Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Chương 81: Một cú đấm nặng nề đã trực tiếp giáng xuống!
Lúc đêm đã về khuya, Khương gia mời một vị nữ đại phu từ Thái y viện đến.
Nữ đại phu ở gian trong khám chữa cho Khương Ức Vi.
La thị, Khương lão gia lo lắng không yên đi tới đi lui ở gian ngoài.
Khương Ức An ngồi trên ghế, tuy không mất bình tĩnh như bọn họ, nhưng đôi lông mày thanh tú nhíu chặt, ánh mắt cũng luôn nhìn chằm chằm về hướng gian trong.
Qua một lúc lâu, nữ đại phu ở gian trong nói: "Có thể vào rồi."
Khương lão gia tránh hiềm nghi nên lui ra ngoài, La thị vội bước vào gian trong, nói: "Đại phu, nhi nữ của ta thế nào rồi?"
Khương Ức Vi đã mặc xong y phục, chỉ vì xấu hổ về những việc đại phu vừa khám xét, mặt đỏ bừng lên, ngồi trên giường thấp không nói lời nào, nhưng trong lòng vô cùng căng thẳng, khăn tay cũng gần như bị cô vặn xoắn thành một cục.
Khương Ức An đứng ở ngạch cửa, khoanh tay dựa vào khung cửa.
Vì nữ đại phu là do Khương Ức An đi Thái y viện mời đến, lúc này bà ấy nhìn Khương Ức An trước, dùng ánh mắt hỏi ý kiến nàng.
Khương Ức An suy nghĩ một lúc, nói: "Đại phu, cứ nói đừng ngại."
Nữ đại phu gật đầu, nói thẳng: "Cô nương đã mắc phải bệnh hoa liễu."
Lời vừa dứt, giống như trên đầu bỗng vang lên một tiếng sét giữa trời quang, La thị kinh hãi đến ngây người, mặt biến sắc.
Trưởng nữ vội vàng đưa con gái nhỏ về nhà, nói là muốn tìm đại phu khám bệnh, bà ta chỉ nghĩ con gái là bị phong hàn nặng, nào có ngờ tới sẽ là loại bệnh này?
Bà ta sực tỉnh lại, nắm chặt lấy tay áo nữ đại phu, hỏi: "Đại phu, bà có nhìn lầm không? Nhi nữ ta vẫn đang yên lành, sao có thể mắc phải loại bệnh dơ bẩn đó?"
Nữ đại phu khẳng định chắc chắn: "Phu nhân, ta không nhìn lầm, lệnh ái thật sự đã mắc bệnh này......"
Bà ấy chưa nói xong, môi La thị run rẩy, bỗng nhiên quay đầu nhìn Khương Ức An, giơ tay chỉ thẳng vào nàng, cười lạnh mấy tiếng, đôi mắt như muốn phun ra lửa giận.
"Láo toét, ta mới không tin Vi nhi lại mắc bệnh đó! Chắc chắn là ngươi thấy Vi nhi gả tốt hơn ngươi, sống sướng hơn ngươi, nên trong lòng ghen ghét Vi nhi, cấu kết với vị nữ đại phu này để lừa gạt chúng ta!"
Khương Ức An bình thản nhìn bà ta, nói: "Kế mẫu, có phải lòng người không trong sạch, nên nhìn ai cũng thấy là không có lòng tốt? Có phải hay không, người cứ để Vi nhi tự nói đi!"
La thị nhìn con gái ruột của mình, cuống quýt nói: "Vi nhi, con mau nói đi, bọn họ đều là lừa người, con vốn không mắc bệnh đó!"
Khương Ức Vi sống mũi cay cay, che mặt khóc rống lên.
"Mẫu thân, đại phu nói đúng, con đã mắc bệnh đó rồi."
La thị sững sờ, sắc mặt tái nhợt, không thể tin nổi mà nói: "Làm sao có thể chứ? Con quanh năm suốt tháng không bước chân ra khỏi cửa, bên cạnh cũng chỉ có mình cô gia là nam tử, sao có thể......"
Nói đến đây, lời nói của bà ta ngừng bặt, không nén nổi mà hít một hơi lạnh.
Bà ta vẫn không dám tin, con rể trông hoàn toàn khỏe mạnh, nghe nói còn là một công tử biết giữ mình, sao có thể là người mắc bệnh đó, lại còn lây sang cho Vi nhi?
Nhưng sự thật đã rành rành trước mắt, không cho phép bà ta không tin.
Bà ta thẫn thờ ngồi trên ghế, không biết phải làm sao.
Nữ đại phu thấy vậy, nhíu mày nhìn bà ta một cái.
Đại thiếu phu nhân đích thân mời đại phu khám bệnh cho nhị cô nương, vị mẹ kế này lại mở miệng buông lời ác độc chỉ trích trước, thật sự khiến bà ấy có mấy phần ghét bỏ.
Bệnh hoa liễu khó chữa, bất kể nam tử hay nữ tử mắc phải bệnh này, khả năng chữa khỏi đều vô cùng ít ỏi.
Nếu người nhà người bệnh vì loại bệnh này mà thấy mất mặt rồi bỏ mặc không chữa, thì dấu hiệu bệnh của người đó sẽ dần nặng thêm, chỉ trong ba năm đến năm năm, sẽ lở loét khắp người mà chết.
Tuy nhiên, Khương Ức An mời vị nữ đại phu này đến khám bệnh cho Khương Ức Vi là vì bà ấy có tay nghề cao, trước đây từng có kinh nghiệm chữa khỏi loại bệnh này.
"Đại phu, bệnh của muội muội ta còn có thể chữa khỏi không?"
Nữ đại phu cười một tiếng, nói: "Đại thiếu phu nhân, ta đang định nói với người chuyện này, may mà bệnh của nhị cô nương được phát hiện kịp thời, chưa đến mức cuối không thể cứu chữa, chỉ cần uống thuốc chữa trị đúng hạn, vẫn có hy vọng lành bệnh."
Nói xong, nữ đại phu nhíu chặt mày, nói: "Có điều, nếu chữa trị, cần khoảng thời gian ba năm mới có thể chữa khỏi hẳn, hơn nữa số bạc bỏ ra cũng không ít, chữa hay không chữa, mọi người có thể bàn bạc trước, đợi bàn xong rồi, hãy sai người đưa tin cho ta, bệnh này chữa càng sớm càng tốt, nếu muốn chữa thì hãy nhanh chóng lên."
Khương Ức An gật đầu, sau khi cảm ơn bà ấy, nàng sai người đưa nữ đại phu về.
Kết quả khám bệnh của Khương Ức Vi, Khương lão gia cũng đã biết.
La thị rưng rưng nước mắt, nói: "Lão gia, bệnh của Vi nhi, phải làm sao bây giờ?"
Khương lão gia vuốt râu, hốc mắt hơi đỏ lên, nói: "Chữa, bất kể tốn bao nhiêu bạc, dùng bao nhiêu thời gian, cũng phải chữa bệnh cho Vi nhi!"
La thị gật đầu, nói: "Lão gia, ta cũng nghĩ như vậy, chúng ta đưa Vi nhi về Hầu phủ, để con bé chữa bệnh cho thật tốt, đợi bệnh khỏi rồi, sau này vẫn có thể sống tốt với phu quân của nó......."
Bà ta chưa nói xong, Khương lão gia mắt đầy giận dữ trừng bà ta, quát lên: "Bà bị ma xui quỷ khiến rồi hay sao? Vi nhi đã thành ra thế này rồi, còn đưa nó đến Hầu phủ làm gì, Hạ Thế tử trên người có mầm bệnh, bệnh của nó còn có thể chữa khỏi sao?"
Khương Ức Vi bịt miệng, òa một tiếng khóc nức nở.
Lúc trước, cô còn không biết vì sao mình mắc bệnh này, nghe phụ thân nói như vậy mới hiểu ra, không phải tự cô mắc bệnh dơ bẩn này, mà là phu quân lây cho cô!
"Phụ thân, mẫu thân, con không muốn về Hầu phủ nữa. Hạ Hồng Bảo có bệnh mà không nói cho con biết, còn lây bệnh sang cho con, con không bao giờ muốn gặp hắn nữa!"
Khương Ức An nhìn cô một cái, chậm rãi hít sâu một hơi, quyết định nói hết sự thật cho cô biết.
"Không chỉ hắn cố ý giấu muội, mà người nhà hắn đều biết hắn có bệnh, chỉ giấu một mình muội thôi."
Khương Ức Vi ngừng khóc, ngây người trợn tròn mắt, "Bọn họ đều đang lừa ta? Vì sao?"
"Bởi vì bát tự của muội hợp với hắn, Hầu phủ phu nhân có lẽ là tin vào mấy lời lấy bát tự xua đuổi điềm gở chữa bệnh, mới để muội và nhi tử của bà ta thành thân, đây là một sự sắp đặt trước, bọn họ hy vọng sau khi muội gả qua đó, bệnh của Hạ Thế tử có thể khỏi, muội cũng có thể sinh con nối dõi cho nhà bọn họ."
Nghe rõ những lời này, mặt Khương Ức Vi bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy, cắn chặt môi, một lời cũng không nói ra được.
Ngẩn người nửa ngày, sau khi tỉnh táo lại, cô đau đớn phẫn uất vô cùng, khóc lóc thảm thiết.
La thị sững sờ, lẩm bẩm nói: "Hầu phủ...... Hầu phủ thật sự là như vậy sao?"
Khương lão gia mặt mũi tối sầm, tức đến mức chòm râu cũng đang run rẩy, "Súc sinh, đúng là súc sinh! Ta không thể để bọn họ bắt nạt người như vậy, bây giờ ta sẽ đến Hầu phủ đòi một lẽ phải!"
La thị sực tỉnh lại, vội vàng tiến lên ngăn ông lại, "Lão gia, ông phải suy nghĩ kỹ lại đi! Nếu cứ thế này tìm đến Hầu phủ lý luận, thì Vi nhi sau này không bao giờ quay lại Hầu phủ được nữa, cũng không làm Thế tử phu nhân được nữa!"
Nghe bà ta nói vậy, gân xanh trên trán Khương lão gia giật lên thình thịch, bỗng nhiên giơ tay lên, tát mạnh một cái vào mặt bà ta!
"Trong mắt bà có phải chỉ có giàu sang phú quý, đến mạng của Vi nhi và mặt mũi Khương gia chúng ta cũng không cần nữa rồi phải không?!"
La thị che lấy khuôn mặt đỏ bừng sưng tấy, không thể tin nổi nhìn ông, "Ông dám đánh ta?"
Khương lão gia tức giận nói: "Bà đáng bị đánh! Ta đúng là quá nghe lời bà, bị bà che mắt rồi! Lúc trước Hầu phủ đến dạm hỏi, An tỷ nhi có phải đã nhắc nhở chúng ta phải đi tìm hiểu Hầu phủ đó không? Trên trời không rơi xuống miếng bánh ngon, mà lại rơi xuống bẫy rập! Bà lại hết lần này tới lần khác nói xấu An tỷ nhi trước mặt ta, nói An tỷ nhi ghen ghét Vi nhi gả vào nhà tốt, nói An tỷ nhi là kẻ bạc bẽo, ta đã tin lời bà, coi lời nói của An tỷ nhi như gió thoảng bên tai! Nhưng bây giờ bà mở mắt ra mà nhìn xem, An tỷ nhi vì muội muội nó đã làm đến mức nào! Bà là sanh mẫu, vì để Vi nhi trèo cao mà đến tính mạng nó cũng không màng, bà còn có mặt mũi hỏi ta vì sao lại đánh bà?"
La thị khóc rống lên, "Vi nhi là máu thịt của ta, ta có thể không lo nghĩ cho nó sao? Ta chẳng qua cũng chỉ mong nó gả cao vào Hầu phủ, được sống những ngày sung sướng gấm vóc lụa là!"
Khương lão gia không thèm để ý đến bà ta, mà nhìn về phía trưởng nữ, nói: "An tỷ nhi, việc này đa tạ con. Sáng sớm mai ta sẽ đến Hầu phủ, bắt Hầu phủ phải cho Khương gia một câu trả lời, để Vi nhi và tên Thế tử Hầu phủ đó hòa ly, con thấy thế nào?"
Hiếm khi phụ thân của mình tỉnh táo được một lần, Khương Ức An nói: "Việc này phụ thân cứ quyết định đi, chỉ cần Vi nhi đồng ý là được, con không có ý kiến gì."
Khương lão gia nhìn Khương Ức Vi, hỏi: "Vi nhi, con có muốn rời khỏi Hầu phủ không?"
Khương Ức Vi khóc nói: "Phụ thân, con chết cũng muốn hòa ly với Hạ Hồng Bảo, hắn làm con thấy ghê tởm, cả đời này con cũng không muốn gặp lại hắn nữa!"
Khương lão gia thở dài gật đầu, vành mắt đỏ lên.
"Con cứ yên tâm ở nhà chữa bệnh, những chuyện khác đều không cần lo! Con yên tâm, phụ thân ngày mai đi Hầu phủ, nhất định phải cùng bọn họ phân rõ trắng đen!"
~~~~~~
Sáng sớm hôm sau, phu nhân Chu thị của Bình Nam Hầu phủ sai người hầu gọi con trai Hạ Hồng Bảo đến chính phòng.
Thấy hắn, Chu thị hỏi: "Ngày hôm qua thê tử con bị tỷ tỷ đón về nương gia (*) rồi, con có biết không?"
(*) nương gia – nhà mẹ đẻ
Hạ Thế tử chẳng thèm quan tâm mà nói: "Cô ta về thì cứ về đi, cũng đâu phải là không quay lại nữa, mẫu thân quan tâm chuyện này làm gì?"
Em gái của Hạ Thế tử là Hạ Hiền Thục cũng bĩu môi, nói: "Con thấy đại tẩu ngốc nghếch đó không về cũng tốt, tẩu ấy gả vào lâu như vậy rồi, bệnh của huynh trưởng con không được giải hết, tẩu ấy cũng chẳng mang thai được đứa con nào, giữ lại Hầu phủ có ích lợi gì?"
Nghe thấy con gái nhắc đến bệnh tình của con trai, Chu thị không khỏi nhíu chặt mày.
Con trai mắc phải căn bệnh dơ bẩn đó đã mấy năm rồi, may mắn có một vị đại phu giỏi chữa trị, ngày thường không thấy có gì lạ, chỉ là chỗ mầm bệnh thỉnh thoảng sẽ có chút ngứa ngáy, nhưng đại phu đã nói rồi, mắc bệnh này, gốc bệnh khó chữa, cần phải dùng phương thuốc đó cả đời.
Sau đó bà ta đã tốn một số bạc lớn mời một vị sư thầy tính toán, vị sư thầy đó nói, chỉ cần cưới một cô nương có bát tự phù hợp, gốc bệnh khó chữa của con trai bà ta có thể khỏi, hơn nữa cô nương đó còn có thể sinh con nối dõi cho Hạ gia.
Có điều bát tự đó khó tìm, bà ta cũng không dám ôm hy vọng gì nhiều.
Vừa hay lần đó Tạ thị mời bà ta đến Quốc Công phủ dự tiệc, chính trong buổi tiệc thưởng hoa, bà ta nhặt được một chiếc túi thơm, trong túi thơm đó có một lá bùa bình an viết bát tự, bát tự đó rõ ràng là rất hợp với con trai bà ta!
Sau đó đi hỏi thăm, mới biết là con gái thứ của một vị quan nhỏ họ Khương, trông cũng có mấy phần xinh đẹp, bà ta liền sai người đến dạm hỏi.
Khương phu nhân là La thị vừa nghe xong, vô cùng vui mừng đồng ý cuộc hôn nhân này.
Sợ xảy ra sơ sót gì, bà ta liền nhanh chóng cùng Khương gia định ngày thành thân, để con trai cưới con gái Khương gia về cửa.
Chỉ phiền lòng là sau khi con gái Khương gia gả vào, bệnh của con trai bà ta hoàn toàn không thuyên giảm, cô cũng không sinh được con cái cho Hạ gia.
Bà ta âm thầm để ý, sau khi con trai cùng viên phòng với con dâu, thân thể con dâu ngày càng yếu đi, trên mặt còn mọc thêm mấy nốt đỏ, chắc hẳn căn bệnh dơ bẩn chưa chữa khỏi đó đã truyền sang người con dâu rồi, sau này sợ rằng khó mà mang thai sinh con suôn sẻ được.
Nhưng con dâu là một kẻ ngốc, loại bệnh ở ch* k*n đó, cô thẹn thùng không dám nói cho người khác biết, càng không biết nguồn gốc bệnh đến từ đâu.
Gốc bệnh của con trai, cả phủ đều giấu giếm, cũng chỉ có mấy mẫu tử bọn họ biết.
Đứa con dâu ngốc nghếch kia không biết nguyên do, mắc bệnh dơ bẩn sợ người ta nói mình không đoan chính, đương nhiên cũng không dám cho người khác biết, còn tự nhận là bị phong hàn, muốn dời đến viện ở xa xôi hẻo lánh hơn để ở.
Nếu cô ta gả vào chẳng có ích lợi gì, bà mẫu như bà ta cũng mắt không thấy lòng không phiền, coi như không biết chuyện gì, mặc kệ cho cô ta đến viện ở bên cạnh ở.
Ai ngờ, đúng vào lúc này, chị cả của con dâu lại bỗng nhiên đến, còn đón cô đi!
Lúc đầu bà ta nghe nói là Khương lão gia bệnh, hai chị em họ phải về thăm, nhưng sau đó ngẫm nghĩ kỹ lại, thấy có chút không đúng, nếu Khương lão gia bệnh, người chị cả đó sai người đưa tin cho con dâu bà ta về Khương gia là được rồi, vì sao phải đích thân đến Hầu phủ đón cô đi?
Vừa nghĩ đến đây, Chu thị liền có mấy phần hoảng hốt.
Những việc vị thiếu phu nhân đó làm ở Quốc Công phủ, truyền đi khắp nơi, bà ta cũng nghe được đôi chút.
Nàng ta không phải là tiểu thư khuê các hiền thục, cầm dao gả vào Quốc Công phủ, ngay cả người của tam phòng và lão phu nhân ở phủ đó đều bị nàng ta trị cho tơi tả, thật sự rất khó đối phó!
Nếu vị đại thiếu phu nhân đó thật sự nhận ra manh mối gì, muốn đến Hầu phủ để tính sổ cho em gái mình, thì phải làm sao bây giờ?
Chu thị lo lắng day day trán, nói với Hạ Thế tử: "Chuyện này không được chậm trễ, bây giờ con đi đến Khương gia một chuyến trước đi, đón Khương thị về đi, đừng để cô ta ở Khương gia lâu quá, lỡ như bị người Khương gia phát hiện ra điều gì thì không tốt đâu."
Hạ Thế tử mất kiên nhẫn nói: "Cô ta có thể phát hiện được gì chứ? Hơn nữa, dù có phát hiện ra thì đã sao? Lúc đầu là kiệu hoa tám người khênh cưới cô ta vào cửa, chứ không phải ép cưới về, nếu cô ta không muốn ở lại Hầu phủ, cứ để cô ta đi là được."
Hạ Hiền Thục bĩu môi, nói: "Mẫu thân, mẫu thân nghĩ nhiều rồi, đại tẩu ngốc của con chẳng phát hiện ra điều gì hết, người Khương gia lại không ở trong phủ chúng ta, sao có thể phát hiện được! Theo con, huynh trưởng nên mau chóng hưu thê đi, cưới một người khác có bát tự phù hợp về! Tẩu ấy chiếm vị trí Thế tử phu nhân, lại chẳng giúp được việc gì, chỉ làm lỡ dở mọi chuyện thôi."
Nghe thấy con gái nói như vậy, Chu thị thoáng động lòng.
Đây đúng là một ý kiến hay.
Nếu tìm ra lỗi lầm của con dâu, sớm đuổi cô ta về nương gia, thì cũng không cần lo lắng nảy sinh thêm chuyện gì nữa, con trai sau này cũng có thể tái hôn.
Trong lòng bà ta đang tính toán như vậy, bỗng có một nha hoàn đến truyền lời.
"Thưa phu nhân, Khương lão gia đến rồi, nói là muốn gặp Hầu gia và Thế tử."
Chu thị bỗng ngẩn người, trong lòng đột nhiên thấy hoảng hốt không rõ lý do.
Vị đại thiếu phu nhân Quốc Công phủ kia chẳng phải nói phụ thân bọn họ bệnh rồi, phải về thăm sao? Sao giờ này Khương lão gia lại đến đây?
"Ngoài ông ta ra, còn có ai nữa?"
Nha hoàn nói: "Còn có đại thiếu phu nhân của Quốc Công phủ, nàng ấy cùng đến với Khương lão gia."
Mí mắt Chu thị giật giật mấy cái, sắc mặt bỗng chốc thay đổi.
~~~~
Ở sảnh đón khách của Bình Nam Hầu phủ, Khương lão gia vuốt râu ngồi trên ghế, trên mặt đầy vẻ tức giận, đôi mắt như muốn phun ra lửa.
Hầu phủ thật sự quá coi thường người khác, hôm nay ông đến Hầu phủ này, nhất định phải đòi lại công bằng cho Vi nhi!
Bên ngoài sảnh đón khách vang lên một chuỗi tiếng bước chân.
Trong nháy mắt, Chu thị ung dung đi vào, con gái bà ta là Chu Hiền Thục theo sát phía sau, còn có mấy nha hoàn, bà tử hầu hạ hai bên, chỉ là không thấy bóng dáng của Hạ Thế tử.
Thấy Khương lão gia, Chu thị vẻ mặt bình thản, mỉm cười khách sáo nói: "Thông gia sao hôm nay lại có nhã hứng đến đây? Hầu gia không có ở nhà, đi làm việc quan rồi, phải mấy tháng nữa mới về, thông gia có chuyện gì, cứ nói với ta cũng được."
Khương Hồng nhíu mày, vuốt mạnh chòm râu mấy cái.
Hầu gia không có nhà, nể tình bà ta là phận nữ tử, ông cũng không làm khó bà ta, chỉ cần Hầu phủ chân thành xin lỗi Khương gia, để Vi nhi và Hạ Thế tử hòa ly, ông cũng sẽ không tính toán nữa.
"Chu thị, hai nhà kết thân, đáng lẽ phải thật lòng với nhau, bà che giấu việc nhi tử mình có bệnh khó chữa, lừa gạt nhi nữ ta, thật sự khiến người ta tức giận! Hôm nay ta đến, chính là muốn Hầu phủ các người nhận lỗi xin lỗi, để nhi nữ ta và nhi tử bà hòa ly!"
Chu thị nghe vậy nhíu mày, có vẻ hơi ngạc nhiên nói: "Thông gia, ông nói vậy là ý gì? Bệnh khó chữa gì, lừa gạt gì, sao ta chẳng hiểu lấy một chút nào?"
Nói xong, bà ta quay đầu nhìn về phía sau, hỏi nha hoàn và các bà tử, "Khương lão gia nói Thế tử có bệnh, các ngươi có biết không?"
Nha hoàn bà tử cùng lắc đầu, "Thế tử vẫn khỏe mạnh, làm gì có bệnh tật gì? Chúng nô tỳ chưa bao giờ nghe nói qua."
Chu thị tự gật đầu, nhìn Khương lão gia, nhíu mày nói: "Thông gia, trong chuyện này e là có hiểu lầm gì chăng?"
Bà ta giả vờ không biết, xem ra là không định thừa nhận rồi, Khương lão gia tức đến mức gân xanh trên trán giật lên thình thịch, quát: "Hiểu lầm? Có thể có hiểu lầm gì chứ, nhi nữ ta bị nhi tử bà lây cho bệnh dơ bẩn, đại phu đã khám rõ ràng rồi, bà còn ở đây giả vờ không biết, đúng là không biết xấu hổ!"
Chu thị chưa kịp nói gì, Hạ Hiền Thục đã lạnh lùng tiến lên một bước, nói: "Đúng là trò cười! Nhi nữ ông bị khám ra bệnh dơ, biết đâu là do tẩu ấy không giữ mình mà mắc phải! Ông không về nhà dạy dỗ nhi nữ mình, lại còn ngậm máu phun người đổ lên đầu huynh trưởng ta, ông mới là kẻ không biết xấu hổ đấy!"
Khương lão gia phất tay áo đứng dậy, suýt chút nữa là tức đến hộc máu, "Ngậm máu phun người? Có phải hay không, trong lòng các người tự hiểu rõ!"
Chu thị nhếch môi cười lạnh một tiếng, nói: "Thông gia, nhi tức mắc bệnh, lòng người làm bà mẫu như ta cũng không dễ chịu gì. Nhưng nếu ông cứ khăng khăng nói là do Thế tử truyền cho nhi tức, vậy ta chỉ có thể nói cho ông biết, nhi tử ta nó khỏe mạnh lắm, chẳng có chút bệnh nào cả. Nếu ông cố tình đến đây để trách cứ Hầu phủ chúng ta, vậy ta xin ông hãy đưa ra bằng chứng, chứng minh trước khi thành thân Vi nhi là người sạch sẽ. Nếu không, ta chỉ có thể nói ông đang bôi nhọ Hầu phủ chúng ta thôi!"
Bà ta chất vấn ngược lại như vậy, Khương lão gia sững người tại chỗ.
Con gái gả đến Hầu phủ đã hơn nửa năm trời rồi, bằng chứng trước khi cưới không bệnh, bảo ông làm sao lấy ra đây?
Ông nhíu mày vuốt mạnh chòm râu mấy cái, theo thói quen nhìn về phía trưởng nữ.
Khương Ức An khoanh tay đứng một bên xem kịch, nghe vậy chỉ tùy ý cử động cổ tay mấy cái, căn bản không có ý định mở miệng.
Trán Khương lão gia toát đầy mồ hôi hột, nhất thời không biết nên lấy bằng chứng ra bằng cách nào, đành phải nói: "Nhi nữ ta quanh năm chẳng bước chân ra khỏi cửa, tuyệt đối không thể có bệnh!"
Hạ Hiền Thục cười lạnh mấy tiếng, nói: "Khương lão gia, ông nói nhi nữ ông không bệnh là cô ta không bệnh sao? Theo ta thấy rõ ràng là nhi nữ ông có bệnh, ông đến đây gây rối vô lý, chính là để đổ vấy cho Hầu phủ chúng ta! Ta nói cho ông biết, bây giờ nhi nữ ông bị khám ra bệnh dơ bẩn không sạch sẽ, nếu huynh trưởng ta mà bị cô ta lây rồi, Hầu phủ chúng ta còn chưa xong chuyện với các người đâu! Hôm nay, ông đến thật đúng lúc, nếu nhi nữ ông đã mắc bệnh dơ bẩn rồi, Hầu phủ chúng ta cũng sẽ không giữ cô ta lại nữa, ta sẽ bảo huynh trưởng ta viết ngay một bức hưu thư, các người cầm hưu thư về đi!"
Cô ta vừa dứt lời, chát một tiếng, trong sảnh đón khách vang lên tiếng tát thật mạnh!
Hạ Hiền Thục lập tức che lấy nửa khuôn mặt sưng đỏ tím tái, đau đến mức nước mắt bỗng chốc tuôn ra.
Cô ta không thể tin nổi nhìn Khương Ức An, "Ngươi dựa vào cái gì mà đánh ta?"
Ánh mắt Khương Ức An lạnh lùng lướt qua cô ta, nói: "Dựa vào việc ngươi mở mắt nói xằng bậy, đổi trắng thay đen, ta không những đánh ngươi, ta còn muốn Hầu phủ các người lập tức nhận lỗi xin lỗi, đền bù cho Vi nhi, viết giấy hòa ly!"
Thấy con gái bị đánh, Chu thị kêu lên một tiếng kinh hãi, nghiến răng sai khiến người hầu đến bắt Khương Ức An.
"Cô ta ta dám đánh người, còn không mau đến bắt cô ta lại!"
Trong sảnh đón khách bỗng chốc loạn thành một đoàn, mấy nha hoàn, bà tử ùa lên, muốn bắt giữ lấy cánh tay của vị đại thiếu phu nhân đó.
Nào ngờ bọn họ vừa mới đến gần túm lấy cánh tay nàng, liền cảm thấy một sức mạnh khổng lồ ập đến trước mặt.
Mấy người cùng lúc bị hất ngã nhào xuống đất, rầm một tiếng, va mạnh vào nền đá xanh, từng người một nhăn mặt méo miệng che lấy lưng đùi, nằm bẹp trên đất bò dậy không nổi.
Những nha hoàn bà tử này Khương Ức An không thèm để vào mắt, giải quyết bọn họ xong, nàng liền sải bước đi tới, túm chặt lấy cổ áo Chu thị, dùng sức nhấc lên, gần như nhấc bổng bà ta rời khỏi mặt đất.
Nàng lạnh lùng nói: "Nhi tử bà làm rùa rút đầu trốn đi rồi, bà là trưởng bối mà đầy miệng nói dối bôi nhọ muội muội ta, bây giờ ta đếm đến ba, hãy gọi nhi tử bà đến đây, để hắn đối mặt nói cho rõ ràng, rốt cuộc có phải hắn mắc bệnh dơ bẩn rồi lây sang cho muội muội ta không!"
Chu thị bị nàng siết đến mức gần như không thở nổi, vội nói: "Ngươi buông tay ra, ta sẽ sai người gọi nó đến ngay."
Khương Ức An buông tay, Chu thị lùi lại mấy bước, hồn siêu phách lạc che ngực, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Hạ Hiền Thục thì bị vẻ mặt đánh người nhẹ như thái rau của nàng làm cho kinh hãi, đợi khi tỉnh táo lại, vội vàng che mặt khóc lóc chạy đến bên cạnh Chu thị, một câu nói khiêu khích bôi nhọ cũng không dám nói thêm.
Một lúc sau, Hạ Thế tử liền vội vã chạy đến.
Đến sảnh đón khách, thấy Chu thị và em gái vẫn còn sợ hãi, không dám thở mạnh lấy một tiếng, lửa giận bỗng chốc bùng lên.
Hắn nhìn Khương Ức An đang thản nhiên, lại nhìn Khương lão gia mặt mũi u ám, lạnh lùng nói: "Đây là Bình Nam Hầu phủ, các người đến đây làm loạn đánh người, ta thấy các người đúng là......"
Khương Ức An giơ tay ra hiệu hắn ngậm miệng, nói: "Thế tử, ta chỉ hỏi ngươi một câu, bệnh của muội muội ta là do ngươi truyền sang, ngươi có nhận không?"
Hạ Thế tử ngẩn ra một lúc, lập tức phủ nhận, "Ngươi nói bậy bạ, cô ta có bệnh là do cô ta không đoan chính, liên quan gì đến ta......"
Lời chưa dứt, một nắm đấm sắc bén đã vung tới.
Năm ngón tay Khương Ức An nắm chặt thành nắm đấm, mạnh mẽ vung quyền đánh vào mặt hắn.
Nắm đấm nhanh như chớp, Hạ Thế tử còn chưa kịp phản ứng, nắm đấm nặng nề đó đã trực tiếp giáng xuống.
Một lực mạnh đánh vào, đầu hắn bỗng lệch sang một bên, trước mắt bỗng hiện ra một chuỗi sao vàng, máu tươi từ mũi tuôn ra xối xả.
Sờ thấy máu mũi ấm nóng của mình, Hạ Thế tử hoa mắt chóng mặt ngã ngồi xuống đất, miệng lắp bắp mắng: "Ở đây không phải là Định Quốc Công phủ của các người, không cho phép ngươi ở đây làm oai làm quái, ngươi đợi đấy, ta sẽ gọi người đến trị ngươi......"
Thấy hắn chảy máu, Khương Ức An chán ghét thu nắm đấm lại, không vung quyền về phía hắn nữa, mà nói: "Ngươi chẳng phải nói mình không có bệnh sao? Bây giờ ngươi đã ở đây rồi, thì c** q**n ra, trước mặt phụ thân ta mà tự chứng minh! Nếu ngươi thật sự không có bệnh, hôm nay ta đánh người ở Hầu phủ, ta sẽ đền bù gấp bội!"
Hành động hung dữ của trưởng nữ ở Hầu phủ làm Khương lão gia ngây người.
Lúc này nghe thấy lời nàng, ông cuối cùng cũng tỉnh táo lại, liên tục nói: "An tỷ nhi nói đúng, ngươi nếu không có bệnh, cũng hãy đưa ra bằng chứng đi!"
Nói xong, đánh liều một phen, tiến lên định c** q**n Hạ Thế tử.
Chu thị thấy ông như vậy, liền từ trên ghế nhảy dựng lên ngăn ông lại, lớn tiếng nói: "Đủ rồi, phụ tử các người đừng có quá đáng, thật sự tưởng Hầu phủ không có người, để mặc các người ở đây làm loạn sao?"
Khương lão gia cũng không phải thật sự muốn c** q**n hắn, nghe vậy liền dừng lại, chỉ là dùng hết sức bình sinh, tung một cú đá thật mạnh vào lưng Hạ Thế tử để hả giận cho con gái mình!
Thấy con trai bị đánh, bị đá, Chu thị xót xa vô cùng, quát: "Dừng tay, các người còn làm loạn như vậy, ta sẽ đi báo quan đấy!"
Khương Ức An khoanh tay nhìn hai mẫu tử bọn họ, khóe môi hiện ra một nụ cười lạnh.
"Chu thị, các người ngăn cản không chịu tự chứng minh như vậy, rõ ràng là chột dạ rồi phải không? Chuyện đến nước này, bà vẫn chưa chịu thừa nhận sao?"
Chu thị tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội, nói mạnh: "Ta thừa nhận cái gì? Các người rõ ràng đang bôi nhọ người khác!"
Khương Ức An liếc bà ta một cái, cười lạnh nói: "Chu thị, bà không thấy lạ sao, bí mật chỉ có vài người trong nhà bà biết, vì sao ta lại biết không?"
Chu thị bỗng ngẩn người, vẻ mặt sửng sốt không thôi, "Rốt cuộc sao ngươi lại biết?"
Khương Ức An giơ tay chỉ vào đứa con gái đang che nửa mặt của bà ta, nhắc nhở: "Ở chùa Tương Quốc, những lời hai mẫu tử bà nói trên đường, ta đã tận tai nghe thấy rồi, nếu không thì ta thật sự không biết, Bình Nam Hầu phủ lại là một nhà lòng dạ rắn rết đen tối như vậy!"
Lời này vừa dứt, Chu thị như bị tát một cái thật mạnh vào mặt, mặt bỗng chốc nóng bừng đau rát.
Thấy bà ta cắn chặt môi không nói lời nào, Khương Ức An cười lạnh một tiếng, nói: "Được, các người không nhận cũng không sao, bà vừa rồi chẳng phải còn nói muốn báo quan sao? Vậy thì chúng ta cứ viết một bản cáo trạng kiện lên phủ nha, để phủ nha đến phân xử, Thế tử Hầu phủ các người mắc bệnh dơ bẩn, che giấu sự thật để lừa cưới, rốt cuộc nên xử lý thế nào!"
Chu thị bỗng chốc hoảng loạn.
Nếu kiện lên phủ nha, chuyện con trai mắc bệnh chẳng phải sẽ để người ngoài biết hết sao?
Tuyệt đối không được như vậy!
Bà ta vội nói: "Đại thiếu phu nhân, ngươi bớt giận, ngàn vạn lần đừng kiện lên phủ nha, muốn làm thế nào, chúng ta đều nghe theo ngươi là được!"
Khương Ức An nhìn Khương lão gia một cái, Khương lão gia hiểu ý gật đầu, vuốt râu mắng: "Đồ quân giết người không dao các người, chỉ biết lo cho bản thân mình, không màng đến mạng sống của Vi nhi, ta hận không thể......"
Khương lão gia lồng ngực phập phồng dữ dội mấy hơi, khi mở miệng lại, tâm trạng đã bình tĩnh hơn một chút.
"Chuyện đã đến nước này, hối hận cũng muộn rồi, vì các người đã bị đánh, nên chuyện bồi tội xin lỗi cứ bỏ qua đi. Tuy nhiên, ta muốn Vi nhi và Hạ Thế tử hòa ly, bây giờ các người hãy viết ngay giấy hòa ly đi!"
Sau khi ông nói xong, Khương Ức An lập tức bổ sung: "Khoan đã, Vi nhi chữa bệnh cần tốn không ít tiền bạc, Hầu phủ phải đền bù gấp bội."
Chu thị vội vã gật đầu đồng ý, lập tức sai người lấy giấy bút đến, bắt Hạ Thế tử viết giấy hòa ly, ấn dấu tay vào, lại đếm rõ ràng số bạc chữa bệnh, giao trả đầy đủ cùng một lúc.
Lấy được giấy hòa ly và tiền bạc, Khương lão gia vuốt mạnh chòm râu, nói với Khương Ức An: "Nếu chuyện đã thu xếp ổn thỏa rồi, chúng ta mang theo của hồi môn của Vi nhi về thôi, từ nay về sau Khương gia và Hầu phủ không còn chút dính dáng gì nữa."
Nghe thấy lời này, Chu thị cũng như trút được gánh nặng, liên tục nhìn ra ngoài mấy cái, mong sao hai phụ tử họ lập tức rời khỏi Hầu phủ, nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân này, để không ảnh hưởng đến việc tái hôn sau này của con trai.
Khương Ức An lại nhìn bà ta, đột nhiên nói: "Còn một việc nữa, ta muốn nhắc nhở phu nhân——"
"Bát tự phù hợp, thành thân chữa bệnh, mấy lời ngu muội thiếu hiểu biết như vậy, nếu bà còn tin theo, và định sau này tiếp tục che giấu bệnh tình của nhi tử bà, lừa gạt những cô nương khác thành thân để chữa bệnh cho hắn——"
Nàng cười lạnh một tiếng, nói: "Thì đừng trách ta không khách khí, đem bí mật của Hầu phủ các người rêu rao ra ngoài, để cả kinh thành ai nấy đều biết!"
Ý định thành thân chữa bệnh cho con trai bị dập tắt ngay lập tức.
Chu thị như kiệt sức ngã ngồi trên ghế, há hốc miệng nhưng không nói nên lời, sắc mặt tái mét.
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Story
Chương 81: Một cú đấm nặng nề đã trực tiếp giáng xuống!
10.0/10 từ 27 lượt.
