ở bên cạnh giúp đỡ bà ta.
Nghĩ đến mâm tiệc mà nhị tẩu đã sắp đặt, trên mặt Thôi thị lộ vẻ khó nói, nhịn đi nhịn lại, cuối cùng vẫn khuyên: "Nhị tẩu, nhân lúc tay gấu, nhung hươu vẫn chưa mua về để làm món, hay là mau chóng bỏ những món này đi. Công đa đi đường xa về, đều dùng bữa cùng tướng sĩ, chưa bao giờ dùng những món ăn xa hoa thế này, hôm nay là yến thọ của người, thêm món này vào, người chưa chắc đã vui lòng."
Tần thị liếc nhìn em dâu một cái, nói: "Tứ đệ muội, sao muội biết người sẽ không vui? Quốc Công phủ của chúng ta to lớn thế này, lại chẳng thiếu những thứ đồ ăn thức uống đó, đừng nói yến thọ dùng nguyên liệu quý giá, mà dù có ăn hàng ngày cũng được. Xuất thân từ tiểu môn tiểu hộ, tầm nhìn không tránh khỏi hạn hẹp, lại coi những thứ này là món đồ to tát quá mức rồi."
Thôi thị bị bà ta làm cho nghẹn lời, tức đến mức mặt mũi hết đỏ lại trắng, dứt khoát không khuyên bảo gì nữa.
Tạ thị nghe không lọt tai kiểu mỉa mai ám chỉ Thôi thị như vậy, cười lạnh nói: "Chuyện này chẳng liên quan gì đến tiểu môn tiểu hộ cả, đây là biết cách sống. Chúng ta tuy là Quốc Công phủ, nhưng cũng là một đại gia đình cùng chung sống, trong phủ có bao nhiêu người ăn uống chi dùng, khoản nào mà chẳng cần phải tính toán kỹ lưỡng? Công đa không xa xỉ lãng phí, là đang làm gương, cũng là gia phong của phủ chúng ta, chúng ta là phận con cháu cũng nên học theo."
Tần thị lạnh lùng nhìn Tạ thị, nói: "Tam đệ muội, muội quản lý việc chi tiêu trong phủ bao nhiêu năm nay, còn có mặt mũi nói chuyện này sao? Ta đây là hiếu thuận với công đa! Muội mới nên tự xem lại mình đi, yến thọ công đa mà ngay cả món ăn ngon cũng không dùng, muội thực sự hiếu thuận sao?"
Cái mũ bất hiếu này chụp xuống, một lời đã chặn đứng miệng Tạ thị, bà ấy há miệng nghẹn lời hồi lâu, tức đến mức nghiến chặt răng, gật đầu nói: "Được, ta cũng không khuyên nữa, sau này ta sẽ tự xem lại mình thật kỹ, nhị tẩu cứ việc tận hiếu đi."
Nói xong, bà ấy cũng không mở miệng nói thêm câu nào nữa.
Thấy Tần thị cứ khăng khăng theo ý mình như vậy, lại còn coi thường lòng tốt của chị em dâu, Giang thị nghiêm mặt khuyên nhủ: "Nhị đệ muội, mọi người đều là ý tốt, hai chữ hiếu thuận, vừa phải coi trọng lòng hiếu, cũng phải coi trọng sự thuận lòng, chúng ta hiếu kính công đa, cũng phải nương theo ý của người, muội làm thế này vạn nhất phản tác dụng, khiến người nổi giận, chẳng phải là không tốt sao?"
Tần thị cười lạnh một tiếng, nói: "Đại tẩu, tẩu không nói cái này thì thôi, nhắc đến ta lại nhớ ra. Cả Quốc Công phủ này, ngoài việc ngày trước lão phu nhân có một phòng bếp nhỏ ăn đồ chay, thì chỉ có Tấn Viễn có phòng bếp nhỏ thôi. Đầu bếp trong viện của hắn đều là ngự trù (*), ngày nào cũng được uống cháo hoàng kỳ hoài sơn. Tấn Duệ lúc nhỏ còn hay hỏi ta, tại sao sân viện của người khác đều không có phòng bếp nhỏ, mà chỉ mỗi Tấn Viễn có? Ta liền bảo nó rằng, Tấn Viễn thông minh, tuổi còn nhỏ đã học thuộc lòng được hết 'Thiên Tự Văn', tổ phụ đặc biệt khen thưởng hắn. Nếu nó cũng có được bản lĩnh như thế, tổ phụ cũng sẽ thưởng cho nó một cái. Sao, theo ý đại tẩu, Tấn Viễn có thể phá lệ, ta tổ chức một bữa yến thọ cho công đa, ngay cả việc phá lệ thêm vài món ngon cũng không được sao?"
(*) ngự trù – đầu bếp hoàng cung
Không đợi Giang thị mở lời, Thôi thị đã vội vàng nói: "Nhị tẩu, Tấn Viễn dùng bếp nhỏ là có nguyên do cả. Năm đó thể chất hắn yếu, Tiên đế thấy hắn thì vừa yêu vừa xót, đặc biệt dặn dò công đa mời ngự trù đến nấu cháo thuốc để tẩm bổ cơ thể cho hắn, đây không phải là phá lệ, mà là công đa làm việc theo lời dặn của Tiên đế. Sao tẩu có thể nói với Tấn Duệ những lời lệch lạc như thế? Nếu đứa trẻ để tâm, chỗ nào cũng muốn so bì bản lĩnh, chỗ nào cũng muốn tranh giành hơn thua, nếu quá đà thì chẳng phải dễ trở nên cực đoan sao? Hơn nữa, chi phí của phòng bếp nhỏ đó chưa bao giờ lấy từ tiền chung của phủ, đều là đại tẩu tự bỏ tiền túi ra. Tẩu đừng có đánh đồng chuyện này, cũng đừng lấy chuyện phá lệ đó ra so sánh."
Tần thị cười một cách đầy ẩn ý.
Bà ta không phải muốn đối đầu với mấy người chị em dâu, chỉ là trước đây mình luôn là người ít nói nhất, hiện tại lời nói đã có trọng lượng, luôn muốn tự mình quyết định mọi việc, mới có thể khiến mấy người chị em dâu thực sự hiểu ra, trong Quốc Công phủ này, ai mới là đương gia chủ mẫu sau này!
"Bất kể có phải hay không, dù sao hôm nay ta đã quyết định như thế rồi, đại tẩu, đệ muội, mọi người không cần nói gì thêm nữa."
Giang thị, Tạ thị, Thôi thị nhìn nhau một cái, cả ba người đều không nói gì thêm, nén lại cảm xúc không thoải mái, gắng gượng giúp bà ta chuẩn bị yến thọ.
Đúng lúc này, nha hoàn của Thanh Vân viện đến mời Tần thị, bà ta liền bỏ lại việc ở hoa sảnh, quay về Thanh Vân viện.
Đến viện, Hạ nhị gia đã ở sẵn trong sân đợi bà ta.
Thấy Tần thị, ông ta liền quay xe lăn đi về phía bà ta.
Tần thị vội rảo bước đến trước mặt Hạ nhị gia, ngồi xổm xuống bên cạnh chân ông ta, thấy vầng trán trắng trẻo của ông ta lấm tấm một lớp mồ hôi, liền vội vàng lấy khăn tay lau giúp ông ta.
"Nhị gia, ông tìm ta có việc gì, cứ ở trong phòng đợi ta là được rồi, sao lại ra ngoài thế này?"
Hạ nhị gia cúi mắt nhìn bà ta thật sâu, nói: "Lúc trước bà nói, trong yến thọ muốn chuẩn bị rượu cống cho phụ thân, bà đã chuẩn bị xong chưa?"
Tần thị mỉm cười, nói: "Ông chỉ giỏi lo lắng thay ta, chút việc nhỏ này mà ta còn không làm xong sao?"
Hạ nhị gia mỉm cười, vầng trán nhợt nhạt ẩn hiện vài sợi gân xanh.
"Bà đi lấy một vò rượu cống qua đây, lát nữa lúc mừng thọ phụ thân, ta sẽ đích thân mang tới, rót rượu mừng thọ phụ thân."
Tần thị cười nói: "Nhị gia, vẫn là ông nghĩ chu đáo, trước đây ta còn thường phàn nàn với ông, nói nhị phòng chúng ta chỗ nào cũng xếp sau cùng. Bây giờ ông là Thế tử, việc mừng thọ phụ thân này, nên là ông lên rót chén rượu chúc thọ đầu tiên."
Hạ nhị gia không nói gì, chỉ nhìn bà ta chăm chú, mỉm cười gật đầu.
~~~~~
Đến lúc chiều tối, sau khi Quốc Công gia từ trong cung về phủ, ngồi trong gian phòng của Tùng Phong Đường, nhận lễ quỳ lạy mừng thọ của con cháu, con dâu, cháu dâu trong phủ.
Đầu tiên là Nhị gia Hạ Tri Lâm, Tam gia Hạ Tri Thừa quỳ lạy, vì đại gia Hạ Tri Diễn đang rèn luyện ở biên cương, Tứ gia Hạ Tri Chu đang cầm quân ở Đại Đồng, Quốc Công gia không để hai người về mừng thọ.
Tiếp đó là Giang thị, Tần thị, Tạ thị, Thôi thị – bốn người con dâu lên phía trước quỳ lạy mừng thọ.
Sau đó là cháu trai trong phủ, đứng đầu là Hạ Tấn Viễn, Hạ Tấn Duệ, Hạ Tấn Thừa, Hạ Tấn Xuyên theo sau, vì Hạ Tấn Hành vẫn đang nhậm chức ở Quảng An, Quốc Công gia cũng không để hắn về.
Mấy người cháu cùng nhau quỳ lạy.
Hàng cháu gái, đứng đầu là Hạ Gia Nguyệt, Hạ Gia Thư, Hạ Gia Vân, Hạ Gia Oánh theo sau, mấy người đều quỳ lạy chúc thọ Quốc Công gia.
Tiếp đến là hàng cháu dâu.
Hàng cháu dâu chỉ có một mình Khương Ức An.
Vì sau khi Hạ Tấn Bình vào ngục chịu hình, Tiêu thị đã hòa ly với hắn rồi rời khỏi Quốc Công phủ, chuyện này Quốc Công gia đã gật đầu đồng ý, chỉ có chuyện Ôn thị hòa ly với Hạ Tấn Duệ là tiền trảm hậu tấu, sau đó mới viết thư báo cho Quốc Công gia.
Quốc Công gia ánh mắt sâu thẳm, nhìn Hạ Tấn Duệ một cái đầy sắc bén.
Tuy không nói gì, nhưng đôi mày kiếm lại lặng lẽ nhíu chặt thêm vài phần.
Quỳ lạy chúc thọ xong thì bắt đầu dùng tiệc.
Quốc Công gia vóc dáng oai vệ hiên ngang ngồi ở vị trí chủ tọa, Hạ nhị gia ở phía dưới bên trái, sau đó lần lượt là Tam gia Hạ Tri Thừa, Hạ Tấn Viễn, Hạ Tấn Duệ, Hạ Tấn Thừa, Hạ Tấn Xuyên.
Sau khi ngồi yên chỗ, các nha hoàn bà tử lần lượt bưng thức ăn lên.
Khi thấy một đĩa tay gấu chưng nhung hươu được bưng lên, đôi mày kiếm rậm rạp của Quốc Công gia nhíu chặt, khuôn mặt nghiêm nghị lộ vẻ không vui.
Nhìn ra sắc mặt của phụ thân, Hạ nhị gia nói: "Phụ thân, đây là tấm lòng hiếu thuận của các nhi tức, phụ thân đừng phụ lòng tốt của bọn họ."
Chuyện các chị em dâu ở hoa sảnh vì món ăn này mà nảy sinh tranh chấp, Tam gia Hạ Tri Thừa không hề hay biết, cho nên nghe vậy cũng cười nói: "Nhị huynh nói phải, phụ thân, hôm nay là yến thọ của phụ thân, cứ phá lệ một lần đi."
Quốc Công gia nhíu mày: "Chỉ lần này thôi, không được có lần sau."
Trầm giọng nói xong, trong lúc dùng bữa, Quốc Công gia không hề đưa đũa về phía món ăn đó.
Trong bữa tiệc dùng rượu cống.
Hạ nhị gia cầm vò rượu trước mặt mình, đích thân rót đầy một chén rượu cho Quốc Công gia, cười nói: "Phụ thân, đây là rượu cống trước đây được Tiên đế ban thưởng, hôm nay là thọ thần của phụ thân, nhi tử kính phụ thân."
Quốc Công gia ngước mắt nhìn chén rượu đó.
Rượu này từng là vật Tiên đế ban thưởng.
Nghĩ đến lúc Tiên đế còn sống, hai người vừa là nhạc phụ hiền tế hòa hợp, lại vừa là quân thần hiểu nhau, ai ngờ con gái mất sớm, lúc Tiên đế ra đi cũng mới chỉ ở tuổi ngũ tuần, sắc mặt không khỏi nghiêm nghị, tâm trạng cũng khó tránh khỏi đau buồn.
Hạ Tấn Viễn đột ngột nhìn về phía chén rượu đó, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
Chỉ là chưa đợi hắn mở miệng, Quốc Công gia đã bưng chén rượu lên uống cạn sạch.
Lúc Hạ nhị gia lại rót rượu cho Quốc Công gia, Hạ Tấn Viễn đột nhiên đứng dậy, nói: "Tổ phụ, người đi đường xa mệt nhọc mới về phủ, không nên uống quá nhiều rượu."
Nghe vậy, Hạ nhị gia quay mắt nhìn về phía hắn, nụ cười thân thiện: "Tấn Viễn, hôm nay là thọ thần của tổ phụ con, uống vài chén rượu thì có làm sao đâu?"
Hạ Tấn Viễn lạnh nhạt mỉm cười, nói: "Lời Nhị thúc nói rất đúng, vui vẻ thì không sao, nhưng sức khỏe là quan trọng nhất, tổ phụ vẫn nên lấy sức khỏe làm trọng."
Hạ nhị gia không nói gì, mà mỉm cười nhìn Tam lão gia, tiện tay rót cho ông ta một chén, hỏi: "Tam đệ, đệ thấy sao?"
Tam lão gia vuốt râu cười nói: "Nhị ca nói phải, Tấn Viễn nhắc nhở cũng đúng, ta thấy phụ thân cứ uống vài chén là được rồi."
Quốc Công gia cười lớn một tiếng, trước tiên liếc nhìn cháu đích tôn, sau đó trừng mắt với hai đứa con trai, nói: "Ta là bậc bề trên muốn uống vài chén rượu, còn phải được các ngươi đồng ý hay sao?"
Lời tuy nói vậy, nhưng lại ghi nhớ lời khuyên của cháu đích tôn, trong bữa tiệc chỉ uống ba chén, không uống thêm nữa.
Khi yến thọ sắp đi kết thúc, Tần Bỉnh Chính sai người đến đưa thư, Hạ Tấn Viễn vì phải đến phủ nha một chuyến nên xin cáo lui trước.
Vì để chúc mừng thọ thần của Quốc Công gia, lúc này trong hí lâu của Cẩm Thúy viên đang diễn tuồng, Quốc Công gia không thích thứ này, nhưng nữ quyến trong phủ lại rất thích, đều đang ở trong hí lâu xem tuồng.
Khương Ức An không làm phiền người khác, lặng lẽ từ hí lâu quay về Tĩnh Tư viện.
Hạ Tấn Viễn đang ở trong sân đợi nàng.
Hai người nhìn nhau, thấy thần sắc nghiêm trọng của hắn, nàng đã biết là tên chưởng quỹ họ Triệu kia đã được áp giải về kinh thành rồi.
Nàng khẽ hỏi: "Phu quân, tối nay lúc nào chàng mới về?"
Hạ Tấn Viễn cúi mắt nhìn nàng, nói khẽ: "Nương tử, tối nay phải giao người cho Bỉnh Chính thẩm vấn trước, không biết đến khi nào, ta sẽ về sớm nhất có thể. Tuy nhiên..."
Hắn suy nghĩ một lúc, lại dặn dò: "Hôm nay thọ thần nên tổ phụ có uống thêm vài chén rượu của Nhị thúc, nàng hãy để mắt một chút."
Khương Ức An lập tức nhíu chặt lông mày, trong mắt thoáng hiện nét lo lắng.
Nhị thúc hành sự tàn nhẫn độc ác, không phải là người lương thiện, nàng không lo lắng việc ông ta vạn nhất nhận ra điều bất thường rồi ra tay với Tĩnh Tư viện, chỉ lo ông ta cùng đường, làm ra chuyện xấu xa gì đó!
Nàng không thể không phòng bị.
Nàng nắm chặt nắm đấm, trầm giọng nói: "Phu quân, trong phủ có ta, chàng cứ yên tâm đi."
~~~~
Trời tối dần, yến tiệc cũng tan.
Quốc Công gia ngồi ở gian trong uống trà, lão quản gia Bành Lục ở bên cạnh hầu hạ, nói: "Quốc Công gia, người cũng không còn như hồi trẻ nữa, một năm thì có hơn nửa năm ở ngoài đốc quân, khi nào mới có thể an hưởng tuổi già, ở trong phủ nghỉ ngơi."
Quốc Công gia cười nói: "Ta cũng có ý đó. Hiện giờ bên ngoài có lão tứ trấn thủ biên cương cho triều đình, bên trong có Tấn Viễn làm việc cho triều đình, phận con cháu có hai đứa nó, ta cũng không cần lo lắng gì nữa, có thể dỡ bỏ gánh nặng trên vai, nghỉ ngơi thật tốt rồi."
Bành Lục chợt nhớ ra quà mừng thọ của mọi người trong phủ dâng lên cho Quốc Công gia, cười nói: "Lão nô cũng lớn tuổi rồi, suýt nữa thì quên mất, các phòng đều đã gửi quà mừng thọ đến cho Quốc Công gia, người xem qua một chút chứ?"
Quốc Công gia gật đầu, bảo ông ta trình lên.
Đầu tiên là lão phu nhân ở gia miếu thờ cầu phúc niệm kinh, gửi tới một quyển kinh tự tay chép.
Quốc Công gia nhìn vài cái, hỏi: "Bà ấy dạo này ở đó sức khỏe thế nào?"
Bành Lục nói: "Lão nô hôm qua còn đến thăm lão phu nhân, tam lão gia bên tam phòng cũng thường xuyên tới hiếu kính, sức khỏe lão phu nhân khá tốt."
Quốc Công gia không nói gì, chỉ gật gật đầu.
Bành Lục liền mở một phần lễ vật khác ra, là đại lão gia Hạ Tri Diễn từ biên giới nhờ người gửi về một pho tượng Phật vàng, còn đính kèm một bức thư, nói muốn về kinh thăm phụ thân, cầu xin Quốc Công gia đồng ý.
Quốc Công gia lướt qua vài cái, mắng chửi: "Thứ hỗn xược không có tiền đồ, lấy đâu ra bạc mà mua Phật vàng, không cần quan tâm đến nó."
Bành Lục mỉm cười, để Quốc Công gia xem qua từng món quà của các phòng, có giày ủng áo mũ do các con dâu, cháu gái làm, cũng có tranh chữ do các con trai gửi tới, cũng có chữ viết của cháu trai, quà mừng thọ không cần quý giá, đều là tình thân ý nghĩa, rất hợp ý của Quốc Công gia.
Chỉ là sau khi xem xong quà mừng thọ, Bành quản gia lại thấy có chút kỳ lạ, trong đó lại không có quà của cháu đích tôn trưởng phòng và nhị phòng gửi tới.
Tuy vẫn chưa đến giờ đi ngủ thường ngày, nhưng Quốc Công gia đã có chút buồn ngủ.
Ông ấn ấn giữa lông mày để nén cơn buồn ngủ, hỏi: "Trường Phong và thê tử nó tặng cái gì?"
Quốc Công gia nhíu mày, hừ một tiếng: "Vừa nãy uống rượu còn không cho ta uống nhiều, giờ đến cả phần quà mừng thọ cũng không nỡ tặng, uổng công ta còn một lòng coi trọng chúng, sao lại keo kiệt như vậy!"
Biết Quốc Công gia không phải thực sự trách tội họ mà là nói đùa, Bành quản gia dụi dụi mắt, cũng vuốt râu cười: "Ngày mai lão nô sẽ đi thúc giục họ, bắt họ tặng bù."
Quốc Công gia cười nói: "Thế thì còn tạm được."
Lời vừa dứt, tiểu tư bên ngoài vào truyền lời, nói: "Quốc Công gia, nhị lão gia tới."
Một lúc sau, Lai Phúc đẩy Hạ nhị gia đang ngồi trên xe lăn đi vào.
Thấy Quốc Công gia, khuôn mặt nhợt nhạt của Hạ nhị gia hiện lên nụ cười, nói: "Phụ thân, con tới tặng quà mừng thọ cho phụ thân đây."
Quốc Công gia nhìn nhìn hai bàn tay trắng trơn của ông ta, nói: "Con nói muốn tặng quà mừng thọ, sao ta không thấy con mang đồ tới?"
Hạ nhị gia cười nói: "Con vẽ một bức tranh, bức tranh đó rộng ba trượng dài sáu trượng, không tiện mang qua đây, hiện đang treo ở Thanh Trúc Lâu, phụ thân theo con qua đó xem đi."
Quốc Công gia tuy có chút buồn ngủ, nghe ông ta nói vậy thì biết vì phần quà mừng thọ này, con trai đã bỏ nhiều tâm sức, bèn nói: "Nếu đã như vậy, ta đi xem một chút."
Vì Bành quản gia đang buồn ngủ nên Quốc Công gia bảo ông ta nghỉ ngơi trước, sau đó đi cùng Hạ nhị gia đến Thanh Trúc Lâu.
~~~~~
Cùng lúc đó, bước ra khỏi hình phòng, khi quay về phòng làm việc tại nha môn, Tần Bỉnh Chính nhíu chặt mày.
"Người đã được xác minh rõ danh tính, là Triệu chưởng quỹ của Vấn Trúc Lâu năm đó, hiện đã được áp giải đến hình phòng rồi."
Hạ Tấn Viễn đang đợi hắn: "Người tuy đã bị bắt giam, nhưng chuyện liên quan đến hai mạng người, chắc hẳn ông ta sẽ không dễ dàng nhận tội, chuyện tiếp theo phải làm phiền huynh thẩm vấn rồi."
"Trường Phong..." Lời đã thốt ra, Tần Bỉnh Chính lại đột nhiên đổi miệng, nói: "Đại huynh, giao cho ta, huynh cứ yên tâm đi, ở trong tay ta chưa có phạm nhân đáng nghi nào mà không mở miệng nhận tội cả."
Nghe hắn xưng hô như vậy, Hạ Tấn Viễn nhíu mày nhìn hắn một cái.
Tuy vẫn chưa thành thân với Gia Nguyệt, nhưng lúc này hắn đã mặc nhiên coi mình là em rể rồi.
Đón lấy ánh mắt có vài phần phức tạp của Hạ Tấn Viễn, Tần Bỉnh Chính sắc mặt không đổi, thần thái bình thản.
Hai người nhanh chóng quay lại chủ đề chính.
Mấy ngày trước tiểu tư theo lời dặn của Hạ nhị gia đi Giang Châu, Thạch Tùng dẫn theo lính lệ của phủ nha âm thầm bám theo suốt quãng đường, khi hắn vừa gặp mặt Triệu chưởng quỹ, đã lập tức bắt giữ Triệu chưởng quỹ đưa về knh thành, nhốt vào hình phòng.
Tên tiểu tư đó tuy chỉ là người đưa thư, không hề hay biết chuyện, nhưng để tránh lộ tin tức, cũng vẫn tạm thời giam hắn vào hình phòng.
Bí mật của vụ án năm xưa được mở lại, Tần Bỉnh Chính sẽ đích thân thẩm vấn.
Nghĩ đến Triệu chưởng quỹ trong hình phòng, cho dù chưa điểm chỉ vào tờ khai, kết quả cũng đã không khác gì so với dự đoán, khóe môi Hạ Tấn Viễn mím chặt, thần sắc ngày càng trầm mặc.
Sắc mặt của Tần Bỉnh Chính cũng lạnh lùng nghiêm nghị.
Một lúc lâu sau, hắn nhìn Hạ Tấn Viễn một cái thật sâu, giọng điệu nặng nề nói: "Trước đây ta từng trách huynh. Trách huynh sau khi đỗ Trạng nguyên thì đắc ý, phá lệ ra ngoài uống rượu, khiến Văn Tu phải bỏ mạng trong biển lửa."
Hạ Tấn Viễn mở lời, giọng nói có chút khàn đặc: "Ta biết."
Cho nên sau khi đôi mắt bị mù, đừng nói là đồng môn oán trách xa lánh hắn, ngay cả chính hắn cũng chán ghét bản thân đến cực điểm!
Tần Bỉnh Chính hít sâu một hơi, nén lại cảm xúc đang trào dâng, nói: "Bây giờ mọi chuyện sẽ sớm sáng tỏ, ta muốn xin lỗi huynh vì sự xa cách trước đây."
Hạ Tấn Viễn khẽ mỉm cười, nói: "Đệ không cần phải xin lỗi, với tư cách là bằng hữu tốt, đệ chưa bao giờ lơ là nhiệm vụ cả."
Tần Bỉnh Chính mắt đỏ hoe: "Ta sẽ đi thẩm vấn ngay lập tức, đợi Triệu chưởng quỹ khai ra kẻ chủ mưu phía sau, tất cả những người liên quan bị xử tội theo quốc pháp, chúng ta cuối cùng cũng có thể cho Văn Tu một lời giải thích rồi."
Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, khàn giọng nói: "Còn có vị Tần cô nương vì bị ta liên lụy mà chết oan kia nữa."
Tần Bỉnh Chính vỗ vỗ vai hắn, trầm giọng nói: "Huynh yên tâm, những việc còn lại cứ giao cho ta."
Hạ Tấn Viễn lặng lẽ hít sâu một hơi.
Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, dù thế nào đi nữa, nhị thúc cuối cùng cũng sẽ phải trả cái giá.
~~~~~~
Đêm khuya, ở Thấu Thạch Trai trong Cẩm Thúy viên vẫn sáng đèn.
Thấu Thạch Trai này nằm trên sườn núi của Cẩm Thúy viên, đây vốn là nơi ngày trước lão phu nhân dẫn mọi người đến ngắm trăng rằm tháng Tám, không chỉ có thể nhìn bao quát vẻ đẹp của cả Cẩm Thúy viên, mà trong trai hoa cỏ cây cối xum xuê, lầu trúc mái cong, tạo nên phong cảnh độc đáo.
Thanh Trúc Lâu trong Thấu Thạch Trai là nơi Hạ nhị gia thường vẽ tranh lúc rảnh rỗi.
Vì Thanh Trúc Lâu ở trên sườn núi, địa thế dốc đứng, buổi tối không dễ đi lại, Hạ nhị gia được bốn người khiêng kiệu đi lên, Lai Phúc thì ở phía sau đẩy chiếc xe lăn ông ta thường ngồi và cầm chiếc gậy chống.
Vì lo lắng chiếc kiệu đi không vững, lão nhị sẽ từ trên đó ngã xuống, Quốc Công gia một tay đỡ tay vịn của kiệu, bước vững chắc theo các bậc đá đi lên sườn núi.
Hạ nhị gia thỉnh thoảng liếc nhìn Quốc Công gia một cái.
Ánh trăng sáng, Quốc Công gia sải bước dài tiến về phía trước, ánh mắt nhìn phía trước lạnh lùng sắc bén, nhưng khuôn mặt kiên nghị lại mang theo một chút ý cười.
Quốc Công gia đột nhiên nói: "Ta còn nhớ, lúc con còn nhỏ rất nghịch ngợm, thích leo trèo, chẳng lúc nào chịu ngồi yên..."
Nói đến đây, ông bỗng nhiên ngừng lời, trầm mặc nhìn con trai bên cạnh.
Hạ nhị gia im lặng không đáp lời.
Lúc nhỏ, ông ta quả thật nghịch ngợm hiếu động, nhưng từ năm đó lăn từ sườn núi xuống bị gãy chân, đôi chân của ông ta không bao giờ cử động được nữa.
Còn phụ thân của ông ta, vì đi chinh chiến ở ngoài, mãi đến cuối năm quay về mới biết ông ta bị gãy chân.
Hạ nhị gia bỗng cười một tiếng, trong mắt hiện lên những cảm xúc không thể nói rõ thành lời.
"Phụ thân, đó đều là chuyện của bao nhiêu năm về trước rồi."
Quốc Công gia thở dài: "Đúng vậy, chớp mắt đã bao nhiêu năm trôi qua rồi."
Làm võ tướng, ông không thẹn với đất nước, nhưng làm phụ thân lại không đủ tròn vai, trong mấy đứa con trai, chỉ có lão nhị là cơ thể tàn tật, nếu có thể dùng đôi chân của mình để đổi lấy đôi chân của con trai, ông sẽ không nói nửa lời không đồng ý.
Tiếc rằng không có nếu như.
Quốc Công gia ngước mắt nhìn về phía xa, nén lại những cảm xúc ngột ngạt trào dâng trong lồng ngực.
Tranh của Hạ nhị gia được đặt trong thư phòng ở tầng ba của Thanh Trúc Lâu.
Đến trên lầu, Hạ nhị gia lại ngồi vào xe lăn, mấy tiểu tư khiêng kiệu đi xuống lầu chờ đợi, Lai Phúc theo sát bên cạnh ông ta.
Bức tranh mừng thọ Quốc Công gia được treo cao trên bức tường phía đông của gác lầu.
Đó là một bức tranh chúc thọ mang ý nghĩa phúc thọ an khang.
Để nhìn rõ hơn, trong lầu thắp rất nhiều ngọn đèn nến, các giá sách xung quanh đầy ắp, đều là những sách tranh mà Hạ nhị gia xem lúc rảnh rỗi.
Quốc Công gia không rời mắt nhìn bức tranh chúc thọ, chỉ tay vào chỗ vết mực thừa đó, vuốt râu mỉm cười: "Trên tranh sao lại có một chỗ mực đậm thế kia? Lúc vẽ tranh bị phân tâm sao?"
Hạ nhị gia cười nói: "Là do tay nghề của nhi tử không tốt, để phụ thân chê cười rồi."
Quốc Công gia trầm mặc nhìn ông ta: "Một vết nhơ không che lấp được vẻ đẹp, ta rất thích."
Hạ nhị gia không nói gì, cúi đầu không tự nhiên xoa xoa tay vịn, trong mắt lóe lên những cảm xúc phức tạp.
Quốc Công gia ngắm nhìn bức tranh một lúc, cơn buồn ngủ nặng nề ập đến, thực sự không chống đỡ nổi.
Hạ nhị gia nói: "Phụ thân, phụ thân mệt rồi, hay là cứ nghỉ ngơi ở đây một lúc đi."
Quốc Công gia thở dài mỉm cười.
Lúc còn trẻ cầm quân đánh giặc, mấy ngày không ngủ không nghỉ vẫn không thấy mệt mỏi, giờ tuổi tác đã cao, không thể phủ nhận mình đang già đi, cơn buồn ngủ này ập đến, dường như phải lập tức ngả đầu xuống ngủ mới được.
"Con sai người rót cho ta chén trà đặc, uống vào cho tỉnh táo chút."
Hạ nhị gia gật đầu với Lai Phúc.
Lai Phúc hiểu ý, bưng một chén trà đặc tới, sau khi Quốc Công gia uống xong, cảm thấy cơn buồn ngủ lại càng kéo đến dữ dội hơn, bèn tựa vào sập la hán nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc.
Chỉ vừa mới nằm xuống sập, chẳng mấy chốc, trong phòng đã vang lên tiếng thở đều đặn trầm ổn.
Hạ nhị gia gọi: "Phụ thân?"
Liên tục gọi mấy tiếng, Quốc Công gia vẫn nhắm mắt ngủ say sưa.
Nhìn khuôn mặt của phụ thân hồi lâu, Hạ nhị gia lấy ra tờ di lệnh đã được viết sẵn.
Lai Phúc nhìn vào tờ di lệnh đó.
Nhị gia nhại theo nét chữ của Quốc Công gia, ý chính trên di lệnh là, nếu có một ngày, Quốc Công gia và Thế tử đều gặp chuyện không may, thì sẽ truyền tước vị Quốc Công cho Hạ Tấn Duệ.
Hạ nhị gia liếc ông ta một cái, thúc giục: "Còn đứng ngây ra đó làm gì?"
Mũi Lai Phúc cay cay, trong mắt ẩn hiện nước mắt: "Nhị gia, không còn cách nào khác sao?"
Hạ nhị gia ngước mắt nhìn ra màn đêm đậm đặc ngoài cửa sổ, khuôn mặt nhợt nhạt nặn ra một nụ cười đầy ẩn ý khó hiểu.
Ông ta không ngờ cháu trai bên đại phòng lại có ngày sáng mắt lại, càng không ngờ hắn sẽ bắt tay vào điều tra lại vụ án năm đó.
Lúc trước Hạ Tấn Viễn còn nhỏ tuổi, lại không đề phòng ông ta, nấp trong bóng tối hãm hại hắn chẳng tốn chút công sức nào.
Mà giờ đây hắn đã bước chân vào triều đình, lông cánh ngày càng cứng cáp, thúc thúc tàn tật bị nhốt trên xe lăn như ông ta căn bản không thể đấu trí đấu dũng với hắn được.
Tuy nhiên, ông ta cũng chẳng phải là không có cách, giờ đây ông ta đi trước một bước, dựa vào tờ di lệnh giả mạo phụ thân này, con trai ông ta vẫn có thể kế thừa tước vị Quốc Công, thê tử ông ta cũng có thể được sắc phong Cáo mệnh, an hưởng vinh hoa phú quý.
Đây là biện pháp cuối cùng của ông ta.
Hạ nhị gia im lặng hồi lâu, nói: "Đi làm theo lời ta dặn đi."
Lai Phúc gật đầu, lần mò lấy ra ấn riêng từ trong túi áo của Quốc Công gia, đầu tiên đóng ấn của ông vào tờ di lệnh, sau đó lại ấn dấu tay của ông vào.
Hạ nhị gia nói: "Ngươi hãy đặt tờ di lệnh vào trong thư phòng của ta, làm xong việc này, ngươi hãy rời khỏi kinh thành, đừng bao giờ quay lại nữa."
Lai Phúc rưng rưng nước mắt nhận lời.
Ông ta nhét tờ di lệnh vào trong ngực, sau đó xô đổ đèn nến xuống đất.
Ánh nến bén vào rèm cửa, tranh chữ trong gác lầu, ngọn lửa bùng lên dữ dội, khói đen cuồn cuộn bắt đầu lan tỏa trong phòng.
~~~~~
Khương Ức An bảo Hương Thảo ôm món quà mừng thọ mà nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho Quốc Công gia, một bộ cung tên loại tốt, rảo bước đi tới Tùng Phong Đường.
Trong sân Tùng Phong Đường thắp đèn, nhưng lại im ắng không một tiếng động.
Vì Quốc Công gia bình thường không thích có người hầu hạ, trong sân này ngoài Bành quản gia, còn có vài bà tử làm việc nặng, giờ này các bà tử chắc đã về phòng nghỉ ngơi rồi, cũng chỉ có Bành quản gia là trực trong sân.
Khương Ức An gõ gõ cửa, nhưng không thấy ai lên tiếng.
Khương Ức An nghĩ một lúc, nói: "Cứ vào xem sao."
Nói xong, cũng khômg đợi Bành quản gia ra mở cửa, nàng đẩy cổng viện bước vào.
Tuy nhiên, mãi đến khi bước vào chính phòng, cũng không thấy bóng dáng Bành quản gia và Quốc Công gia đâu.
Khương Ức An đi một vòng trong phòng, trống không chẳng có lấy một bóng người, vểnh tai nghe một lúc, thấp thoáng nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền tới tiếng ngáy đều đều.
Nàng đập mạnh vào cánh cửa phòng bên cạnh.
Cửa phòng bên cạnh đang được cài then bên trong, gõ mấy cái cũng không có ai đáp lời, nàng không đợi nổi, dứt khoát xách váy leo qua cửa sổ vào trong.
Vào tới phòng bên cạnh Bành quản gia đang ngủ rất say, Khương Ức An nói bên tai ông ấy: "Lão Bành, tổ phụ đâu?"
Gọi mãi một lúc lâu, Bành quản gia cũng không tỉnh lại.
Nàng nhất thời nôn nóng, cũng chẳng quản được việc kính lão đắc thọ gì nữa, đưa tay bấm mạnh vào huyệt nhân trung của lão quản gia, quát lớn: "Ông lão, mau tỉnh lại!"
Huyệt nhân trung này bị đau nhói đột ngột, Bành quản gia cũng chỉ hé được một khe mắt, mơ mơ màng màng hỏi: "Đại thiếu phu nhân đến làm gì đấy?"
"Tổ phụ đâu?" Khương Ức An hỏi lớn.
"Đi xem tranh của nhị lão gia rồi..." Lầm bầm xong câu này, Bành quản gia lại nhắm mắt, ngủ say sưa.
Kiểu ham ngủ này của ông ấy khác hẳn so với bình thường, giống như bị uống thuốc mê vậy, Khương Ức An cảm thấy có điều bất thường, dặn dò Hương Thảo đi tìm một đại phu đến xem cho ông, rồi vội vàng chạy ra khỏi Tùng Phong Đường.
Lúc chạy ra vội vã, nàng thuận tay lấy một con dao gọt hoa quả trong phòng, giắt vào dải thắt lưng ở eo.
Nghĩ tới lời Bành quản gia nói, nàng chẳng kịp làm gì khác, chỉ cắm đầu chạy thẳng một mạch tới Thấu Thạch Trai ở Cẩm Thúy viên.
Còn chưa tới sườn núi, dưới ánh trăng mờ ảo, đã thấp thoáng thấy Thanh Trúc Lâu trong Thấu Thạch Trai đang bốc lên khói đen cuồn cuộn.
Khương Ức An mắng thầm một câu, bước nhanh thêm vài phần.
Tới bên ngoài Thấu Thạch Trai, cổng viện lại được khóa chặt bên trong, nàng đập mạnh vào cổng viện mấy cái, chẳng thấy ai lên tiếng, bèn xách váy lùi lại vài bước, tung chân đạp mạnh một cái.
Một tiếng rầm vang lên, hai cánh cổng đổ sập xuống đất, làm bụi đất bay mù mịt.
Nàng nắm chặt con dao nhỏ trong tay, sải bước đi vào, vừa đi vừa gọi lớn: "Tổ phụ! Tổ phụ!"
Trong Thấu Thạch Trai không có tiếng trả lời của Quốc Công gia, trên Thanh Trúc Lâu ở phía đông trong sân đang bốc lên khói đen cuồn cuộn, Lai Phúc cùng mấy tiểu tư từ trong sân đi ra.
"Đại thiếu phu nhân, sao người lại tới đây?"
Khương Ức An liếc nhìn mấy người bọn họ một cái, lạnh giọng hỏi: "Tổ phụ đâu?"
Lai Phúc ngầm chạm tay vào tờ di lệnh trong túi áo, nói: "Quốc Công gia và nhị lão gia đang ở trên lầu ngắm tranh!"
Sắc mặt Khương Ức An thay đổi, đôi mắt hạnh như sắp phun ra lửa, giơ tay chỉ về phía căn lầu đó, quát lớn: "Trong lầu cháy rồi, các người bị mù nên không thấy, hay là cố ý không cứu lửa?"
Lai Phúc nhìn theo hướng nàng chỉ, dường như lúc này mới phát hiện ra, giả vờ hốt hoảng nói: "Đại thiếu phu nhân, may mà có người nhắc nhở, ta đi vào cứu Quốc Công gia và nhị lão gia ngay đây!"
Người tuy nói vậy nhưng chân chẳng thèm nhích lấy một bước, còn bảo bốn tiểu tư rằng: "Ở đây nguy hiểm lắm, các ngươi mau đưa đại thiếu phu nhân về trước đi, rồi gọi người tới đây cứu hỏa."
Bốn tiểu tư chỉ nghe theo lời dặn của Lai Phúc, nghe vậy bèn tiến tới nói: "Đại thiếu phu nhân, bọn tiểu nhân đưa người rời khỏi đây trước."
Khương Ức An liếc nhìn mấy người bọn họ một cái, lại nhìn Lai Phúc một cái, thầm vận động cổ tay.
Nàng vô cảm gật gật đầu, nói: "Vậy thì làm phiền các ngươi rồi."
Lời vừa dứt, chưa đợi mấy người kịp phản ứng, nàng cười lạnh một tiếng, lặng lẽ rút dao ra khỏi bao.
Chớp mắt sau, Lai Phúc chỉ thấy trước mắt một bóng người lướt qua, lúc hoàn hồn lại thì cổ đã bị lưỡi dao lạnh lẽo kề vào.
Lưỡi dao không chút do dự đâm vào cổ sâu chừng một phân, máu tươi lập tức trào ra.
Cơn đau nhói buốt truyền tới, ông ta lập tức dựng cả tóc gáy, mồ hôi lạnh trên lưng thấm đẫm vạt áo, trong lúc hoảng loạn, phong thư đựng tờ di lệnh giắt trong vạt áo cũng vô tình rơi ra ngoài.
"Đại thiếu phu nhân, xin hãy nương tay!"
Khương Ức An cầm dao kề cổ ông ta, cúi người nhặt phong thư lên, liếc mắt nhìn tờ di lệnh bên trong.
Nhìn lướt qua một lượt, tuy chữ nhận không hết, nhưng thấy có ấn riêng và dấu tay của Quốc Công gia, nàng đã rõ cái này dùng để làm gì rồi.
Nàng nhét tờ di lệnh vào trong vạt áo, lạnh giọng dặn dò: "Những người khác, lập tức cút ra ngoài gọi người tới cứu hỏa, bằng không ta sẽ đâm trắng rút đỏ, lập tức biến ông ta thành oan hồn dưới lưỡi dao của ta!"
Vừa nói, lưỡi dao trong tay nàng lại đẩy thêm nửa tấc.
Máu tươi theo cổ chảy ròng ròng, Lai Phúc hít sâu một hơi lạnh, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng, vội nói: "Các ngươi mau đi gọi người tới xách nước cứu hỏa đi!"
Bốn tiểu tư thấy vậy đành phải vội vàng lùi ra ngoài.
Tuy nhiên, vì Thanh Trúc Lâu này nằm trên sườn núi, hồ nước gần nhất cũng cách đó gần hai dặm đường, dù có gọi người tới xách nước cứu hỏa cũng phải tốn rất nhiều công sức, e rằng chưa kịp dập tắt lửa thì Thanh Trúc Lâu này đã cháy sập rồi!
Nghĩ tới điểm này, lông mày Khương Ức An nhíu chặt, cơn giận trong lòng bốc thẳng lên tận đỉnh đầu!
Nhị thúc đúng là mất hết tính người, chọn nơi này để hãm hại tổ phụ, ông ta định cùng tổ phụ chôn thây trong biển lửa!
Nàng giận đùng đùng khống chế Lai Phúc đi về phía Thanh Trúc Lâu.
Đợi tới trước lầu, nàng nắm chặt tay đấm một đòn mạnh vào sau gáy ông ta.
Thân hình Lai Phúc lảo đảo, ngã nhào xuống đất, chân tay co giật hai cái rồi ngất đi.
Khương Ức An nắm chặt con dao nhỏ trong tay, xông vào khói đen cuồn cuộn trong lầu, nương theo những bậc thang bên trong, chạy như bay lên tầng ba của căn lầu.
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Story
Chương 96: Nhị gia đúng là mất trí!
10.0/10 từ 27 lượt.
