Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 66: Lướt nhẹ qua khóe môi hắn


Nhận được lời hứa trả lại xưởng rượu từ chính miệng phụ thân, Khương Ức An liền hớn hở đi tìm Hạ Tấn Viễn.


Đại công cáo thành, vừa gặp hắn, nàng đã nắm lấy tay hắn, chẳng cần nói gì mà chỉ nhẹ nhàng nhéo vào ngón tay dài của hắn ba cái, hắn liền hiểu ý.


Dẫu rất vui vì nàng đòi lại được xưởng rượu, nhưng so với chuyện đó, Hạ Tấn Viễn lại để tâm hơn việc nàng có chịu ấm ức ở chỗ Khương lão gia cùng La thị hay không.


Đôi mày dài của hắn bất giác khẽ nhíu lại, trầm giọng hỏi: "Nương tử có chịu ấm ức gì không?"


Khương Ức An khoác tay hắn, mỉm cười nhìn hắn: "Không có, ai có thể khiến ta chịu ấm ức chứ?"


Hiện giờ người khó chịu nhất chắc hẳn là phụ thân và mẹ kế của nàng, nàng đang vui lắm đây.


Đòi lại được xưởng rượu, nàng cũng chẳng nán lại Khương gia lâu, nói với người Khương gia một tiếng rồi cùng Hạ Tấn Viễn lên xe ngựa của Quốc Công phủ rời đi.


Khương lão gia cùng La thị nhìn theo xe ngựa của họ đi xa, sắc mặt đen như đáy nồi.


Tim của La thị vẫn đang đau nhói từng cơn, nhưng con gái và Hạ thế tử vẫn chưa rời đi, trước mặt con rể, bà ta đành phải gượng ép đè nén sự khó chịu trong lòng, gượng gạo nặn ra vài nụ cười


Khương Ức Vi về lại mặt, không thể ở lại nhà mẹ đẻ lâu, đến chập tối là phải về Hầu phủ, thừa dịp con gái chưa đi, La thị cùng cô vào phòng trò chuyện.


Vì đã cho Khương Ức Vi bốn nha hoàn của hồi môn, lại có Cao ma ma ở bên cạnh, La thị không lo cô không có người hầu hạ ở Hầu phủ, chỉ quan tâm xem bà mẫu kia đối đãi với cô thế nào, con rể đối xử với cô ra sao.


Khương Ức Vi sờ sờ chiếc vòng ngọc bích trên tay, đưa cổ tay ra cho La thị nhìn kỹ, cười nói: "Mẫu thân, bà mẫu đối xử với con rất tốt, chiếc vòng này chính là quà gặp mặt bà ấy tặng con, bà ấy còn thường xuyên gửi canh bổ cho con để điều dưỡng thân thể!"


La thị nhìn vài cái, thấy chiếc vòng quả thật có nước ngọc cực tốt, bèn yên tâm, lại hỏi: "Vậy còn cô gia? Hai đứa đã viên phòng chưa? Hắn đối với con thế nào?"


Khương Ức Vi thẹn thùng mím môi, trách khéo: "Đêm thành thân đã viên phòng rồi. Thế tử đương nhiên đối xử với con rất tốt, bên cạnh chàng ngay cả một thông phòng cũng không có, còn nói sau này sẽ không nạp thiếp, chỉ cưới một mình con. Bây giờ, chàng chỉ một lòng muốn con sớm mang thai, để khai chi tán diệp (*) cho Hạ gia."


(*) khai chi tán diệp – sinh con đàn cháu đống nối dỗi tông đường


La thị không khỏi nhếch môi, trong mắt đều là vẻ đắc ý.


Bà ta đã tận mắt thấy con rể đối xử với con gái rất chu đáo, nay lại chính tai nghe con gái khen ngợi hắn như vậy, trong lòng không khỏi vui mừng khôn xiết.


Vi nhi của bà ta đúng là mạng tốt, lấy được một nam nhân tốt, lại còn trở thành Thế tử phu nhân, sau này vinh hoa phú quý hưởng không hết, chỗ nào cũng tốt hơn trưởng nữ nhiều.


La thị cười nói: "Vậy con hãy đều dưỡng thân thể thật tốt, sớm ngày sinh cho Hạ gia một nhi tử, chỉ cần sinh được đích trưởng tôn cho Hầu phủ, tới lúc đó ngày tháng của con ở Hầu phủ sẽ chỉ càng tốt hơn."


Khương Ức Vi cũng đắc ý cười, nhưng bỗng chốc lại nhíu mày, ngập ngừng một lát, mím môi nhỏ giọng nói với La thị: "Mẫu thân, không biết tại sao, sau khi viên phòng, con... chỗ đó của con luôn thấy hơi ngứa."


La thị ngẩn ra, nói: "Có lẽ là trước khi hành phòng không lau rửa sạch sẽ, con hãy nhắc nhở cô gia phải tắm gội. Ngoài ra, bản thân con cũng thường dùng nước lá ngải cứu đun lên để xông rửa."


Khương Ức Vi do dự một lúc.


Trước khi hành phòng, rõ ràng họ đều đã tắm gội rồi.


Chỉ là mỗi lần hành phòng Thế tử đều phải thổi tắt đèn, trong màn giường tối đen như mực chẳng thấy được gì, cô cũng không biết hắn rốt cuộc có rửa sạch thật hay không.


Bệnh phụ khoa, nữ tử vốn dĩ xấu hổ không dám hỏi thầy thuốc, nếu cơ thể không khỏe, phần lớn đều dùng vài phương thuốc dân gian để trị trước, La thị dặn dò xong con gái, nói: "Cứ dùng một thời gian đi, nếu chứng ngứa vẫn không khỏi, hãy mời đại phu tới xem sao."


Khương Ức Vi gật đầu nhận lời.



Thời gian không còn sớm, đã đến lúc phải về Hầu phủ, cô cũng rời khỏi Khương gia, cùng Hạ Hồng Bảo lên xe ngựa trở về.


~~~~~


Thoắt cái đã qua mấy ngày, đã đến tháng Chạp.


Tết ngày một gần, thời tiết cũng ngày một lạnh, trong phòng ấm của Nguyệt Hoa viện đã sớm đốt lò sưởi dưới đất.


Ngày hôm đó khi mặt trời đã ngả về tây, bên ngoài tửu lầu gửi tới một ít rượu ngon.


Giang thị nhất thời nổi hứng muốn ăn lẩu thịt dê, bèn sai nha hoàn đi gọi các con và con dâu tới, định bụng cả nhà vây quanh bàn ăn nồi lẩu.


Nha hoàn còn chưa kịp ra khỏi cửa, thì Tứ phu nhân Thôi thị đã dẫn theo nha hoàn Hồng Lăng tới Nguyệt Hoa viện trước.


Bà ta hớn hở, chân mày khóe mắt đều là ý cười, sau khi vào phòng ấm, chào hỏi Giang thị một tiếng rồi ngồi xuống phía dưới, kể về tình hình gần đây của con gái và cháu ngoại.


"Đại tẩu, Gia Oánh ở cữ tốt, thân thể đều đã hồi phục, Tiểu Thạch Đầu lớn nhanh lắm, cái mặt nhỏ núc ních thịt, vừa giống phụ thân nó lại vừa giống mẫu thân nó. Gia Oánh nói rồi, đợi qua năm sau trời ấm áp, sẽ đưa Tiểu Thạch Đầu về phủ thăm nhà."


Nghe thấy cháu gái và cháu ngoại đều ổn, Giang thị cũng rất vui vẻ cười nói: "Khó khăn gian nan lắm mới có được nhi tử, may mà cả hai mẫu tử bình an, chất tế cũng là người tốt, Gia Oánh không gả sai người."


Thôi thị hạ thấp giọng, mím môi cười nói: "Nói tới Gia Oánh, ta còn có một chuyện lạ đây, chính là cô gia bệnh tật của ta đấy, trước đây đi ba bước th* d*c, ốm yếu như nữ tử, ta còn thấy chẳng trông mong gì được. Không ngờ lần này sinh Thạch Đầu xong, hắn lại trở nên cầu tiến hẳn, nghe Gia Oánh nói, hàng ngày hắn đều rèn luyện thân thể, thắp đèn khổ học, còn dự định tham gia kỳ thi xuân năm sau, quyết tâm đỗ đạt công danh!"


Giang thị cười nói: "Vậy thì tốt rồi, chất tế phấn đấu vươn lên, cuối cùng muội cũng có thể yên tâm rồi."


Nghe Tứ phu nhân và Đại phu nhân trò chuyện, Hạ Hà thực sự lấy làm lạ.


Kể từ sau khi Gia Oánh cô nương sinh con, Tứ phu nhân cứ như thay tính đổi nết vậy, gặp Đại phu nhân không những cung kính hết mực, mà bình thường còn hay tới viện nói chuyện phiếm.


Tán gẫu vài câu, Thôi thị liền bảo Hồng Lăng mở chiếc hộp mang theo ra, chỉ thấy bên trong là ba nhành hoa lụa màu sắc khác nhau, đều là những kiểu dáng thời thượng mà các cô nương ở kinh thành hiện nay ưa chuộng cài lên đầu.


Thôi thị cười nói: "Đại tẩu, hôm nay ta ra phủ, thấy tiệm bên ngoài có bán loại hoa lụa này, ta nhìn thấy thích nên mua mấy nhành, những hoa lụa này tẩu hãy giữ lấy cho Gia Nguyệt, Gia Thư và Ức An cài."


Những nhành hoa lụa này nhìn qua là biết giá không rẻ, Giang thị biết bà ta không mấy dư dả, vội cười nói: "Đệ muội, đang yên đang lành, muội tốn kém mua hoa lụa làm gì? Ba đứa nhỏ này không giống các cô nương khác, Gia Nguyệt gần đây dồn hết tâm trí vào tửu lầu, Gia Thư vẫn chỉ thích ru rú trong phòng đọc sách, còn nhi tức của ta thì thích nhất là mài dao trong viện, chúng nó đều không thích phí tâm tư vào mấy thứ hoa hòe phấn sáp này."


Thôi thị mỉm cười nói: "Đại tẩu, đây là cho chúng nó thì tẩu cứ nhận thay chúng đi, nếu tẩu không nhận, ta sẽ giận đấy."


Giang thị không còn cách nào, đành bảo Hạ Hà thu dọn trước, lại dặn dò Thu Cúc: "Ngươi mau đi gọi hai tiểu thư và đại thiếu phu nhân đến đây, nói là Tứ thẩm tặng hoa lụa, bảo chúng đến mà cài thử."


Thu Cúc vốn dĩ cũng định ra cửa gọi các tiểu chủ tử tới ăn lẩu, lúc này bèn đi nhanh hơn.


Chẳng bao lâu sau, Hạ Gia Nguyệt và Hạ Gia Thư đều tới, Khương Ức An cùng Hạ Tấn Viễn cũng theo sau mà đến.


Nhìn thấy hoa lụa Tứ thẩm gửi tới, trong ánh mắt Khương Ức An không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, trêu chọc nói: "Hôm nay mặt trời mọc đằng tây sao? Hay là con hoa mắt rồi? Chẳng nhân dịp lễ tết gì, sao Tứ thẩm lại đặc biệt mua hoa cho chúng con cài thế này?"


Thôi thị không nhịn được cười, giơ tay vỗ nhẹ một cái không nặng không nhẹ lên cánh tay nàng, trách yêu: "Cái con bé này, chỉ có con là mồm mép lanh lợi, mua hoa cho con cài mà còn không cảm ơn ta, còn nói móc ta một câu nữa là ta mang về luôn đấy!"


Khương Ức An biết bà ta là vì chuyện của Gia Oánh muội muội mà sinh lòng cảm kích, cố ý trêu bà ta một câu xong liền đem một nhành hoa hải đường cài lên đầu, cười hỏi bà: "Tứ thẩm thấy thế nào?"


Thôi thị thấy hoa lụa nàng cài hơi lệch sang trái một chút, bèn giơ tay giúp nàng chỉnh sang bên phải cho ngay ngắn, sau đó lùi lại hai bước, ngắm nghía kỹ lưỡng một lượt, cười nói: "Quả thật là dung mạo tốt, thật sự khiến người khác đều bị lu mờ đi."


Khương Ức An cười rạng rỡ: "Vậy thì phải cảm ơn hoa lụa của Tứ thẩm rồi, nếu không có hoa này đội, con làm sao bì được với người ta."


Thôi thị nghe vậy cũng vui vẻ cười rộ lên, miệng lại nói: "Chỉ có cái miệng nhỏ của con là ngọt, không có hoa này thì người khác cũng chẳng bì được với con."



Bà ta đã nói vậy, Giang thị cũng không giữ nữa, bảo Hạ Hà lấy một vò rượu từ tửu lầu gửi tới, đưa cho Thôi thị mang về.


Thôi thị liên tục xua tay nói: "Đại tẩu, tẩu giữ lại mà uống, trong viện ta vẫn còn."


Giang thị nói: "Đây là rượu vải lấy từ tửu lầu của Gia Nguyệt, hương vị không giống với rượu kinh thành chúng ta đâu, muội cứ mang một vò về nếm thử đi."


Thôi thị nói: "Đại tẩu, Tri Chu cuối năm cũng sắp về rồi, tính tình ông ấy tẩu biết mà, đừng nói là uống rượu, ngay cả trong phòng ta có đặt mấy chén rượu cúng thôi mà ông ấy còn trừng mắt mắng người."


Biết Tứ lão gia là người tính tình cứng nhắc lạnh lùng, Giang thị không tiện ép thêm, đành để Thôi thị đi.


Thế là cả nhà quây quần bên nhau ăn lẩu.


Ngồi bên nồi lẩu bốc khói nghi ngút, Hạ Gia Nguyệt rót cho Khương Ức An một chén rượu vải trước, nói: "Đại tẩu, tẩu nếm thử xem rượu này thế nào."


Sắp hết năm, việc làm ăn ở tửu lầu của Hạ Gia Nguyệt ngày một tốt hơn, loại rượu vải này độ cồn thấp, uống vào miệng giống như nước trái cây lên men, được vận chuyển từ phương Nam tới, rất được nữ tử kinh thành ưa chuộng.


Khương Ức An nghe cô ấy nói vậy bèn nếm thử vài ngụm, rượu vải vào miệng, không khỏi sáng mắt lên, liên tục khen ngợi: "Quả thật ngon lắm, muội muội, rót cho ta một chén lớn nữa đi!"


Nghe vậy, động tác gắp thức ăn của Hạ Tấn Viễn chợt khựng lại, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía nàng.


"Nương tử, uống ít thôi." Hắn thấp giọng nhắc nhở.


Khương Ức An bưng chén rượu uống một ngụm, tự tin nói: "Phu quân yên tâm, rượu này không mạnh, ta không say được đâu."


Nàng nói xong, liền hứng thú hỏi Hạ Gia Nguyệt: "Muội muội, rượu của xưởng rượu đó có phải đều đưa tới tửu lầu bán không?"


Vì nàng vừa mới đòi lại được xưởng rượu từ nhà mẹ đẻ, xưởng rượu đó vẫn do Trần quản gia quản lý, nàng đối với việc làm ăn của xưởng rượu có thể nói là hoàn toàn không biết gì, vừa hay Gia Nguyệt lại hiểu rõ đôi chút, thế là hai người liền hàn huyên về chuyện của xưởng rượu và tửu lầu.


Nghe con gái và con dâu trò chuyện, Giang thị chợt nhớ ra một việc, bèn bảo Hạ Hà lấy một ít sổ sách trong kho ra.


Trước đó vì trong phủ liên tiếp có chuyện, việc học chữ của con dâu bị gác lại.


Mấy quyển sổ sách này vốn dĩ bà chuẩn bị cho con dâu, hiện giờ con dâu lại có thêm việc ở xưởng rượu, chuyện học chữ và học xem sổ sách đều là việc cấp bách.


Dùng bữa xong, Giang thị nắm tay Khương Ức An, ánh mắt tha thiết nhìn nàng, dặn dò: "Ức An, những sổ sách này con mang về xem đi, lúc rảnh rỗi học nhận chữ nhận số, không thể trì hoãn thêm được nữa."


Nụ cười trên môi Khương Ức An đông cứng lại, liếc nhìn xấp sổ sách dày cộp kia, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.


Xấp sổ sách dày cộp này là sổ sách của mười mấy tháng gần đây, tổng cộng có mười hai quyển, thật sự quá nhiều!


"Mẫu thân, đây là sổ sách gì vậy?"


Giang thị cười nói: "Đây là các khoản chi tiêu thu nhập của đại phòng chúng ta những năm trước, nhìn thì nhiều nhưng mục lục lại đơn giản. Con cứ xem từ những thứ đơn giản này trước, sau này đi xem sổ sách của xưởng rượu nhà mình thì trong lòng mới có tính toán được."


Dẫu biết đây là ý tốt của bà mẫu, nhưng nhìn thấy nhiều sổ sách như vậy, Khương Ức An vẫn cảm thấy gân xanh trên trán bắt đầu giật giật.


Vì sắp đến ngày tết, kinh thành cũng náo nhiệt, Giang thị cũng không nỡ để những sổ sách này gò bó con dâu, bèn nói: "Vài ngày nữa chùa Tương Quốc có hội chùa, con xem xong sổ sách thì đi dạo cùng các muội muội đi."


Vừa nghe thấy có thể đi dạo hội chùa, tâm trạng Khương Ức An mới chuyển biến tốt hơn đôi chút.


Ăn xong nồi lẩu, trở về Tĩnh Tư viện, nàng liền đặt xấp sổ sách dày cộp kia lên chiếc bàn nhỏ ở đầu giường trong phòng ngủ, còn đặc biệt lấy một quyển đặt lên gối của mình, để biểu thị quyết tâm sắt đá muốn học chữ xem sổ của mình!


Tắm gội xong trở về phòng, Hạ Tấn Viễn tháo dải lụa đen trước mắt ra.



Hắn chắp tay đứng cách đó không xa, cố sức nheo đôi mắt phượng, tập trung nhìn về phía người trên giường.


Chỉ thấy nương tử của hắn mặc bộ đồ ngủ màu ngó sen đang nằm sấp trên giường, mái tóc dài đen nhánh dày đặc tùy ý xõa trên vai lưng, đôi chân thon dài thẳng tắp co cao lên, đôi bàn chân đi tất lụa thỉnh thoảng lại đung đưa vài cái.


Hắn nhìn nàng thật lâu, khóe môi bất giác cong lên một độ cong nhàn nhạt.


Nhưng người trên giường hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của hắn, mà đang cúi đầu chống cằm nhìn chằm chằm vào quyển sổ sách trong tay không nhúc nhích, lúc thì ồ lên một tiếng như hiểu rõ lắm, lúc lại kéo dài giọng điệu thở dài khó hiểu.


Đôi mắt vẫn đang trong quá trình khôi phục, không thể nhìn vật quá lâu, Hạ Tấn Viễn tạm thời nén lại xúc động muốn nhìn nàng thêm một lúc nữa, đeo lại dải lụa lên mắt, sải bước đi về phía giường.


Nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn của hắn, Khương Ức An quay đầu nhìn hắn, vội nói: "Phu quân, chàng mau lại đây!"


Hạ Tấn Viễn vén áo ngồi xuống cạnh giường, ôn tồn hỏi: "Nương tử đang xem gì vậy?"


Khương Ức An khổ sở lắc lắc quyển sổ sách trong tay, nói: "Mẫu thân bảo ta học xem sổ sách, ta đây chẳng phải đang cần cù khổ học sao, nhưng mà——"


Nàng vươn ngón tay nhấn mạnh lên quyển sổ, nhìn hắn đầy mong đợi, bất lực nói: "Trên này có rất nhiều chữ, ta không quen chúng, chúng cũng chẳng quen ta."


Khóe môi khẽ cong lên một cách khó nhận ra, Hạ Tấn Viễn nhẹ nhàng nói: "Nương tử có chữ nào không biết, để ta dạy nàng."


Mắt Khương Ức An sáng lên, thoắt một cái đã bò từ trên giường dậy.


"Phu quân dạy ta thế nào?"


Hạ Tấn Viễn suy nghĩ một lúc, khẽ nghiêng đầu nhìn nàng, "Nương tử đừng lo, ta tự có cách."


Nói xong, hắn co gối lên giường, dáng người thẳng tắp tựa vào đầu giường, ra hiệu cho Khương Ức An lại gần mình.


Khương Ức An nhanh chóng ngồi xuống cạnh hắn, đang định đưa quyển sổ trong tay cho hắn, Hạ Tấn Viễn lại đưa tay ra, nói: "Nương tử hãy giống như lúc trước học viết tên ta, cứ theo hình chữ mà viết lên lòng bàn tay ta là được."


Đây quả thật là một ý hay, Khương Ức An vui vẻ lật đến trang đầu tiên, nàng nhận ra mấy chữ đầu là "Mồng bảy tháng Ba", mấy chữ phía sau bèn dùng ngón tay làm bút lông, viết từng nét từng nét vào lòng bàn tay Hạ Tấn Viễn.


Nàng viết chữ rất nghiêm túc, cũng đặc biệt dùng sức.


Chỉ là rốt cuộc vẫn quá xa lạ với những chữ đó, viết ra nét chữ hoặc có thêm bớt, hoặc dài ngắn không đều, sau khi viết xong chữ đầu tiên, chính nàng cũng thấy hơi nản lòng, thấp thỏm hỏi: "Phu quân có biết ta viết gì không?"


Hạ Tấn Viễn mỉm cười, ôn tồn nói: "Nương tử viết rất rõ ràng, chữ này là chữ 'Phát' ()."


Được hắn khích lệ, Khương Ức An lập tức tăng thêm lòng tin, một tay nắm lấy lòng bàn tay hắn, tiếp đó vẽ ra một chuỗi chữ còn lại.


Sau khi chữ cuối cùng viết xong, Hạ Tấn Viễn hồi tưởng một lúc, nói: "Đây là sổ sách thu chi do mẫu thân ghi chép, mấy chữ nương tử vừa viết liên kết lại là ."


Khương Ức An suy nghĩ rồi gật đầu: "Nói vậy là, sổ sách mẫu thân ghi ngoài những chi tiêu vặt vãnh hàng ngày của đại phòng, còn phải quản lý cả việc phát tiền tháng cho người hầu nội viện."


Hạ Tấn Viễn ôn tồn nói: "Chính là như vậy."


Chủ tớ trong Quốc Công phủ có hơn ba trăm người, vụ việc trong phủ hàng ngày rườm rà, tuy là Tam thẩm quản lý việc nội bộ của phủ, nhưng theo hắn được biết, khoản tiền tháng cho người hầu này đã được mẫu thân hắn phân quản nhiều năm rồi.


Đọc xong dòng sổ sách này, Khương Ức An bèn xem tiếp chỗ sau.


Tuy nhiên mấy chữ ở chỗ sau nàng đều biết, bèn đọc từng chữ một: "Mồng tám tháng Ba, đại thọ sáu mươi của Hạ lão phu nhân, dùng bạc năm trăm lượng."


Nghe nàng đọc ngắt quãng, Hạ Tấn Viễn vô thức co đôi chân dài lại, thân hình cao lớn hơi nghiêng về phía trước, ghé sát nàng hơn một chút.



Hắn vươn cánh tay dài ôm lấy eo Khương Ức An.


Sau đó, bất giác dùng tư thế ôm hờ bao bọc người vào lòng, cằm khẽ tựa l*n đ*nh đầu nàng.


Từ từ đọc xong một đoạn sổ sách, Khương Ức An mới phát hiện lưng mình đang tựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn, mà lòng bàn tay hắn vẫn đang dán lên bên eo nàng, tuy không dùng sức siết chặt, nhưng hơi ấm dễ chịu từ lòng bàn tay lại khiến người ta khó lòng phớt lờ.


Vành tai nàng bỗng chốc hơi nóng lên, hơi mất tự nhiên khẽ ho một tiếng, gọi: "Phu quân."


"Ừ?"


Một giọng nói trầm ấm vang lên sát bên tai, Khương Ức An giật mình, vô thức ngẩng đầu nhìn hắn.


Tuy nhiên hắn ở quá gần nàng, trong lúc nàng gọi hắn, hắn cũng khẽ cúi đầu xuống.


Đôi môi chúm chím của nàng lướt nhẹ qua khóe môi hắn.


Khương Ức An bỗng chốc ngẩn ngơ.


Hạ Tấn Viễn cũng đờ người tại chỗ.


Trên môi dường như vẫn còn vương lại chút mềm mại kia, nhịp tim tức khắc đập liên hồi như đánh trống.


Cảm giác ấm áp lướt qua trong thoáng chốc, rõ ràng chưa đầy một hơi thở đã rời ra, vậy mà khiến máu huyết như gào thét chảy tràn khắp cơ thể, không khí xung quanh dường như cũng trở nên nóng hơn.


Khương Ức An siết chặt quyển sổ trong tay, vô thức sờ sờ môi mình hai cái.


Thật kỳ lạ, đôi môi có cảm giác hơi tê dại, tim cũng đập hơi nhanh.


Nàng định thần lại, ra sức vò vò tai, gạt bỏ chút mất tự nhiên không nói rõ được kia ra sau đầu, để nhịp tim mình sớm bình tĩnh lại.


Cả hai đều không lên tiếng, trong phòng lúc này đặc biệt yên tĩnh, thỉnh thoảng nến lại nổ lách tách vài tiếng, b*n r* những đóa hoa lửa vang giòn.


Im lặng một lúc, yết hầu đầy đặn thanh tú của Hạ Tấn Viễn bất giác lăn lộn kịch liệt mấy cái, khi mở miệng, giọng nói trầm ấm trong trẻo có chút khô khàn.


"Nương tử, chúng ta..."


Khương Ức An có chút hoảng loạn hắng giọng, nói: "Phu quân nói đúng, thời gian không còn sớm nữa, ngày mai còn phải đi hội chùa, hôm nay không xem sổ nữa, chúng ta nghỉ ngơi thôi."


Hạ Tấn Viễn chậm rãi thu hồi bàn tay lớn đang ôm eo nàng, thấp giọng nói: "Nương tử nói phải, ngủ sớm thôi."


Khương Ức An nhanh chóng "ừ" một tiếng, đặt quyển sổ lên chiếc bàn nhỏ đầu giường, sau đó lăn một vòng gọn gàng trở về chăn của mình.


Tiếp đó túm lấy chăn, trùm kín mít từ đầu đến chân.


Một lúc sau, Hạ Tấn Viễn đưa tay lên môi khẽ ho một tiếng, nói: "Nương tử, vừa rồi..."


Lời chưa nói hết, Khương Ức An đã ở trong chăn nói vọng ra: "Ta buồn ngủ rồi, phu quân cũng ngủ đi!"


Tiếp đó nàng ngáp một tiếng thật to, dường như buồn ngủ thật sự, rất nhanh sẽ chìm vào giấc ngủ.


"Được, ngủ đi."


Hạ Tấn Viễn dựa vào cảm giác chèn lại góc chăn cho nàng, sau đó nằm xuống bên cạnh nàng.


Nằm ngay ngắn một lúc, hắn bỗng nghiêng người sang, cánh tay dài vòng qua người trong chăn, dùng một tư thế ôm ấp hờ hững bao bọc nàng trong lòng.


Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Story Chương 66: Lướt nhẹ qua khóe môi hắn
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...