Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Chương 35: Còn phải khiến hắn trả giá!
Vì chuyện con gái hòa ly vẫn chưa giải quyết xong, như có tảng đá nặng trĩu đè nặng trong lòng, Giang thị cả đêm không ngủ, lúc sáng dậy, bệnh ho lại nặng thêm không ít.
Hạ Gia Nguyệt hầu hạ bên cạnh, trong lòng càng thêm khó chịu.
Hai người đang than ngắn thở dài, thì Khương Ức An bước vào gian trong.
Nàng nhìn bà mẫu và muội muội một cái, khóe môi hơi cong lên, nói: "Mẫu thân và muội muội không cần lo lắng, con và phu quân đã bàn ra một cách rồi."
Giang thị và Hạ Gia Nguyệt đều vừa kinh ngạc vừa vui mừng, bảo nàng ngồi xuống nói cho rõ ràng.
Khi Khương Ức An nhắc đến việc nộp một tờ đơn kiện lên Thuận Thiên phủ, kiện Thẩm Thiệu Tổ "đánh đập chính thê", yêu cầu nha môn trị tội hắn, Giang thị kinh ngạc trợn to mắt, nói: "Nhi tức, thế này không hay lắm, nếu truyền ra ngoài, người ta há chẳng phải sẽ bàn tán sau lưng Quốc Công phủ, bàn tán Gia Nguyệt sao?"
Khương Ức An không nói gì, mà nhìn về phía Hạ Gia Nguyệt.
Hạ Gia Nguyệt hơi mím chặt môi, cũng có chút kinh ngạc, nhưng cúi đầu suy nghĩ một lúc, lúc ngẩng đầu lên, đã hạ quyết tâm.
Cô nắm lấy tay Giang thị, nhẹ nhàng mà kiên quyết nói: "Mẫu thân, đại huynh đại tẩu đang suy nghĩ cho con. Nếu kiện Thẩm gia, để mọi người đều biết Thẩm Thiệu Tổ đó là loại người gì, thì sẽ không có cô nương nào nhảy vào hố lửa Thẩm gia nữa. Hơn nữa, con và Thẩm Thiệu Tổ hòa ly, người ngoài không biết nguyên nhân là gì, nói không chừng sẽ bịa đặt sau lưng, ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến hôn sự của các muội muội, nếu được nha môn phán quyết công bằng, công bố sự thật cho mọi người, thì sẽ không ảnh hưởng đến các muội muội, ngay cả tổ mẫu và các thẩm cũng sẽ không nói gì nữa."
Trong lòng Giang thị vẫn cảm thấy chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không thì tốt hơn, sợ những chuyện như vậy truyền ra ngoài, lỡ sau này bất lợi cho việc con gái tái giá, chẳng phải càng không tốt sao.
Nhưng Hạ Gia Nguyệt đã quyết tâm, không định thay đổi nữa, ngược lại còn dịu dàng an ủi Giang thị mấy câu, "Mẫu thân yên tâm đi, con tin đây là cách tốt nhất."
Giang thị thấy vậy, cũng đành dặn dò con gái và con dâu: "Vậy các con phải cẩn thận một chút, lỡ như kiện Thẩm gia không thành, ngược lại ảnh hưởng đến danh tiếng của mình, chẳng phải là làm hỏng chuyện sao."
Khương Ức An thấy Hạ Gia Nguyệt có thể nhanh chóng quyết định như vậy, ánh mắt nhìn cô không khỏi có thêm vài phần tán thưởng.
Bên này thuyết phục được mẫu thân, Hạ Gia Nguyệt liền không thể chờ đợi được nữa cùng chị dâu đến Tĩnh Tư viện gặp Hạ Tấn Viễn, hỏi chi tiết hơn về chuyện này.
"Đại huynh, đơn kiện nộp cho nha môn, có thể được phán quyết công bằng không?"
Đây là chuyện cô lo lắng nhất, Thẩm Thiệu Tổ kia tuy kế thừa chức suông không có thực quyền, nhưng Thẩm gia cũng là gia đình quyền thế, trong dòng họ có người làm quan ở Thuận Thiên phủ, nếu Thẩm gia dựa vào mối quan hệ, ém nhẹm chuyện này, lúc đó phải làm sao?
Hơn nữa, bao năm nay, cô từng nghe có phu quân kiện thê tử đòi hòa ly, chứ thê tử kiện phu quân thì rất ít, hiếm khi nghe thấy.
Nghe ra nỗi lo của Hạ Gia Nguyệt, Hạ Tấn Viễn trầm giọng nói: "Muội yên tâm, chuyện này ta đã hỏi Bỉnh Chính rồi, án của Thuận Thiên phủ sẽ do Hình bộ xem xét, vụ án này sẽ qua tay huynh ấy, huynh ấy hiện là Lang trung Hình bộ (*), lại vốn là người tính tình cương trực, chắc chắn sẽ đốc thúc Thuận Thiên phủ nghiêm trị theo luật pháp, tuyệt đối không để nha môn thiên vị Thẩm gia, kết án qua loa."
(*) Hình bộ giữ việc luật lệnh, hình phạt án tù, ngục tụng và xét xử người phạm tội ngũ hình, Lang trung là chức quan đứng đầu một ty (phòng ban)
Nhắc đến Tần Bỉnh Chính, Hạ Gia Nguyệt hơi ngẩn người, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh một nam tử trẻ tuổi mặc áo bào cũ màu trắng, khuôn mặt lạnh lùng.
Năm đó khi Hạ Tấn Viễn học ở Quốc Tử Giám, đồng môn này của hắn còn từng đến Quốc Công phủ, sau này Hạ Tấn Viễn đỗ trạng nguyên, người đó cũng đỗ tiến sĩ, thoáng cái đã bao năm trôi qua, không ngờ người đó trẻ như vậy đã làm Lang trung chính ngũ phẩm ở Hình bộ, sau này chắc chắn tiền đồ vô lượng.
Hạ Gia Nguyệt ngẩn người một lúc, rồi nhanh chóng hoàn hồn, vì huynh trưởng đã hỏi Tần đại nhân, vậy cô không cần lo lắng gì nữa, cứ mạnh dạn nộp đơn kiện lên nha môn là được.
Đơn kiện nộp lên, mọi chuyện thuận lợi lạ thường.
Chỉ vài ngày sau, nha môn đã phán Thẩm Thiệu Tổ tội danh đánh đập chính thê, phạt ba mươi trượng, phán quyết phu thê hòa ly, yêu cầu Thẩm gia trả lại toàn bộ của hồi môn của Hạ Gia Nguyệt.
Văn thư phán quyết được đưa xuống, nghe nói Thẩm Thiệu Tổ kia bị phạt ba mươi trượng, chân gần như bị đánh què, Hạ Gia Nguyệt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngày nha sai mang thư hòa ly đến, Hạ Gia Nguyệt gần như mừng đến phát khóc, vội đến viện của Giang thị, nói: "Mẫu thân, con cuối cùng cũng hòa ly rồi, từ nay về sau, con và Thẩm gia không còn dính dáng gì nữa."
Giang thị mấy ngày nay ngày nào cũng lo lắng không yên, nghe thấy lời này, vội vàng ngồi dậy từ trên giường, xem đi xem lại thư hòa ly của con gái, xúc động ôm lấy Hạ Gia Nguyệt, nói: "Con của ta, từ nay về sau, con đã thoát khỏi bể khổ rồi."
Hạ Gia Nguyệt mắt long lanh lệ, cười gật đầu, "Đều nhờ cả vào đại huynh đại tẩu, nếu không phải họ, con và Thẩm... hắn cũng sẽ không đồng ý hòa ly nhanh như vậy."
Cô ngay cả nhắc cũng không muốn nhắc lại tên của Thẩm Thiệu Tổ, nghĩ đến cái tên này, cô liền cảm thấy sợ hãi ghê tởm.
Giang thị cũng mừng đến rơi lệ.
Trong Tĩnh Tư viện, biết được Hạ Gia Nguyệt đã nhận được văn thư hòa ly, Khương Ức An mừng cho cô, đồng thời trong lòng vẫn có chút không vui.
Nàng nhíu mày nhìn Hạ Tấn Viễn, nắm tay đấm mạnh xuống bàn, nói: "Phu quân, cho dù Gia Nguyệt đã thành công hòa ly với tên Thẩm Thiệu Tổ đó, ta vẫn cảm thấy chưa hả giận. Gia Nguyệt bị Thẩm gia hành hạ ba năm, tên đó ít nhất cũng phải bị đánh cho nửa sống nửa chết, mới trả hết nợ cho Gia Nguyệt!"
Gần như ngay khi nàng vừa dứt lời, Hạ Tấn Viễn liền trầm giọng nói: "Nỗi khổ Gia Nguyệt phải chịu ở Thẩm gia, phải để họ trả lại gấp bội."
Hai người lại không hẹn mà cùng nghĩ đến một chuyện, Khương Ức An trong lòng vui vẻ, nói: "Phu quân, ta có ý này, đảm bảo có thể khiến Thẩm gia gà bay chó sủa, không được yên ổn."
Hạ Tấn Viễn mỉm cười, cúi đầu về phía nàng, dường như đang chăm chú nhìn nàng, ôn tồn hỏi: "Nương tử có phải định ra tay từ vị thiếp thất kia của Thẩm gia không?"
Khương Ức An gật đầu thật mạnh, nhón chân lại gần hắn, ghé tai nói với hắn: "Phu quân, ta mang theo Hồng Liên và Hương Thảo..."
~~~~~~
Sáng sớm hôm sau, dùng xong điểm tâm, Khương Ức An liền dẫn Hương Thảo và Hồng Liên ra khỏi phủ.
Họ không đi xe ngựa của Quốc Công phủ, mà thuê một chiếc xe ngựa bình thường của nhà xe.
Xe ngựa đến gần Thẩm phủ, Khương Ức An liền bảo phu xe dừng ở nơi không xa ngoài cổng phủ, ba người họ thì ngồi trong xe, qua cửa sổ xe luôn chú ý động tĩnh của Thẩm gia.
Không lâu sau, liền thấy cổng lớn Thẩm phủ mở ra, Tần di nương bụng mang dạ chửa, vịn tay nha hoàn ra khỏi cổng phủ, lên xe ngựa của Thẩm gia.
Hồng Liên hạ thấp giọng nói: "Đại thiếu phu nhân, Tần di nương cứ vài ngày lại thích ra ngoài dạo tiệm vàng bạc, mua xong trang sức sẽ đến một quán trà uống trà, hôm nay ra phủ, cô ta chắc chắn cũng đi dạo tiệm uống trà."
Khương Ức An khẽ gật đầu, dặn phu xe: "Bám theo chiếc xe ngựa phía trước."
Phu xe kia nhận được bạc, liền làm theo lời dặn của người thuê xe, hơn nữa chuyện theo dõi, cũng khiến công việc đánh xe vốn nhàm chán bỗng trở nên thú vị hơn nhiều, vì thế, phu xe dốc hết sức bám sát xe ngựa của Thẩm phủ, lại cẩn thận dè dặt, suốt đường cũng không để người ta phát hiện ra điều bất thường.
Quả nhiên, xe ngựa rẽ vào con phố sầm uất, xe ngựa Thẩm phủ từ từ dừng lại trước một quán trà.
Tận mắt thấy Tần di nương dẫn nha hoàn vào quán trà, Khương Ức An liền dẫn Hương Thảo xuống xe, vì lo Hồng Liên bị người của Thẩm phủ nhận ra, nàng bảo Hồng Liên ngồi trong xe ngựa, đi đến nơi không xa chờ họ trước.
Hương Thảo ngó đầu chú ý tình hình trong quán trà, trong quán trà này có mấy tiểu nhị đang tiếp khách, ngoài ra có lác đác hai ba khách hàng ăn mặc sang trọng, mà sau khi Tần di nương dẫn nha hoàn vào, liền có một nữ tiểu nhị nhiệt tình đón cô ta lên lầu.
Hương Thảo ra hiệu nói: "Đại tiểu thư, bây giờ cho người vào quán trà sao?"
Bây giờ vào, trong tiệm này đông người, càng không dễ bị nhìn ra manh mối, Khương Ức An mỉm cười, nói: "Đi, trước tiên tìm mấy người đến, bảo họ vào truyền lời."
Hương Thảo kích động gật đầu.
Gần quán trà này, có mấy thiếu niên bán hàng rong mười lăm mười sáu tuổi khoác giỏ bán lê, Khương Ức An liền gọi tất cả họ lại, nói: "Các ngươi chỉ cần làm theo lời ta dặn, vào quán trà nói mấy câu, sau khi xong việc, mỗi người đều có một lạng bạc tiền thưởng."
Mấy người bán hàng rong vừa nghe có nhiều tiền thưởng như vậy, lập tức phấn chấn tinh thần, tranh nhau nói: "Tiểu thư có lời gì, cứ việc dặn dò là được."
Những người này đi khắp hang cùng ngõ hẻm, miệng lưỡi lanh lợi, Khương Ức An liền dặn mỗi người họ mấy câu, sau đó, Hương Thảo liền dẫn họ đến quán trà.
Trong quán trà, Tần di nương đang ung dung thưởng trà, bỗng nghe thấy tiếng nói loáng thoáng vọng sang từ phòng bên cạnh.
"Hạ đại tiểu thư của Quốc Công phủ và vị Thẩm đại gia kia hòa ly rồi, các người biết không?"
"Chuyện này truyền đi cả kinh thành rồi, là nha môn phán quyết, ai mà không biết?"
"Này, các người chỉ biết nha môn phán Thẩm gia và Hạ đại tiểu thư hòa ly, còn chưa biết trước khi hòa ly, vị Thẩm đại gia kia..."
Tần di nương không khỏi sững sốt, liếc nhìn sang phòng bên cạnh, dỏng tai lên.
"Vị Thẩm đại gia kia, vốn có một vị thiếp thất được hắn vô cùng sủng ái, nhưng Hạ đại tiểu thư trình một tờ đơn kiện đòi hòa ly với hắn, hắn lập tức nảy sinh lòng hối hận, muốn cứu vãn đoạn tình cảm này."
"Chậc chậc, đến nước này mới biết hối hận, nhưng một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa mà, làm sao có thể không có chút tình cảm nào chứ? Không biết vị Thẩm đại gia này định cứu vãn thế nào?"
"Thẩm đại gia nói, chỉ cần Hạ đại tiểu thư không hòa ly với hắn, hắn có thể đuổi thiếp thất đi, bỏ mẹ giữ con, quãng đời còn lại chỉ sống tốt với Hạ đại tiểu thư."
"Thành ý này nghe có vẻ rất đủ đấy, nhưng vì sao Hạ đại tiểu thư không tha thứ cho hắn?"
"Hạ đại tiểu thư chắc chắn đã bị hắn làm tổn thương sâu sắc, sao có thể dễ dàng tha thứ cho hắn? Chắc là sau khi hòa ly, vị Thẩm đại gia này miệng không nói gì nhưng trong lòng không biết hối hận đến mức nào đâu!"
Tần di nương cười lạnh, mày nhíu chặt lại.
Cô ta vốn có thể làm chính thê của biểu ca, lại bị Hạ thị kia đè đầu, không thể không làm thiếp thất, tuy nói dì và biểu ca đối xử tốt với cô ta, nhưng trong lòng cô ta thực sự không vui, bao năm nay đều nén một cục tức.
Nghĩ đến bộ dạng hai ngày nay biểu ca nằm trên giường không nói không rằng tâm trạng không tốt, lời này cô ta vốn có ba phần nghi ngờ, bây giờ cũng biến thành mười phần tin tưởng.
Tiếng bàn tán ở phòng bên cạnh nhanh chóng biến mất, nhưng mặt Tần di nương lại đen như đáy nồi, giữa lông mày đều phủ kín vẻ giận dữ!
Tần di nương tức giận đùng đùng trở về Thẩm phủ.
Thẩm Thiệu Tổ vốn đang nằm trên giường dưỡng thương, thấy cô ta mặt mày tái mét trở về, không khỏi nhíu mày hỏi: "Ai chọc giận nàng?"
Tần di nương cười lạnh một tiếng, ngón tay chọc vào trán hắn, lớn tiếng la lối: "Ta mang thai con của chàng, nối dõi tông đường cho Thẩm gia các người, chàng thì hay rồi, vì muốn giữ Hạ thị, mà lại muốn bỏ mẹ giữ con, trong mắt chàng, ta rốt cuộc là cái gì?"
Vừa nghe cô ta la lối, Thẩm Thiệu Tổ liền cảm thấy đau đầu, bực bội nói: "Nàng nghe ai nói bậy bạ, ta không nói, làm gì có chuyện đó."
Tần di nương vịn bụng nhổ vào mặt hắn một cái, khóc lóc nói: "Chàng đương nhiên sẽ không thừa nhận! Ta mà tin lời ma quỷ của chàng, chàng tưởng ta là đứa trẻ ba tuổi, dỗ ta sao! Không nói chuyện khác, chàng và cô ta hòa ly rồi, mấy ngày nay ngày nào cũng sa sầm mặt, cái mặt đó có thể vắt ra nước được, ta mà không nhìn ra sao?"
Thẩm Thiệu Tổ chống gậy xuống giường, quát: "Chân lão tử sắp què rồi, sắc mặt có thể đẹp được sao?"
Tần di nương cười lạnh nói: "Vậy ta hỏi chàng, nếu Hạ thị còn muốn quay lại, điều kiện là để ta đi, chàng chọn ta hay chọn cô ta?"
Nghe cô ta nói vậy, Thẩm Thiệu Tổ bất giác sững sờ.
Nghĩ đến dáng vẻ dịu dàng hiền thục của Hạ Gia Nguyệt, lại nhìn Tần thị, suy nghĩ sau này dù có cưới chính thê khác, cũng sẽ không cưới được người xinh đẹp xuất thân tốt như Hạ Gia Nguyệt, trong lòng lập tức càng thêm hối hận, liền ngậm chặt miệng không lên tiếng.
Thấy phản ứng này của hắn, Tần di nương lập tức bảo nha hoàn lấy dây thừng đến, vác bụng đòi thắt cổ, vừa khóc lóc vừa la hét: "Ta cũng không muốn sống nữa, thắt cổ chết ngay trước mặt chàng, dù sao chàng cũng không để ta trong lòng, ta chết đi cho sạch đất!"
Cô ta khóc lóc sướt mướt, vắt dây thừng lên xà nhà, vác bụng dẫm lên ghế, ra vẻ muốn tròng cổ vào.
Thẩm Thiệu Tổ tức đến mặt đen như đáy nồi, nghiến răng nói: "Nàng đừng quậy nữa!"
Tần di nương đâu chịu dừng lại, tiếng la hét lại cao thêm tám độ.
Thẩm lão phu nhân nghe nói cô ta vác bụng đòi thắt cổ, vội vàng chạy tới, nhìn thấy cổ cô ta đã tròng vào dây thừng, vừa tức vừa vội, khí huyết dâng trào, người nghiêng đi, liền ngã xuống đất ngất đi.
Thẩm Thiệu Tổ vội vàng quăng gậy đi đỡ mẫu thân hắn.
Vừa đi nhanh được hai bước, chỉ nghe một tiếng "rắc", xương chân vốn đã bị đánh ba mươi trượng lập tức gãy thành hai đoạn.
Một tiếng "bịch" trầm đục, cả người hắn lảo đảo ngã sõng soài trên đất, đau đớn đến mặt mũi méo mó.
Thẩm gia loạn thành một nồi cháo.
~~~~~~
Thẩm gia gà bay chó sủa, Quốc Công phủ cũng có nghe nói.
Con gái hòa ly, trong lòng Giang thị vốn còn nửa phần u ám, nghe nói Thẩm gia loạn thành như vậy, tâm trạng cũng như mây bay sương tan, tốt vô cùng.
Sáng sớm hôm nay, Hạ Hà lại tươi cười mang canh sâm táo đỏ đến Tĩnh Tư viện.
Uống liền mấy ngày, Khương Ức An nhìn thấy canh sâm liền thấy no. Lúc dùng bữa, nàng phiền não nhìn bát canh, nói: "Mẫu thân sao ngày nào cũng phải mang canh cho ta? Mai nhất định không thể để mẫu thân sai người mang đến nữa, canh có ngon đến mấy cũng không chịu nổi ngày nào cũng uống."
Nghe vậy, động tác múc canh của Hạ Tấn Viễn hơi khựng lại, ho nhẹ một tiếng không tự nhiên.
Mẫu thân hắn mang canh đến cho nàng tẩm bổ, có lẽ là muốn sớm ngày bế cháu trai hoặc cháu gái.
Hắn múc một bát canh hạt sen, đặt trước mặt nàng, ôn tồn nói: "Nếu không muốn uống thì nói với mẫu thân một tiếng, sau này không cần mẫu thân mang đến nữa."
Khương Ức An gật đầu lia lịa.
Nhờ phúc của hắn, nàng cùng hắn ngày ngày ăn ở bếp riêng, muốn ăn gì cứ dặn dò đầu bếp làm là được, không cần thiết phải để bà mẫu bận tâm.
Canh sâm nàng không muốn uống, nàng càng muốn uống canh hạt sen hắn múc cho, bèn đẩy bát canh sâm đến trước mặt hắn, nói: "Dù sao cũng là tấm lòng của mẫu thân, phu quân uống thay ta đi, đừng lãng phí."
Hạ Tấn Viễn: "..."
Hắn im lặng một lúc, bưng bát canh lên, uống một hơi cạn sạch.
Gả vào Quốc Công phủ gần ba tháng rồi, nàng vẫn chưa về thăm nhà.
Hắn biết là vì nhạc phụ đại nhân đi công vụ xa ba tháng, bây giờ tính ngày, nhạc phụ hẳn đã về kinh.
Khương Ức An vừa uống canh hạt sen, hai má phồng lên, thuận miệng nói: "Cứ đợi đã, phụ thân mẫu thân ta chưa sai người gửi thư qua, tức là không cần ta về, đợi khi nào có thư, về cũng không muộn."
Giọng điệu của nàng rất bình tĩnh, thậm chí vì đang uống món canh yêu thích, còn mang theo một chút ý cười vui vẻ.
Hạ Tấn Viễn nghe xong lời nàng, khóe môi lại lặng lẽ mím chặt lại mấy phần, gắp thêm một đũa ngó sen vào đĩa của nàng, ôn tồn nói: "Nương tử, thích thì ăn nhiều một chút."
Khương Ức An mỉm cười nhìn hắn một cái.
Nàng lớn từng này, không ai nhớ sở thích của nàng, ngược lại hắn, một người không nhìn thấy gì, lại biết nàng thường ngày thích ăn gì, thích làm gì.
Nàng không nói gì, mà nhét một miếng bánh táo ngọt ngào vào miệng hắn.
Hạ Tấn Viễn đã quen, nhai miếng bánh ngọt lịm trong miệng, khóe môi cong lên một nụ cười khó nhận ra.
Chuyện về thăm nhà, Khương Ức An không phải không để trong lòng.
Buổi tối trước khi lên giường, nàng đến nhà kho đếm của hồi môn của mình, một nghìn lạng bạc nặng trịch kia vẫn chưa dùng đến chút nào, lại còn có thêm vạn lạng bạc từ kho của Hạ Tấn Viễn.
Số bạc này không ít, nhưng so với con số nàng muốn tích cóp còn kém rất nhiều.
Buổi tối sau khi tắm gội, thổi tắt đèn, nàng nằm trên giường trằn trọc như lật bánh không ngủ được, nhận thấy nàng không có vẻ buồn ngủ, Hạ Tấn Viễn hỏi: "Nương tử không buồn ngủ sao?"
Hắn nhớ nàng vốn ngủ rất ngon, nằm trên giường nói chuyện chừng một khắc là sẽ ngủ thiếp đi, có lúc mệt hơn, đầu vừa chạm gối đã ngủ rồi.
Trong màn giường mờ ảo, Khương Ức An đột nhiên vén chăn ngồi dậy, nói: "Không được, ta phải nghĩ cách."
Hạ Tấn Viễn khẽ nhíu mày, cũng ngồi dậy theo nàng, trầm giọng nói: "Nương tử, chuyện gì không được?"
Khương Ức An nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh tuấn của hắn, đột nhiên ghé sát vào tai hắn, hạ giọng nói: "Phu quân, ngày mai chúng ta cãi nhau một trận, sau đó chàng dọn đến thư phòng ngủ, trước khi ta về thăm nhà, chúng ta đừng ngủ chung giường nữa."
Hạ Tấn Viễn lặng lẽ mím chặt môi, mày nhíu chặt, "Vì sao?"
Tuy rằng trước khi thành hôn, hắn cũng từng nghĩ đến việc ngủ riêng phòng với nàng, nhưng đêm tân hôn, nàng đã ép hắn phải viên phòng, chuyện ngủ riêng phòng này, nàng đương nhiên sẽ không đồng ý, hắn bèn không nhắc đến.
Đến hôm nay, hắn đã quen với việc ban đêm nàng gác tay, gác chân lên người mình, cũng chỉ có ôm nàng trong lòng mới có thể yên giấc.
Nhưng không ngờ, nàng lại đột nhiên đề cập đến việc ngủ riêng.
Khương Ức An vén màn giường nhìn ra ngoài, thấy bên cửa sổ tối đen không có bóng người, đảm bảo giờ này Cao ma ma sẽ không lén lút nghe trộm ngoài tường, lúc này mới yên tâm nói: "Lúc ta về nhà mẹ đẻ, phải tìm cách đòi lại số bạc mà sanh mẫu để lại cho ta, chàng không cần quan tâm chuyện khác, cứ làm theo lời ta nói, những việc còn lại ta tự có sắp xếp."
Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc.
Hắn nghĩ nàng chắc hẳn rất thích tích cóp bạc, hôm nay nàng dẫn Hương Thảo đến nhà kho đếm bạc, đếm nửa ngày mới ra, đếm xong lại càng vui vẻ cả ngày.
"Nương tử có phải cảm thấy bạc trong kho không đủ? Nếu không đủ, ta sẽ bán trang viên đi."
Khương Ức An lắc đầu nói không.
Số bạc nàng cần rất nhiều, hắn là người mù, sau này không thể làm quan, cũng không thể ra ngoài làm ăn kiếm bạc, trang viên sau này phải giữ lại để họ nuôi con sống qua ngày, nàng không cho phép hắn bán đi.
Tuy nhiên, chuyện nàng cần dùng bạc không cần vội nhất thời, đợi sau này nàng tích cóp đủ rồi hãy nói.
Nàng lộn một vòng nằm lại trong chăn, đưa tay kéo kéo tay áo ngủ của hắn, ra hiệu hắn cũng nằm xuống.
"Trang viên không thể bán, hơn nữa, số bạc sanh mẫu ta để lại vốn là của ta, dù thế nào ta cũng phải tìm cách đòi lại."
Hạ Tấn Viễn im lặng, đôi môi mỏng gần như mím thành một đường thẳng.
"Nói vậy, ta và nương tử bắt buộc phải ngủ riêng phòng?"
Trong màn giường mờ ảo, Khương Ức An vui vẻ gật đầu, còn nhắc hắn một câu: "Cãi nhau một trận trước, rồi mới ngủ riêng phòng."
Khương Ức An nghĩ một lúc, bàn bạc trước với hắn về chuyện cãi nhau, nói: "Chàng cứ tùy tiện tìm một cái cớ, cứ việc nổi giận, trách mắng ta vài câu, như là đồ nữ nhân chanh chua, hung dữ, keo kiệt bủn xỉn, cứ gán hết những cái mác đó lên đầu ta, để người ta thấy, chàng thật sự đã nổi giận."
Lời nàng vừa dứt, bên cạnh lại im lặng rất lâu.
Đợi một lúc không nghe thấy hắn lên tiếng, Khương Ức An chống nửa người dậy, chớp chớp mắt nhìn Hạ Tấn Viễn, "Phu quân, sao chàng không nói gì vậy?"
Hạ Tấn Viễn khẽ thở ra một hơi, nói: "Nương tử, ta không biết cãi nhau với nàng."
Không biết cãi nhau?
Khương Ức An nghĩ cũng phải.
Gả vào đây lâu như vậy, hắn hào phóng cho nàng bạc, chuẩn bị cho nàng những món ăn nàng thích, phụ giúp nàng khi làm việc, rót nước cho nàng khi khát, nàng thường xuyên sai hắn làm này làm nọ, nhưng chưa từng thấy hắn nổi giận bao giờ.
Để dạy hắn cách cãi nhau, nàng dứt khoát chui vào chăn của hắn, đầu thành thạo gối lên cánh tay hắn, nắm lấy tay hắn khoa chân múa tay vài cái, nói: "Đợi ta nói xong, chàng cầm chén trà ném xuống đất, chỉ vào mũi ta mắng nghiêm khắc vài câu là được."
Nàng mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, một khối mềm mại ấm áp vô tình áp vào trước ngực, trong màn giường tối tăm, yết hầu của Hạ Tấn Viễn lặng lẽ trượt lên xuống vài lần.
"Ta sẽ cố gắng." Hắn trầm giọng nói, giọng có vài phần khô khàn, "Cãi nhau xong rồi, thì không cần phải ngủ riêng phòng nữa chứ."
Khương Ức An vội vàng lắc đầu, nói: "Sao được? Diễn tuồng phải diễn cho trót, lỡ đâu Cao ma ma phát hiện sơ hở thì sao?"
Hạ Tấn Viễn im lặng không nói, mày nhíu chặt.
Có lẽ họ vốn không cần phải diễn tuồng.
Thành thân lâu như vậy, họ chưa viên phòng, người già dặn như Cao ma ma, chỉ cần để ý là sẽ phát hiện ra manh mối.
Hắn hoàn hồn, người trong lòng đã vén chăn, quay về ổ chăn của mình.
"Đúng rồi, ta tự mình về thăm nhà là được rồi, phu quân không cần đi cùng ta." Khương Ức An nói.
Hạ Tấn Viễn mím chặt môi, buồn bực hỏi: "Vì sao?"
Khương Ức An "chậc" một tiếng, đưa tay gõ nhẹ vào trán hắn.
Còn có thể vì sao, nàng đoán mẹ kế muốn nàng mau chóng về thăm Khương gia, tám phần là có chuyện, nếu hắn đi, sợ rằng chỉ có phần khó xử.
Nhưng nàng lo hắn biết lý do này vẫn sẽ kiên quyết đi cùng nàng, bèn nghĩ một lúc, cười nhẹ: "Tất nhiên là chàng đi theo sẽ lộ sơ hở, ảnh hưởng đến việc ta phát huy rồi!"
Hạ Tấn Viễn lặng lẽ hít một hơi, một lúc sau, khẽ gật đầu, nói: "Vậy ta đều nghe theo nương tử."
Khương Ức An nhìn hắn cười rạng rỡ.
Chuyện khác không nói, hắn đối với nàng cực kỳ tôn trọng, cũng rất tán thành những suy nghĩ và hành động của nàng, nàng đối với điểm này của hắn thật sự vô cùng hài lòng.
"À, đúng rồi phu quân, chàng ngủ cho ngoan vào nhé, đừng có ngủ rồi giành chăn với ta." Nàng ngáp một cái nhắc nhở.
Hạ Tấn Viễn: "..."
Hắn không lên tiếng.
Khương Ức An dù sao cũng chỉ nhắc hắn thôi, cũng không đợi hắn trả lời, không bao lâu, tiếng hít thở đều đều vang lên, nàng nhắm mắt ngủ say sưa.
Hạ Tấn Viễn mất hết cơn buồn ngủ.
Không lâu sau, quả nhiên, đầu tiên là một bàn chân hơi lạnh linh hoạt luồn vào trong chăn, gác lên đùi hắn.
Ngay sau đó, người trong ổ chăn bên cạnh liền lăn cả người qua, cánh tay vắt ngang ngực hắn, thân thể mềm mại thơm ngát cũng dựa sát vào người hắn.
Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, khóe môi khẽ cong lên.
Nàng ngủ không ngoan, thích đá chăn, phát hiện bên cạnh có một nơi ấm áp, liền vô thức coi hắn như lò sưởi mà dựa vào, lâu dần đã thành thói quen.
Có thể làm lò sưởi của nàng, hắn rất may mắn.
Trong màn giường ấm áp, động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng, v**t v* mái tóc đen như gấm của nàng, mãn nguyện nhắm mắt lại.
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Story
Chương 35: Còn phải khiến hắn trả giá!
10.0/10 từ 27 lượt.
