Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Chương 93: Hận không thể đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết!
Bên hồ người qua lại quá đông, Ôn thị vẫn luôn im lặng.
Mãi cho đến khi ngồi trong xe ngựa, và trong xe chỉ có cô cùng Khương Ức An, cô mới tháo tấm khăn che trên mặt xuống.
Khương Ức An nhìn Ôn thị, trong mắt đầy vẻ ngờ vực, "Muội không phải đã về quê cũ Tô Châu rồi sao? Sao lại quay lại rồi?"
Ôn thị lo lắng cắn chặt môi, im lặng một lúc, như hạ quyết tâm mà nắm chặt chiếc khăn tay, thấp giọng nói: "Đại tẩu, tẩu đã giúp ta, có một chuyện, nếu không nói cho tẩu biết, trong lòng ta thật sự không yên."
Khương Ức An lấy làm lạ: "Chuyện gì vậy? Muội mau nói đi."
Ôn thị hạ thấp giọng nói: "Đại tẩu, trước khi tẩu gả vào Quốc Công phủ, vị hôn thê thứ hai của Đại huynh là Tần cô nương, trên đường gả đi thì mặt cầu bị sập, kiệu hoa rơi xuống nước, cô nương ấy vì vậy mà chết đuối, tẩu có biết chuyện này không?"
Khương Ức An gật đầu.
Trước đây bên ngoài có lời đồn Hạ Tấn Viễn khắc thê, nói rằng hai vị hôn thê đều bị hắn khắc chết, chuyện này gần như không ai không biết.
Không lâu sau khi hắn mù lòa, vị hôn thê thứ nhất là Chiêu Hoa quận chúa khi ngồi xe ngựa ra khỏi thành, xe ngựa rơi xuống vực sâu không tìm thấy xác.
Sau đó, bà mẫu đứng ra định hôn sự cho hắn với Tần cô nương, là cháu họ xa bên nương gia của nhị phu nhân, cũng chính vì Tần cô nương gặp chuyện ngoài ý muốn mà chết vào đúng ngày cưới, cái danh khắc thê của Hạ Tấn Viễn mới truyền đi khắp kinh thành, người người đều hay biết.
Ôn thị bỗng nắm lấy tay Khương Ức An, nghĩ đến những lời sắp nói ra, lông mi vì sợ hãi mà khẽ run rẩy.
"Đại tẩu, chuyện Tần cô nương rơi xuống cầu mà chết không phải là ngoài ý muốn, mà là có người chủ tâm hãm hại!"
Khương Ức An lặng người, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi, "Muội nói rõ xem, rốt cuộc là thế nào?"
Môi Ôn thị run run, hít sâu mấy hơi để bình tâm lại.
"Lúc đó ta mới gả vào không lâu, nghe tin Tần cô nương chẳng may rơi xuống nước chết, trong lòng rất buồn cho cô ấy, nhưng không quá mấy ngày, ta phát hiện ra......"
Đó là một buổi tối chẳng có gì khác lạ, cô đợi Hạ Tấn Duệ về phòng nghỉ ngơi, nhưng đợi mãi rất lâu, hắn vẫn ở lại Thanh Vân viện nói chuyện với Nhị lão gia, mãi không thấy về.
Cô muốn sớm được gặp hắn, có chút không đợi được, bèn đến Thanh Vân viện tìm.
Chỉ là, khi đi đến ngoài thư phòng trong viện, sợ công đa thấy mình không hiểu lễ nghĩa, nên không dám gõ cửa, mà đứng lại chờ một lúc ở ngoài.
Chính vào lúc đó, cô nghe thấy trong thư phòng truyền ra tiếng nói chuyện rất nhỏ.
"Bọn họ làm rất tốt, cầu sập người chết, không để lại chút sơ hở nào, sau này cái danh khắc thê của Hạ Tấn Viễn truyền ra ngoài, còn ai dám gả cho nó nữa? Nó bây giờ hai mắt mù lòa, lại thêm buồn bực trong lòng, chắc chẳng cần ra tay, chỉ đợi vài năm nữa.... khi đó đại phòng tự khắc sẽ loạn, chúng ta chỉ cần bình tĩnh đợi xem biến chuyển là được."
"Phụ thân anh minh. Có điều, người Tần gia không chịu để yên, nói Tần cô nương sáng sớm đi ra vẫn còn khỏe mạnh, cưới hỏi giữa đường lại thành một cái xác không hồn, cứ đòi người đại phòng phải đưa ra lời lẽ rõ ràng."
"Tần cô nương vốn là kẻ không nơi nương tựa ở nhờ nhà thúc phụ, Tần gia nói vậy, chẳng qua là muốn đòi thêm chút tiền ma chay mà thôi. Hạ Tấn Viễn mắt mù không ra khỏi cửa, nó sẽ chẳng biết gì hết, Thế tử thì xưa nay không màng mấy việc này, còn Giang thị kia lại là kẻ tính tình yếu đuối nhút nhát, cứ yên tâm, chỉ cần tìm cách bảo Giang thị đưa thêm cho Tần gia ít tiền bù đắp, chuyện này sẽ không còn ai truy cứu nữa."
"Phụ thân nói phải, con nhớ kỹ rồi."
"Chuyện này, mẫu thân con không biết, con ở trước mặt bà ấy không được để lộ nửa lời, còn về thê tử của con......"
"Phụ thân yên tâm, con nhất định sẽ đề phòng cô ta, không để cô ta biết được dù chỉ một chút."
Nghe thấy những lời này, đầu óc Ôn thị như có tiếng sét đánh ngang tai.
Cô không biết mình đã về phòng bằng cách nào.
Sau đó, mỗi khi đối mặt với gương mặt của Hạ Tấn Duệ, trong đầu cô lại không ngừng vang lên những lời trong thư phòng hôm ấy.
Lúc đầu, cô không hiểu vì sao Hạ Tấn Duệ và nhị lão gia lại làm như vậy, nhưng trong những ngày chung sống sau đó, cô dần nhận ra, nhị phòng vẫn luôn dòm ngó tước vị của Quốc Công phủ, còn trong lòng phu quân của cô không biết đã tích tụ bao nhiêu oán hận và ghen tị với huynh trưởng......
Trong lòng cô dằn vặt, nhưng sợ bị hắn trả thù, cô không dám nói ra sự thật, ba năm nay, cô bị giam lỏng trong Như Ý viện, lúc nào cũng sống dưới sự đề phòng và giám sát của hắn, gần như sống một ngày mà dài như một năm......
Chuyện cô nghe lén được chỉ có duy nhất việc này, còn về việc hắn có làm thêm chuyện ác nào khác không, cô không được biết nữa.
Nhưng cô có một linh cảm lạ lùng, con chó dữ gặp trên đường ngày Hạ Tấn Viễn thành thân, còn cả những con mèo hoang hay vồ người thỉnh thoảng xuất hiện trong Quốc Công phủ, cũng không tránh khỏi có sự nhúng tay của Hạ Tấn Duệ.
Nghe những lời này, ánh mắt Khương Ức An chấn động, hai tay không tự chủ được mà nắm thành nắm đấm, lửa giận trong mắt lúc ẩn lúc hiện.
Nàng vạn lần không ngờ tới, nhị thúc và Hạ Tấn Duệ lại là những kẻ hèn hạ, âm hiểm tính toán đến mức này!
Ôn thị nhớ ra một việc, lại nói: "Đại tẩu, tẩu phải cẩn thận một chút, ta cảm thấy trong viện của hai người dường như có tai mắt của bọn họ, hễ trong viện có chuyện gì, bọn họ đều biết rõ mồn một."
Nghe thấy lời này, cơn giận của Khương Ức An càng bùng lên, đôi mắt hạnh trong trẻo như sắp phun ra lửa.
Chẳng trách ban đầu sau khi mắt Hạ Tấn Viễn chuyển biến tốt, người đầu tiên biết tin và đến Tĩnh Tư viện thăm hỏi chính là Hạ Tấn Duệ và nhị thẩm Tần thị!
"Bọn họ dám cài tai mắt vào viện của ta sao? Muội có biết là ai không?"
Ôn thị nhíu mày lắc đầu, nói: "Đại tẩu, ta không rõ."
Khương Ức An hít sâu một hơi, nén cơn giận trong lòng, cảm kích nói: "Không phải hắn đã sai người đưa muội đi rồi sao? Sao muội lại quay lại được?"
Lại còn vô cùng mạo hiểm để đến nói cho nàng những sự thật này.
Ôn thị nói: "Ta giả vờ bị phong hàn, nói muốn nghỉ ngơi vài ngày ở quán trọ, để nha hoàn của ta giả làm ta ở trong phòng. Ta vốn định là, nếu không gặp được đại tẩu thì sẽ viết một bức thư nhờ người chuyển cho tẩu, cũng may là vận may của ta khá tốt, vậy mà lại gặp được lúc đại huynh và đại tẩu đi chơi......"
Khương Ức An cảm động nắm lấy tay nàng, nói: "Muội muội, cảm ơn muội."
Ôn thị lại khẽ lắc đầu, nói: "Đại tẩu, tẩu không cần cảm ơn ta, tẩu đã giúp ta mà không cầu báo đáp, nếu ta không nói cho tẩu những chuyện này, lòng ta sẽ hổ thẹn, cả đời cũng không yên. Chỉ là......"
Cô khẽ cắn môi, thấp giọng nói: "Đại tẩu, xin lỗi tẩu, ta nói cho tẩu những điều này nhưng lại không thể ra mặt làm chứng cho các người. Hiện tại, ta vẫn đang nằm dưới sự giám sát của hắn, ta lo cho nương gia của ta, sợ ngộ nhỡ hắn biết là ta mật báo, sẽ có ngày trả thù nhà ta......"
Khương Ức An nói: "Muội muội, muội có thể nói cho ta biết những điều này, ta đã vô cùng cảm kích rồi, sao có thể để muội phải gánh thêm rủi ro?"
Ôn thị đỏ hoe mắt gật đầu.
Nói xong những lời này, cô không ở lại lâu nữa, vội vã xuống xe ngựa, sau khi một lần nữa từ biệt Khương Ức An và Hạ Tấn Viễn, liền nhanh chóng biến mất trong dòng người đông đúc.
Trên xe ngựa về phủ, hễ nghĩ đến việc nhị phòng lại lén lút làm nhiều chuyện tính toán hại Hạ Tấn Viễn như vậy, hai tay Khương Ức An nắm chặt thành quyền, hận không thể đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết!
Có điều, tuy Ôn thị đã nói cho họ biết những gì nàng biết, nhưng lại không có bằng chứng, lúc này nàng không thể bốc đồng, mà cần phải bình tĩnh hơn.
Hạ Tấn Viễn cũng nhíu chặt mày, nhưng thấy đôi má đang phồng lên vì giận của nàng, bèn nắm chặt lấy tay nàng, trầm giọng nói: "Nương tử, chớ nên quá tức giận, việc cấp bách hiện giờ là xác nhận lời Ôn thị nói có đúng sự thật hay không, thêm nữa, tìm cách tra ra tai mắt trong viện của chúng ta."
Ai là tai mắt, trong lòng Khương Ức An đã có dự đoán sơ bộ, nhưng đối phương có đúng là người của nhị phòng hay không, còn cần phải thử một phen.
"Phu quân, chuyện Tần cô nương, ta sẽ đi hỏi mẫu thân để làm sáng tỏ, chuyện tai mắt ta cũng sẽ đi tra rõ," nàng thầm hít sâu một hơi, tức giận đến mức nắm đấm nện xuống bàn một cái, "chỉ là không biết ngoài những chuyện này, hắn còn có ra tay đen tối với chàng ở những chỗ khác nữa không!"
Con chó dữ gặp trên đường đi đón dâu là do Hạ Tấn Duệ đi xử lý, những con mèo hoang vồ người cứ vô cớ xuất hiện trong Quốc Công phủ cũng là Hạ Tấn Duệ gợi ý đưa về điền trang dưới quê để bắt chuột, mỗi khi những chuyện này xảy ra, lần nào hắn cũng có mặt, mà lúc đó chính vì quá tin tưởng hắn, bọn họ chưa bao giờ nghĩ sâu xa hơn!
Bây giờ ngẫm lại kỹ càng, nếu như hắn là người đứng sau điều khiển những việc này, thì tất cả đều có thể giải thích được rồi!
Nghĩ đến tai nạn xảy ra trên Vấn Trúc lâu năm đó, đôi mày dài của Hạ Tấn Viễn xoắn lại thành một đoàn, im lặng hồi lâu không nói lời nào.
~~~~~
Sau khi về phủ, Khương Ức An đến Nguyệt Hoa viện một chuyến trước.
Lúc đó Giang thị đang ở trong phòng bàn bạc với mấy em dâu về việc lo liệu tiệc mừng đại thọ cho Quốc Công gia.
Giang thị nói: "Mấy ngày trước có gửi thư cho Quốc Công gia, người đã chuẩn bị khởi hành về kinh, chắc là sẽ kịp về trước ngày đại thọ."
Vì trước đây phương Nam có loạn lạc, Quốc Công gia vâng mệnh đi dẹp loạn, đi một mạch đã hơn mấy tháng, nay loạn đã yên, đang trên đường về kinh vào triều bẩm báo.
Cả đời Quốc Công gia xông pha trận mạc, mười năm thì có tới chín năm là nhậm chức ở ngoài kinh thành.
Năm đại thọ sáu mươi tuổi, con cháu trong phủ định tổ chức tiệc mừng thọ cho ông, nhưng vì liên tiếp xảy ra chuyện Hạ Tấn Viễn mù lòa, Tiên đế băng hà, việc nhà việc nước thay đổi, ông còn tâm trạng nào mà ăn tiệc, chẳng qua chỉ là một bát mì nước trong qua ngày thọ mà thôi.
Giang thị vẫn luôn nhớ chuyện này, thấy thọ thần của Quốc Công gia lại sắp đến, bèn muốn lần này tổ chức một bữa tiệc mừng thọ thật rộn ràng cho ông.
Nghe Giang thị nói vậy, Thôi thị nói: "Đại tẩu, chuyện này ta là người đầu tiên tán thành, công đa cũng đã có tuổi, còn vì việc nước mà lao tâm khổ tứ ngày đêm, chúng ta tổ chức một bữa tiệc mừng thọ cho người, cả phủ trên dưới đều lạy mừng thọ người, cũng để người được vui vẻ một chút."
Tạ thị cũng cười nói: "Đó là đương nhiên, công đa lập được công trạng lớn lao cho triều đình, cũng là tấm gương cho đám con cháu trong phủ, ta thường bảo với Tam gia rằng, không mong Tấn Hành, Tấn Thừa có được tiền đồ lớn lao gì, chỉ cần có được một nửa bản lĩnh của Quốc Công gia thôi là ta đã tạ ơn trời đất lắm rồi."
Tần thị nghe vậy thì liếc xéo bà ấy một cái, bĩu môi cười lạnh nói: "Hai đứa nó có một nửa bản lĩnh của Quốc Công gia hay không thì khó nói, chứ bản lĩnh gây họa thì đúng là hạng nhất."
Nụ cười trên mặt Tạ thị đông cứng lại.
Hai đứa con trai của bà ấy đúng là những kẻ gây họa nhiều nhất trong phủ, bị Nhị tẩu nói móc một câu như vậy, bà ấy ngượng ngùng không biết nói gì.
Thôi thị không kìm được nói: "Nhị tẩu, sao tẩu lại nói hai chất tử như thế, ai mà chẳng có lúc phạm sai lầm, biết sai mà sửa là tốt rồi."
Tần thị phủi phủi tay áo, không vui liếc nhìn Thôi thị một cái, nói: "Tứ đệ muội, không nhắc đến hai đứa nó, ta nhớ lúc trước Tấn Xuyên cũng chẳng học hành tử tế gì, lén trốn khỏi học đường, ra vườn sau đánh mèo đuổi chó, cũng chẳng phải hạng nghe lời biết chuyện gì."
Sắc mặt Thôi thị thay đổi liên tục, tức đến đỏ mặt, nhưng cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Ai bảo nhị tẩu là Thế tử phu nhân cơ chứ, sau này Quốc Công phủ là do bà ta làm chủ, bà không dám đắc tội.
Thấy Tần thị ăn nói châm chọc như vậy, Giang thị không nén được nhíu mày nói: "Nhị đệ muội, muội đừng nói con trẻ như vậy, ta thấy mấy đứa nhỏ đều có tiến bộ, sau này đều sẽ có tiền đồ cả thôi......"
Lời chưa nói hết, Tần thị đã thong thả tựa lưng vào ghế, nói: "Đại tẩu, chuyện này khoan hãy nói, ta thấy việc lo liệu thọ thần cho công đa, cứ để ta gánh vác đi......"
Bà ta chậm rãi cười, nói: "Công đa đã lập Nhị gia làm Thế tử, đây chính là sự tin tưởng dành cho nhị phòng, dù sao sau này việc trong phủ cũng phải do ta quản lý, những việc này, không phiền tẩu phải nhọc lòng nữa."
Tạ thị và Thôi thị ngẩn người, đều không biết nói gì.
Giang thị cũng sững sờ một lúc, rồi nói: "Được, nhị đệ muội, nếu muội đã muốn lo liệu thì phiền muội vất vả rồi."
Tần thị gật đầu một cái, chẳng nói gì thêm, cũng chẳng màng đến vẻ mặt ngơ ngác của mấy chị em dâu, môi nở nụ cười đắc ý, thong dong bước ra ngoài.
Khương Ức An sải bước đi vào.
Nhìn thấy Tần thị, nàng dừng bước, cười như không cười nói: "Nhị thẩm dạo này sắc mặt ngày càng tốt lên."
Tần thị cũng lập tức dừng chân.
Với mấy người chị em dâu thì bà ta không mấy coi trọng, nhưng hễ nghĩ đến đứa cháu dâu cả hở một tí là mài dao mổ lợn này, trong lòng bà ta lại có vài phần sợ hãi.
Bà ta tằng hắng một tiếng, nói rõ ràng từng chữ: "Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái mà, gần đây ta đang tìm mối cho Tấn Duệ, bà mối nói nhà Hộ bộ Lưu thượng thư còn một đích nữ chưa gả, dung mạo lại đẹp, tính tình lại tốt, ta chỉ đợi chọn ngày lành là bảo bà mối qua cầu thân đấy."
Khương Ức An mỉm cười nhạt, nhắc nhở: "Nhị thẩm, đường đệ và Ôn thị hòa ly mới được bao lâu, giờ đã cầu thân người khác, người ta có nghĩ đường đệ bạc tình không?"
Tần thị nghe xong, sắc mặt có chút không đẹp, nhưng nghĩ lại cũng thấy có lý, bèn cười gượng gạo nói: "Con nói phải, cũng chẳng gấp gáp gì một lúc này, đợi tổ chức xong thọ thần cho Quốc Công gia rồi nhắc chuyện này cũng không muộn."
Nói xong, bà ta bèn dắt đám người hầu vội vã rời đi.
Một lúc sau, Tạ thị và Thôi thị cũng rời đi, Giang thị mỉm cười bảo Khương Ức An: Ta vừa nãy cũng định nhắc nhị thẩm con đừng vội định thân cho Tấn Duệ, nhưng lời này lại khó nói, bà ấy bây giờ chẳng mấy khi lọt tai lời của ta nữa rồi, may mà con nói một câu, giờ cũng chỉ có lời của con là bà ấy còn nghe được thôi."
Khương Ức An cười cười, không giải thích nhiều.
Nàng nhắc một câu đó không phải vì nhị phòng, mà là để thuận tay giúp Lưu cô nương chưa từng gặp mặt kia một phen, nếu lời Ôn thị nói là thật, Lưu cô nương gả cho Hạ Tấn Duệ, chẳng phải là nhảy vào hố lửa sao?
"Mẫu thân, chuyện Tần cô nương trước đây phu quân định thân, cô ấy gặp chuyện không may mà mất vào đúng ngày cưới, người Tần gia có đến gây chuyện không, mẫu thân đã làm thế nào để xoa dịu nhà họ vậy?"
Nghe con dâu hỏi như thế, Giang thị nhíu mày, không hiểu vì sao nàng đột nhiên lại nhắc đến chuyện Tần cô nương.
Nhưng con dâu đã hỏi thì nhất định là có lý do.
Giang thị nghĩ về chuyện cũ, vành mắt không kìm được mà đỏ lên, nghẹn ngào nói: "Có đến gây chuyện chứ. Tần cô nương kia cũng là một người đáng thương, là cháu họ xa của Nhị thẩm con, phụ mẫu mất sớm, sống cùng nhà thúc phụ. Cô ấy chẳng may mất đi, nhà thúc phụ không chịu, đến phủ làm loạn mấy lần, vẫn là nhờ Nhị thúc con đứng ra dàn xếp nói giúp, ta đã đưa cho nhà thúc phụ của cô ấy một khoản bạc, bảo họ lo liệu hậu sự cho Tần cô nương thật tốt, họ mới không truy cứu nữa."
Khương Ức An im lặng hồi lâu, ngón tay âm thầm siết chặt thành nắm đấm.
Bà mẫu nói như vậy thì đã khớp với những gì Ôn thị đã nói lúc trước.
Không ngờ Nhị thúc lại ra tay tàn độc như thế!
Đó còn là họ hàng bên nương gia của nhị phu nhân Tần thị, vậy mà trong mắt ông ta, để mưu đoạt tước vị, hãm hại cháu trai, đến mạng sống của một cô nương vô tội cũng chẳng đáng một đồng!
~~~~
Trở về Tĩnh Tư viện, sắc mặt Khương Ức An đã trở lại bình thường.
Vào đến gian trong, nàng thong thả tựa vào sập mỹ nhân nghỉ ngơi, bế con mèo Lão Hổ lên trêu đùa một lúc.
Đào Hồng bưng trà vào phòng, nhìn thấy chính là cảnh này.
Cô ta đặt trà lên bàn, liếc nhìn con mèo mướp một cái, cười nói: "Đại thiếu phu nhân, để nô tỳ đi tắm cho Lão Hổ nhé."
Khương Ức An thản nhiên liếc nhìn cô ta một cái, đưa mèo cho cô ta, mỉm cười nói: "Được, tắm xong cho nó thì mang nó về đây, lát nữa ta bế nó đi chơi."
Đào Hồng gật đầu, bế mèo đi ra ngoài.
Ra đến ngoài phòng, Hương Thảo đang ngồi dưới hiên làm việc thêu thùa.
Đào Hồng nhìn chiếc khăn tay trong tay cô, bèn đặt mèo xuống đất trước, hỏi: "Hương Thảo, muội lại thêu khăn tay làm gì thế, có phải đại thiếu phu nhân bảo muội làm không?"
Hương Thảo cười gật đầu, nói: "Đại thiếu phu nhân hôm nay đi chơi, khăn tay rơi xuống hồ rồi, bảo ta thêu thêm mấy chiếc."
Đào Hồng thầm đảo mắt, hỏi dồn: "Đang yên đang lành, sao khăn tay lại rơi xuống hồ được?"
Hương Thảo đặt việc thêu thùa sang một bên, nói: "Đào Hồng tỷ tỷ, có gì lạ đâu, gió thổi một cái là rơi xuống nước thôi mà, tỷ hỏi kỹ thế làm gì?"
Đào Hồng mỉm cười, móc từ trong túi ra hai viên kẹo hoa mai trắng như tuyết đặt vào tay Hương Thảo, nói: "Ta tò mò thôi, đại thiếu phu nhân đưa muội đi chơi mà không đưa ta đi, mọi người ở ngoài ăn gì, chơi gì, gặp những ai, có chuyện gì hay không, muội kể cho ta nghe với."
Hương Thảo vội xua tay từ chối, không lấy kẹo của cô ta.
Bởi vì đại tiểu thư đã dặn, không được lấy đồ của bất kỳ ai đưa cho, đặc biệt là đồ ăn.
Có điều, những chuyện Đào Hồng hỏi, đại tiểu thư không dặn là không được nói ra ngoài, nên cô đáp: "Thiếu phu nhân cùng thiếu gia đi chơi, còn gặp Gia Vân cô nương và Chu Trạng nguyên, sau đó họ ngồi thuyền đi dạo hồ ngắm hoa, ta không đi theo, những chuyện khác ta không biết nữa."
Đào Hồng nghe xong, đôi mắt lại âm thầm đảo mấy vòng, lại lấy thêm hai viên kẹo nữa, không cho từ chối mà ấn vào túi của Hương Thảo.
Hương Thảo đành phải đặt việc thêu xuống, đẩy đưa một hồi, lại trả kẹo cho cô ta, "Đào Hồng tỷ tỷ, ta không ăn đâu, tỷ cứ giữ lấy đi."
Đào Hồng thấy cô không nhận, đành cất kẹo vào túi mình, lại nói: "Vậy đại thiếu phu nhân còn có gặp thêm ai khác không?"
Hương Thảo nghĩ một lúc, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, chắc chắn lắc đầu.
Đào Hồng bèn năn nỉ: "Muội muội tốt, muội là người đại thiếu phu nhân mang từ nương gia sang, đại thiếu phu nhân thương muội nhất, lần sau đại thiếu phu nhân có đi chơi nữa, muội nói giúp ta vài câu, đưa ta đi cùng với nhé."
Hương Thảo cười nhìn cô ta, nói: "Đào Hồng tỷ tỷ, ta biết rồi, lần sau ta sẽ nói tốt cho tỷ trước mặt đại thiếu phu nhân."
Đào Hồng hài lòng gật đầu, đứng dậy bế mèo đi tắm.
Sau khi cô ta rời đi, Hương Thảo lại cúi đầu làm việc thêu thùa.
Chỉ là trong lòng cô có chút thắc mắc, khăn thêu của tiểu thư rõ ràng không rơi xuống hồ, vì sao lại bảo cô nói dối là rơi xuống hồ rồi, làm Đào Hồng cứ hỏi mãi không thôi, làm chậm hết cả việc thêu khăn của cô!
Chỉ cách một cánh cửa sổ, Khương Ức An đứng lặng lẽ bên cửa, đã nghe rõ lời của họ.
Khi Đào Hồng bế Lão Hổ quay lại, nàng đứng dậy khỏi sập mỹ nhân, làm ra vẻ vừa mới ngủ dậy, đầu tiên là vươn vai một cái thật dài, sau đó đón lấy Lão Hổ từ tay cô ta, nói: "Đi thôi, đưa nó ra ngoài dạo chút, tiện thể sang viện của Tam thẩm chơi một lúc."
Trong lòng Đào Hồng lập tức mừng rỡ.
Cô ta tuy cũng là đại nha hoàn của Tĩnh Tư viện, nhưng những việc theo sát khi đi ra ngoài thế này, đại thiếu phu nhân bình thường đều đưa Hương Thảo đi, giờ muốn đưa cô ta đi, cô ta đương nhiên là sẵn lòng.
Cô ta vội vàng gật đầu vâng lệnh.
Ra khỏi Tĩnh Tư viện, cô ta bế mèo đi phía sau, Khương Ức An thì thong thả đi phía trước.
Gần đến khu vực Như Ý viện, nàng bỗng dừng bước, nói: "Đúng rồi, ta suýt thì quên mất, ngươi về viện lấy hộp trà trên bàn mang qua đây, lần trước Tam thẩm nói muốn uống, ta cứ quên bẵng không mang sang cho bà ấy."
Nói rồi, nàng đón lấy con mèo từ tay Đào Hồng, bảo cô ta quay về lấy trà.
Đào Hồng đi một lúc rồi bưng hũ trà quay lại.
Tuy nhiên, khi nhìn kỹ lại, cô ta thấy đại thiếu phu nhân đang lo lắng đứng đi tới đi lui bên ngoài Như Ý viện, con mèo Lão Hổ cũng không thấy đâu nữa!
Thấy cô ta đi tới, Khương Ức An vội vàng vẫy tay với cô ta, nói: "Lão Hổ nghịch ngợm quá, ta vừa lơ là một cái là nó chạy mất rồi, ngươi vào trong viện tìm một chút đi."
Đào Hồng gật đầu, rảo bước vào trong viện.
Có một nha hoàn làm việc nặng đang quét sân, thấy cô ta đột nhiên đến, bèn lại gần chào một tiếng, nói: "Đào Hồng tỷ tỷ, giờ này tỷ đến có việc gì thế?"
Đào Hồng ghé mắt nhìn vào chính phòng, hạ thấp giọng hỏi: "Nhị thiếu gia có ở nhà không?"
Nha hoàn lắc đầu, nói: "Nhị thiếu gia đi ra ngoài rồi, vẫn chưa về."
Đào Hồng gật đầu, nói: "Vừa nãy mèo của đại thiếu phu nhân chạy vào trong viện này, ngươi có nhìn thấy không?"
Nha hoàn nói: "Ta vừa nãy đang quét sân, không thấy có con mèo nào vào cả."
Đào Hồng nghĩ ngợi, nói: "Trong viện không có thì chắc là vào trong phòng rồi, ngươi mau tìm giúp ta."
Nha hoàn gật đầu, vào chính phòng xem thử, còn Đào Hồng thì quen đường quen lối đi thẳng đến thư phòng phía đông.
Cô ta tìm một lúc rồi đi ra, thuận tay khép cửa lại, nha hoàn kia cũng không tìm thấy mèo, bèn nói: "Đào Hồng tỷ tỷ, con mèo chắc là không chạy vào đây đâu, tỷ sang phòng khác tìm thử xem."
Qua khe cửa, nhìn thấy Đào Hồng đi lại tìm mèo trong Như Ý viện một cách đầy thành thục, Khương Ức An chuyển mắt nhìn sang Thanh Vân viện nằm ngay sát bức tường kia, không kìm được mà lạnh lùng nắm chặt nắm đấm.
Cùng lúc đó, trên bàn trong thư phòng ở Tĩnh Tư viện đang trải một cuộn tranh, nhìn chằm chằm vào bức tranh phong cảnh đó, Hạ Tấn Viễn nhíu chặt lông mày.
Nếu như việc Tần cô nương chưa từng gặp mặt kia chết vào đúng ngày cưới là mưu kế của Nhị thúc, vậy thì, kế hoạch ám hại của ông ta có lẽ đã bắt đầu từ sớm hơn thế nữa......
Đột nhiên, trong đầu hắn chợt nhớ lại lúc ở Vấn Trúc lâu, tình cảnh cùng uống rượu với đồng môn Lâm Văn Tu.
"Trường Phong, biết huynh không thích ra ngoài uống rượu, nhưng để mừng huynh thi đỗ hạng cao, hôm nay huynh nhất định phải phá lệ một lần, chúng ta không say không về!"
"Huynh yên tâm, túi tiền của ta đang căng lắm! Ta vừa mới bán được mấy bức thư họa ở Tùng Lâm Trai, ông chủ Tùng Lâm Trai nói có một người vô cùng tán thưởng tranh của ta, một bức họa đã trả cho ta năm trăm lượng bạc! Chừng này bạc là đủ dùng rồi, sau khi trả nợ cờ bạc cho đệ đệ không nên thân của ta xong vẫn còn thừa không ít đâu......"
"Đúng vậy, ta đương nhiên là cảm ơn người mua có mắt nhìn tranh, nhưng điều đáng tiếc là đối phương căn bản không hề lộ mặt. Đúng rồi, ta còn nghe người ta nói rượu Nhất Phẩm Hương ở Vấn Trúc lâu là ngon nhất, ta đã đặc biệt đặt chỗ trước mười ngày rồi, hôm nay chúng ta nhất định phải uống cho thật sảng khoái!"
"Lạ thật, rượu hôm nay sao lại dễ say thế này, mới uống nửa vò thôi mà đã thấy chóng mặt rồi......"
Nhìn chằm chằm vào cuộn tranh Lâm Văn Tu để lại, nhớ đi nhớ lại từng lời Lâm Văn Tu nói khi đó, Hạ Tấn Viễn bỗng nhiên đứng dậy, rảo bước đi ra ngoài.
Thạch Tùng đang đợi ở ngoài thư phòng, thấy chủ tử ra cửa, bèn định chuẩn bị ngựa để đến doanh trại ngoại thành.
Hạ Tấn Viễn lại đột ngột dừng bước, thấp giọng dặn dò: "Cải trang một chút, đi cùng ta đến Tùng Lâm Trai một chuyến, đừng làm kinh động đến bất kỳ ai."
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Story
Chương 93: Hận không thể đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết!
10.0/10 từ 27 lượt.
