Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 101: Không bao giờ chia lìa

Trong Tây Uyển Điện, Hàm Đức Đế vừa xoa xoa thái dương vừa ngồi trên long ỷ, đôi mày nhíu chặt lộ rõ vẻ bực dọc chẳng chút kiên nhẫn.

Sau lớp rèm lụa mỏng manh che phủ long sàng, bóng dáng nữ nhân y phục mỏng manh thấp thoáng ẩn hiện.

Hắn nhíu mày vẫy vẫy tay, Cao thái giám liền bước nhanh mấy bước đến bên long sàng, dặn dò: “Đều lui xuống cả đi.”

“Tuân chỉ.” Mấy người kia chỉnh đốn lại xiêm y, cúi mình lùi ra ngoài.

Trong điện lặng ngắt như tờ, Cao thái giám lén nhìn sắc mặt thay đổi khôn lường của Hàm Đức Đế, hỏi: “Bệ hạ, hôm nọ vừa mới tuyển chọn mỹ nữ từ Giang Nam về, Bệ hạ chưa từng gặp mặt những người này, nô tài bảo họ đến hầu hạ người nhé?”

Hàm Đức Đế xoay xoay chiếc nhẫn ban chỉ trên ngón tay cái, nhìn Cao thái giám với ánh mắt đầy ẩn ý, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo.

“Còn cần phải xem sao? Bảo ngươi đi tuyển chọn mỹ nữ, kết quả chọn về đều là người tầm thường, có mấy ai lọt được vào mắt trẫm?”

Nghe thấy lời này, Cao thái giám da đầu tê rần, gượng cười một tiếng.

Thầm vâng mệnh của Hàm Đức Đế, số quân phí khổng lồ của Tả Lâm Vệ đều bị hắn lấy đi dùng vào việc tuyển chọn mỹ nữ để làm đầy Tây Uyển, nhưng Hoàng đế đã ngắm qua vô số mỹ nữ, nay những mỹ nữ tầm thường chẳng thể lọt vào mắt xanh, hắn cũng chẳng còn cách nào.

“Nô tài làm việc không tốt, xin Bệ hạ tha tội.”

Hàm Đức Đế hừ mạnh một tiếng, bước xuống long sàng, chân trần dẫm lên mặt đất lát đá quý, vẻ mặt bất mãn đi đi lại lại.

Áo bào phất phơ theo từng bước chân, như mang theo sự bực bội.

“Lúc trẫm làm Thái tử, có Hạ Tấn Viễn làm khuôn mẫu ở bên cạnh, mỗi ngày chỉ có thể dậy sớm đọc sách luyện võ, không gần nữ sắc, chẳng ham đồ xa hoa. Đó là mong đợi và yêu cầu của phụ hoàng đối với trẫm, trẫm chỉ có thể dốc hết sức mình mới không bị hắn bỏ lại phía sau, mới có thể nhận được lời khen ngợi của phụ hoàng, đường đường là Thái tử mà trẫm còn chẳng được tự tại như một hoàng tử bình thường!” Hàm Đức Đế dừng bước, trên gương mặt trắng bệch, đôi mắt dài hẹp như đang chứa đựng cơn giận âm ỉ, “Nay trẫm đã làm hoàng đế mà vẫn phải chịu sự gò bó khắp nơi, đám lão nhân ở Nội các hở chút là khuyên can ngăn cản, trẫm coi họ như gió thổi bên tai, chỉ là đến Tây Uyển này thư giãn một chút, vậy mà đến một nữ nhân trông vừa mắt cũng không có!”

Cao thái giám vội nói: “Bệ hạ bớt giận. Nô tài nào có phải không biết Bệ hạ trước kia vất vả, nay Bệ hạ là chủ nhân của thiên hạ, muốn kiểu loại nữ nhân như thế nào, nô tài dù có phải lên trời xuống đất cũng sẽ tìm ra cho Bệ hạ!”

Hàm Đức Đế liếc nhìn Cao thái giám một cái, phất tay áo ngồi xuống long sàng.

Hắn suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên cười lạnh nói: “Trẫm thật không hiểu nổi, Hạ Tấn Viễn lúc đó chẳng phải là đã mù rồi sao? Thê tử mà một kẻ mù như hắn cưới về, vậy mà còn nổi bật hơn cả những mỹ nữ mà trẫm bỏ ra mấy mươi vạn lượng bạc để tuyển vào cung, vận may của hắn sao lại tốt đến thế?”

Cao thái giám nghĩ ngợi, nói: “Bệ hạ, nô tài lập tức sai người dựa theo dáng vẻ của Hạ phu nhân đó mà đi tuyển chọn mỹ nữ, nhất định sẽ chọn được người đẹp hơn nữa dâng lên cho Bệ hạ!”

Hàm Đức Đế tựa vào lưng ghế nhớ lại bóng hình thoáng qua đầy kinh diễm đó, thẫn thờ xoay xoay chiếc nhẫn ban chỉ trong lòng bàn tay, yết hầu chuyển động liên hồi.

“Theo tranh vẽ mà tìm, tìm đến rốt cuộc vẫn kém vài phần…”

Nghe thấy lời than thở của Hàm Đức Đế, Cao thái giám lộ vẻ lo lắng, nhưng nghĩ một lúc, bỗng nhiên nảy ra kế hay.

“Bệ hạ, nghe nói Hạ phu nhân đó là lớn lên nhờ việc giết lợn ở dưới quê, theo ý của nô tài, nàng ta cũng chỉ là có vẻ ngoài tốt hơn một chút thôi, dẫu sao cũng là lớn lên ở nơi thôn dã, chưa đọc qua mấy cuốn sách, cũng chẳng có hiểu biết gì. Mà Hạ đại nhân từ nhỏ đã đọc làu đủ thứ thi thư, vị hôn thê trước kia của hắn là Chiêu Hoa Quận chúa vốn là bậc tài nữ tinh thông đủ cả cầm kỳ thi họa, so sánh hai người, hắn và thê tử hiện tại gượng ép ở cùng nhau sống qua ngày, thì có chuyện gì để nói với nhau chứ?”

Nhắc đến Chiêu Hoa Quận chúa, Hàm Đức Đế nhíu mày, vô thức xoay chiếc nhẫn trên tay.

Tuy nhiên, hắn nhanh chóng lấy lại vẻ mặt, ngồi thẳng người dậy một cách đầy hứng thú, hỏi: “Ngươi có ý gì?”

Cao thái giám biết rõ Hàm Đức Đế coi trọng vẻ ngoài, không màng đến xuất thân hay học vấn, bèn hạ thấp giọng, ghé tai hắn bày ra mưu kế.

~~~~~

Trên đường từ xưởng rượu về phủ, Khương Ức An ngồi trên xe ngựa, nhìn thấy tiệm bánh bên lề đường, bèn gõ gõ vào thành xe bảo dừng lại.

Trong tiệm có kẹo hạt thông, cũng có bánh hoa quế, bánh bát trân, bánh sơn tra vừa mới ra lò, trông vẻ ngoài rất ngon mắt, nàng mua mỗi loại một ít, định mang về phủ để tổ phụ, bà mẫu và các thẩm thẩm cùng nếm thử.

Tiểu nhị trong tiệm đóng gói bánh xong, lúc nàng xách định đi thì có một nam một nữ đi tới bên cạnh.

Họ còn rất trẻ, cô nương tầm mười bảy mười tám tuổi, dáng vẻ đi đứng thanh tao đoan trang, nam tử trông cũng chỉ tầm tuổi nhược quán, cao lớn ,chân dài, ánh mắt ngạo nghễ, tràn đầy khí thế.

Hai người đều mặc đồ tơ lụa, trông giống như công tử tiểu thư nhà giàu sang, khi nhìn thấy tiệm bánh, cả hai không hẹn mà cùng dừng bước.

Khương Ức An tò mò, bèn nhìn kỹ bọn họ thêm một lần.

Cô nương đó tuy vẫn giữ dáng vẻ đúng mực, nhưng đôi mắt lại không nhịn được cứ nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh trong tiệm, còn nam tử thì xoa xoa bụng mình, lại còn nuốt nước miếng mấy cái.

Hai người nhìn nhau, nhỏ giọng nói với nhau mấy câu gì đó, nam tử gật gật đầu, hiên ngang bước vào tiệm, gõ gõ ngón tay lên quầy, nói lớn: “Này, tiểu nhị, có thể cho chúng ta nợ một ít bánh trước không, sau này có bạc sẽ trả lại cho ngươi?”

Tiểu nhị nhìn hắn với vẻ mặt không cảm xúc, đưa tay chỉ chỉ vào ba chữ lớn bên cạnh —Không cho nợ.

Nam tử không cam lòng, nói tiếp: “Thương lượng chút đi, phá lệ một lần đi, cần bao nhiêu bạc, sau này ta sẽ trả gấp đôi, hay thế này, ta viết cho ngươi một tờ giấy làm tin được không?”

Thấy tiểu nhị trong tiệm lắc đầu từ chối, cô nương bèn kéo kéo vạt áo hắn, nói: “Đi thôi, đừng hỏi nữa.”

Nam tử nhíu mày, thấp giọng nói: “Đại tiểu thư, cô không đói bụng sao?”

Cô nương lắc đầu, quay người đi về phía trước, nam tử bèn sải bước đuổi theo, nói: “Đại tiểu thư, hay là tối nay ta ra phố bán nghệ nhé, thiết đầu công, thiết sa chưởng, ngực đập đá lớn, hay là ta đi kể chuyện sách truyện cũng được……”

“Chưa rõ thân phận, sao có thể tùy tiện lộ mặt ra ngoài?”

“Này, Đại tiểu thư, đã là lúc nào rồi, túi chúng ta còn sạch hơn cả mặt nữa, có thể đừng giữ mãi mấy cái quy tắc khó hiểu này của cô được không?”

Họ đi về phía trước, lúc đi lướt qua nhau, Khương Ức An nói: “Hai vị, chỗ bánh này của ta là vừa mới mua, nếu các vị không chê thì hãy cầm lấy mà dùng.”

Cô nương có chút kinh ngạc dừng bước.

Nam tử nhìn nàng một cái, cười nói: “Cô nương, cô đúng là mỹ nữ lòng nhân, ta và Đại tiểu thư nhà chúng ta cảm ơn cô……”

Lời chưa nói hết, cô nương kia nhíu mày nhìn nam tử một cái, nam tử liền thu lại vẻ mặt cười đùa, bất lực nhún vai, thấp giọng nói: “Được rồi, Đại tiểu thư, ta đều nghe theo cô.”

Cô nương kia nhìn những gói bánh đó, chần chừ một lúc, khẽ mím môi, nói: “Cô nương, bèo nước gặp nhau, đa tạ cô đã tặng bánh cho hai người chúng ta. Xin hỏi cô sống ở đâu, đợi khi chúng ta có bạc, nhất định sẽ trả lại đầy đủ cho cô.”

Chỉ là mấy phần bánh mà thôi, Khương Ức An vốn không định đòi tiền họ.

Nhưng vẻ mặt của cô nương kia rất nghiêm túc, có ý rằng nếu không cho họ trả tiền thì cô ấy sẽ không nhận, Khương Ức An nghĩ một lúc, bèn nói cho họ địa chỉ của xưởng rượu, lại nói: “Hai vị nếu đang túng thiếu thì cũng không cần vội, lúc nào trả cũng được.”

Nghe nàng nói vậy, cô nương mỉm cười ngại ngùng, ra ý bảo nam tử nhận lấy bánh, hành lễ thật sâu rồi mới rời đi.

Kinh thành thường có những người dân từ nơi khác tới, họ mới đến chưa quen thuộc nơi này, hoặc là tạm thời chưa tìm thấy người thân để nương tựa, hoặc là đánh mất tiền của, nàng đoán hai người này có lẽ cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy, chỉ là việc nhỏ nên làm thôi, Khương Ức An cũng không để chuyện này ở trong lòng.

Xe ngựa lăn bánh đi, một lúc sau đã về đến Quốc Công phủ.

Nào ngờ, vừa mới đến Tĩnh Tư viện, đã có một thái giám tới truyền lời, nói là ba ngày sau ở Tây Uyển tổ chức tiệc thưởng hoa, mời đại thiếu phu nhân Quốc Công phủ cùng Hạ đại nhân đến dự.

Chiều tối, Hạ Tấn Viễn tan làm về phủ, Khương Ức An bèn đem lời thái giám truyền lại nói cho hắn nghe.

“Tiệc thưởng hoa?” Nghe nàng nói xong, Hạ Tấn Viễn nhíu mày, dường như nghe chưa rõ, lại lặp lại một lần.

Khương Ức An gật đầu thật mạnh, “Phu quân, tiệc thưởng hoa này có phải là có chút lạ lùng không?”

Tuy tiệc thưởng hoa trong cung nàng vẫn chưa đi bao giờ, nhưng nàng đoán chắc cũng chẳng khác mấy so với ở Quốc Công phủ, chỉ là đối tượng tham gia đổi thành các phi tần trong cung và một số tiểu thư quyền quý, mệnh phụ mà thôi.

Nhưng nàng có chút thắc mắc, lúc này chẳng phải dịp lễ tết, cũng chẳng phải ngày thưởng hoa gì, trong cung tại sao lại tổ chức tiệc thưởng hoa?

Nghĩ đến việc mấy ngày trước Hàm Đức Đế, Tiêu Dịch, từng cải trang đến Quốc Công phủ, mà mấy ngày sau lại là ngày giỗ của Tiên đế, vậy mà hắn dường như đã quên mất chuyện này, lại còn có tâm trí nhàn hạ tổ chức tiệc thưởng hoa, Hạ Tấn Viễn không khỏi nhíu chặt đôi mày dài.

Hắn trầm mặc hồi lâu, bàn tay to bỗng nhiên ôm lấy eo Khương Ức An, kéo nàng sát vào người.

Hắn không biết nên nói gì, chỉ là ôm nàng vào lòng, sức lực lớn đến mức giống như muốn đem nàng hòa tan vào xương thịt của mình, mãi mãi không chia lìa.

Nhận ra sự bất thường của hắn, Khương Ức An cựa quậy trong lòng hắn, ngẩng đầu nhìn gương mặt trầm tư của hắn, hỏi: “Phu quân làm sao vậy? Có phải là có chuyện gì không?”

Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, khẽ mỉm cười nói: “Không có gì. Nương tử đã từng nghe nói về Tây Uyển chưa?”

Khương Ức An thắc mắc, “Tây Uyển chẳng phải là cung điện trong hoàng cung sao?”

Hạ Tấn Viễn lắc đầu.

Tây Uyển nằm ở phía Tây hoàng cung, là một khu vườn rộng vài chục dặm. Trước kia, khi Tiêu Dịch còn là Thái tử, Tiên đế đã xây khu vườn này cho hắn, là để Tiêu Dịch dùng vào việc đọc sách cưỡi ngựa bắn cung, người thường rất ít khi đến đó.

Chỉ có đôi khi Tiên đế cao hứng, kiểm tra bài vở của Tiêu Dịch, Hạ Tấn Viễn và Chiêu Hoa Quận chúa mới đi cùng.

Nghe nói sau khi Tiêu Dịch lên ngôi, rất ít khi ở lại trong cung, mà phần lớn thời gian đều ở một mình trong Tây Uyển để tiêu khiển qua ngày.

Hạ Tấn Viễn cũng đã có mấy năm không đến Tây Uyển, tuy chưa đến nhưng vẫn còn nhớ các cung điện và lối đi trong đó.

Im lặng rất lâu, Hạ Tấn Viễn bỗng nhiên mang bút và giấy đến, rồi cầm bút vẽ vẽ viết viết trên giấy tuyên, chẳng mấy chốc, một bức bản đồ sơ lược về Tây Uyển đã hiện ra trên giấy.

Khương Ức An kinh ngạc nhìn bức hình hắn vẽ.

“Phu quân vẽ cái này làm gì?”

Hạ Tấn Viễn âu yếm nhìn nàng, dịu dàng nói: “Tây Uyển còn lớn hơn Cẩm Thúy viên trong phủ chúng ta gấp mấy lần, nương tử chưa từng đến đó, ta lo lắng nàng ở bên trong sẽ lạc đường, không tìm thấy ta.”

Khương Ức An mắt sáng lên, ngồi xuống đùi hắn, hứng thú nói: “Thế phu quân mau chỉ cho ta xem, trong vườn này có những nơi nào, mỗi nơi có tác dụng gì, ta muốn ghi nhớ hết.”

Nàng cũng đang lo lắng, đến một nơi xa lạ, nếu phải tách khỏ hắn để dự yến riêng, không tìm được đường ra thì sao!


Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Truyện Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu Story Chương 101: Không bao giờ chia lìa
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...