Gả Vai Ác

Chương 26: Nói lời cảm ơn

373@-
“Ai cho phép các ngươi vào đây? Cút ra ngoài!”

Ninh Đàn thẹn quá hóa giận, túm lấy chăn bông cuộn mình lại.

Hắn ta chỉ quan tâm đến việc phải che đi chính mình, nhưng nữ nhân ở dưới thân hắn ta thì từ đầu đến chân đều lộ ra ngoài, cảnh tượng vô cùng đẹp mắt.

Ánh mắt của Ngu Tân Di quét qua nữ tử không mảnh vải che thân kia, thật sự đúng là Triệu Ngọc Mính.

Nàng ấy thở phào một hơi nhẹ nhõm, thay vì lui ra ngoài, nàng ấy lại tiến lên đi đến trước mặt Thái tử, kéo tấm rèm che đang tung bay xuống phủ lên người Triệu Ngọc Mính vẫn chưa tỉnh.

Mặc dù Ngu Tân Di không thích Triệu Ngọc Mính, sau lần lục soát này Ngu Tân Di thậm chí còn cảm thấy chán ghét nữ nhân này hơn, nhưng nàng ấy vẫn luôn nhớ rõ một điều, rằng chính mình cũng là một nữ nhân.

May mà người nằm ở trên giường kia không phải là Tuế Tuế, nếu là nàng, tấm màn che này lẽ ra đang nằm trên cổ của Ninh Đàn.

Ninh Tử Trạc cũng vô cùng sững sờ, có lẽ là sợ Ninh Đàn thẹn quá hóa giận mà nổi sát tâm muốn gi.ết chết mình, nên vội vàng cố ý cất cao giọng để giải vây: “Ngu tư sử, ngươi đã mang tràng hạt bằng gỗ đàn hương đến cho hoàng biểu cô chưa?”

Vừa nói xong hắn ta liền bước vào cửa, giả vờ như rất kinh ngạc hỏi: “A, Thái tử điện hạ cũng ở đây sao?”

Ninh Tử Trạc như vô tình nhắc đến Trưởng công chúa Đức Dương, Ninh Đàn nuốt lại những lời mắng chửi đã vọt tới bên miệng, trách mắng: “Tất cả đều ra ngoài cho ta!”

“Có chuyện gì mà ồn ào vậy?”

Từ trong hành lang, giọng nói uy nghiêm của Trưởng công chúa Đức Dương mạnh mẽ truyền đến.

Trong thoáng chốc mọi người đều im lặng, vội vàng tránh sang một bên.

Ninh Đàn hoang dâm vô độ, ngoại trừ Hoàng thượng, người mà hắn ta sợ nhất chính là vị cô cô này. Hắn ta vội vàng xuống giường lấy quần áo che đậy thân thể, nhưng lại bị vướng bởi cái chăn, ngã lăn ra đất.

Mà Triệu Ngọc Mính ở bên này vẫn còn chưa tỉnh, hừ hừ mấy tiếng, vặn vẹo thân thể sau đó quấn lấy hắn ta.

Nữ quan đỡ Trưởng công chúa Đức Dương đi lên trước, thứ mà nàng nhìn được chính là một màn khó coi như vậy. Chuỗi tràng hạt bằng trầm hương ở trong tay nàng bị siết đến đứt ra, hạt tràng văng ra đầy đất.

Trên xe ngựa, Ngu Linh Tê búi lại tóc, sửa sang lại tà váy của mình.

Bởi vì nàng đã cố chịu đựng để không phát sinh quan hệ với nam nhân, cho nên trong cơ thể của nàng vẫn còn sót lại dược tính, cảm giác có chút khó chịu. Nàng đặt một tay lên gương mặt nóng bừng của mình để hạ nhiệt, một tay thì nắm chặt chiếc trâm bạc, đầu trâm bén nhọn đâm vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn giúp cho nàng giữ được sự bình tĩnh.

Có lẽ là vì hơi thở của nàng quá gấp gáp lại có chút khó khăn, nên Ninh Ân đang đánh xe ở phía trước đã nhận ra điều gì đó, hắn dùng một tay kéo căng dây cương, dừng xe lại.

“Tại sao lại không đi tiếp?”

Ngu Linh Tê vừa cất tiếng, lúc này mới nhận ra giọng nói của mình đã khàn đến lợi hại.

Ninh Ân vén rèm xe lên, ánh mắt dừng trên mặt nàng một lát, sau đó mới nói: “Tiểu thư, xin chờ một lát.”

Hắn vừa nói xong liền nhảy xuống xe, đi vào một cửa hàng nằm ở góc đường.

Ngu Linh Tê vừa thoát khỏi miệng cọp, lúc này lại ngồi một mình trên xe, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng.

Chính nàng cũng không biết bắt đầu từ khi nào, nàng không những không cảm thấy sợ hãi Ninh Ân mà thậm chí còn tin tưởng hắn nhiều hơn một chút.

Một lát sau xe ngựa hơi chìm xuống, Ngu Linh Tê cảnh giác nhìn lên, thấy Ninh Ân đang vén rèm xe bước vào, trên tay cầm một thứ gì đó được bọc bằng giấy dầu, sau đó ngồi xuống đối diện với nàng.

Ninh Ân mở gói giấy dầu ra, Ngu Linh Tê vừa định hỏi hắn muốn làm gì thì đã bị nhét một viên thuốc vào miệng.

Đầu ngón tay của hắn lướt nhẹ qua đôi môi mềm mại tươi đẹp của nàng, Ninh Ân hơi dừng lại một chút, nơi đáy mắt nhạt màu luôn mang vẻ bình tĩnh lại hiện lên vài tia gợn sóng.

Hắn hạ tay xuống, xoa nhẹ đầu ngón tay đã chạm vào môi của nàng.

Bên trong nhà kho ngột ngạt, cảm giác môi lưỡi giao triền chỉ ngắn ngủi nhưng lại cực kỳ nóng bỏng kia dần trở nên rõ ràng hơn, từng chút một xuất hiện trong tâm trí.

“Đây là gì?”

Ngu Linh Tê đang ngậm thứ kia, một bên má hơi phồng lên, nhíu mày, có chút ghét bỏ: “Đắng quá!”

Ninh Ân cảm thấy có chút buồn cười, nàng có thể chịu đựng được sự kí.ch thích, tra tấn của Thôi Tình hương, nhưng lại không thể chịu nổi vị đắng nhẹ nơi đầu lưỡi.

“Thuốc Cam thảo*. Tuy nó không giải được hoàn toàn độc tính nhưng vẫn có thể làm cho tiểu thư cảm thấy dễ chịu hơn một chút.”

Vừa nói hắn vừa liếc nhìn qua vết thương trên lòng bàn tay trái của Ngu Linh Tê, nhẹ giọng nói: “So với cây trâm trong tay tiểu thư thì nó vẫn tốt hơn.”

Bị hắn phát hiện rồi.

Ngu Linh Tê cảm thấy không được tự nhiên mà cuộn ngón tay lại, nhưng lại bị Ninh Ân nắm lấy.


“Mở tay ra.”

Ngón trỏ của hắn gõ gõ lên bàn tay đang nắm chặt của nàng, khi những đầu ngón tay non mịn mở ra như cánh hoa, hắn lấy một miếng vải bông sạch sẽ ở bên cạnh lau sạch từng chút một những vết máu chảy ra trên vùng da bị rách của nàng, sau đó rắc lên một chút thuốc Kim sáng* vừa mua được lúc nãy.

Từ góc nhìn của Ngu Linh Tê, có thể thấy rõ ràng hàng lông mi hơi rũ xuống cùng sống mũi cao thẳng của hắn, không có vẻ tái nhợt của người bị bệnh, không có sự mỉa mai của một kẻ điên khùng, cũng chưa từng ngụy trang mang lên một gương mặt giả tạo, chỉ là lạnh lùng lại an tĩnh mà rửa sạch vết thương sau đó bôi thuốc cho nàng.

Đó là sự yên bình và tĩnh lặng mà ở kiếp trước nàng không có được.

Ngu Linh Tê không khỏi thở chậm lại, viên Cam thảo trong miệng dần mất đi vị đắng ban đầu, chuyển thành vị ngọt nhẹ.

“Tiểu thư, đây là lần thứ hai bị thương ở tay đúng không?”

Động tác xoa thuốc của Ninh Ân thật chậm, ánh mắt dừng ở lòng bàn tay đầy đặn của nàng, đột nhiên cất giọng hỏi.

Ngu Linh Tê nhỏ giọng “ừm” một tiếng, không hiểu vì sao đột nhiên hắn lại đề cập đến điều này.

Trong thân thể vẫn còn sót lại một chút dược tính, cử chỉ chậm rãi, ung dung như vậy quả thực rất khó chịu, nàng mím môi khẽ nhúc nhích người, nhắc nhở: “Được rồi.”

Ninh Ân thu lại ánh mắt tăm tối của mình, quấn một dải băng vải quanh tay nàng, buộc lại bằng một nút thắt đơn giản.

Hắn hỏi: “Còn chịu đựng được không?”

Ngu Linh Tê cắn viên Cam thảo, gật gật đầu.

Nàng muốn quay về để tận mắt nhìn xem, bộ mặt mà những người của Triệu gia ẩn giấu dưới vẻ ngoài yếu ớt và dễ bị bắt nạt của họ rốt cuộc là xấu xa, nham hiểm đến mức nào.

Phủ Trưởng công chúa.

Ngu Linh Tê vừa bước xuống khỏi xe ngựa đã thấy Thanh Tiêu chạy nhanh qua, chạy đến bên cạnh chiếc xe vừa dừng lại, nôn nóng nói: “Tiểu thư!”

“Thanh Tiêu.”

“Tiểu thư đã đi đây vậy? Thuộc hạ không hề thấy tiểu thư rời phủ, nhưng sao bây giờ lại từ bên ngoài trở về?”

Nói xong, Thanh Tiêu nhìn chiếc xe ngựa đơn giản mà Ngu Linh Tê đã đi, chỉ thấy ở bên cạnh xe ngựa mơ hồ lộ ra một góc áo màu đỏ, giống với quần áo của hoạn quan trong cung.

Hắn còn chưa kịp nhìn rõ tên hoạn quan kia là ai, người nọ đã nhảy lên xe ngựa, đánh xe rời đi.

“Chuyện này không thể nói rõ trong một hai câu được, nương của ta đâu?”

Ngu Linh Tê hỏi.

“Phu nhân và Đại tiểu thư vẫn luôn ở trong phủ hỏi thăm tin tức của tiểu thư. Ta sẽ đi báo tin lại cho bọn họ.”

“Không cần.”

Ngu Linh Tê gọi Thanh Tiêu lại, vỗ nhẹ vào gương mặt còn hơi nóng của mình, bình tĩnh nói: “Ta sẽ tự mình vào tìm bọn họ.”

Ở sảnh trước, tốp năm tốp ba gia quyến nữ bước ra, mọi người ai cũng mang vẻ mặt vô cùng kỳ quái.

“Chậc, không ngờ Triệu Ngọc Mính lại là loại người này, thế mà dám làm chuyện như vậy tại một nơi yên tĩnh như Phật đường, cũng… thật giống với việc thâu hoan dưới thân vàng của Phật Tổ.”

Khi đi ngang qua, Ngu Linh Tê nghe thấy bọn họ cố tình đè thấp từng tiếng nghị luận của mình.

“Các ngươi không nhìn thấy sao? Triệu phu nhân sau khi nghe được tin tức đã lập tức chạy đến, nữ nhi của bà ta còn không biết xấu hổ lôi kéo Thái tử điện hạ không chịu buông. Nàng ta cứ làm trò trước mặt Công chúa điện hạ, Triệu phu nhân xấu hổ đến mức gương mặt cũng trở nên tím tái, liền tát Triệu Ngọc Mính hai cái, lúc này Triệu Ngọc Mính mới tỉnh táo lại…”

“Nếu muốn bay lên cành cao để biến thành phượng hoàng, cũng không nên dùng cách như vậy chứ! Trưởng công chúa điện hạ vô cùng tôn kính Đức Phật, hôm đó còn là tiệc thượng thọ của bà ấy, vậy mà lại dám làm chuyện phóng túng hoang đường như vậy, Trưởng công chúa điện hạ nhất định là rất tức giận. Ta thấy, Triệu gia chắc cũng sắp xong đời rồi.”

“Suỵt, đừng nói nữa…”

Các gia quyến nữ đến lúc này mới chịu thôi, từng người một lên xe rời đi.

Triệu Ngọc Mính… Thâu hoan?

Ngu Linh Tê sững sờ.

Nàng biết nếu không có Triệu Ngọc Mính làm nội ứng, Triệu Tu sẽ không thể nào vượt qua được sự canh gác nghiêm ngặt để tiến vào phủ Trưởng công chúa sau đó bắt cóc mình.

Chẳng lẽ Triệu Ngọc Mính hao tổn tâm trí như vậy chỉ để làm ra việc ngu ngốc như thế này?

Nàng vẫn đang còn suy nghĩ, thì có một tiếng gọi hoảng hốt truyền ra từ bên trong cửa phủ: “Tuế Tuế!”

Ngu phu nhân bước nhanh ra ngoài, gương mặt mang theo vẻ lo lắng nhiều hơn là trách cứ, nhỏ giọng nói: “Cái đứa nhỏ này, con chạy đi đâu vậy? Sao mặt lại đỏ thế này?”



Ngu Linh Tê nắm tay lấy tay của Ngu phu nhân: “Vừa rồi con nghe người khác nói, biểu tỷ đã xảy ra chuyện gì đó?”

Vẻ mặt Ngu phu nhân hơi cứng lại, thở dài một hơi, có chút khó nói.

Nhưng Ngu Tân Di đi theo bên cạnh Ngu phu nhân ra ngoài này đã kéo muội muội của mình ra một góc không có người, giải thích: “Triệu Ngọc Mính và Thái tử yêu đương vụng trộm trong Phật đường, đúng lúc bị mấy người nữ gia quyến bắt gặp, thể diện của Thiên gia đều mất sạch, Trưởng công chúa Đức Dương vì thế mà rất tức giận.”

Lửa giận của Ngu Linh Tê lập tức bị dập tắt hoàn toàn, nàng nghĩ thầm, cái báo ứng này đến cũng quá sớm rồi.

Bỗng một tia sáng lóe lên, nàng nhớ rằng hôm nay Ninh Ân đã mang một chiếc áo choàng màu đỏ sẫm của hoạn quan đến cứu nàng.

Nói cách khác, trước khi Ninh Ân tới cứu nàng, hắn đã đi qua nơi ở của Trưởng công chúa Đức Dương.

Có lẽ nào…

Nàng đột nhiên quay đầu lại, nhìn theo hướng Ninh Ân rời đi mà tìm kiếm.

Nhưng những chiếc xe ngựa cùng khách khứa không ngừng lui tới, đã không thể thấy dấu vết của người thiếu niên kia.

“Muội nhìn gì vậy?”

Ngu Tân Di vươn tay ra, vẫy vẫy trước mặt Ngu Linh Tê, nàng ấy cau mày hỏi: “Muội đã đi đâu suốt cả canh giờ vậy? Làm tỷ sợ muốn chết, muội biết không hả!”

Nhắc đến đủ loại chuyện nàng vừa trải qua, ánh mắt của Ngu Linh Tê liền tối xuống: “Tỷ, chỉ một hai câu e là không thể nói rõ hết được, chúng ta quay về rồi lại nói tiếp.”

Cung Khôn Ninh, trong điện Phật vô cùng yên lặng.

Phùng Hoàng hậu mang thường phục, tóc xõa dài, lặng lẽ đứng dưới đài sen của tượng Phật, cầm nến dẫn lửa trên tay đi thắp hơn trăm ngọn nến trên giá đồng trong điện.

Ánh đèn vàng ấm áp soi sáng khuôn mặt thanh khiết của bà ta, tựa như đức Phật đang ngồi trên đài sen kia, không buồn không vui.

Tất cả các đại vệ đều biết, Phùng Hoàng hậu là một người nhân từ, luôn ăn chay niệm Phật, đến một con kiến cũng không nỡ dẫm chết, cũng chính vì lý do này mà bà ta mới có thể kết thân với Trưởng công chúa Đức Dương – một người cũng có đức tin vào Phật pháp, từ đó thành công đưa Ninh Đàn lên ngôi vị Thái tử.

“Thái tử vẫn còn quỳ bên ngoài điện Thừa Đức sao?”

Bà ta hỏi.

“Vâng. Hoàng thượng đã đích thân đánh Thái tử mười trượng, sau đó lại hạ lệnh cho người phải quỳ bên ngoài điện. Có thể thấy là bệ hạ thật sự rất tức giận.”

Thái giám Thôi Ám vẫn mặc bộ y phục màu đỏ sẫm cùng chiếc đai ngọc như thường ngày, thay Hoàng hậu giơ tay lên che trước ngọn nến để tránh bị gió thổi tắt, liếc nhìn vẻ mặt của bà ta, sau đó nói: “Hoàng thượng tức giận đến mức khiến cho bệnh cũ tái phát, ngài ấy vừa mới uống thuốc rồi đi nghỉ ngơi rồi, Hoàng thượng cũng có nhắc đến một vài vị Hoàng tử khác bị chết yểu, dường như còn mang theo chút hối tưởng và tiếc hận.”

Hoàng hậu giống như là không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục thắp lửa cho ngọn nến cuối cùng: “Bổn cung nghe nói, Thái tử ở tiệc thượng thọ của Trưởng công chúa Đức Dương đã làm ra chuyện vô cùng ph.óng đãng, ngươi cũng có tham dự vào.”

Vẻ mặt của Thôi Ám lập thay đổi, lập tức vén áo choàng quỳ gối trên nền gạch: “Thần chỉ là nhất thời hồ đồ, thấy Thái tử điện hạ vẫn mãi nhớ nhung Ngu nhị cô nương, ngày đêm nghĩ đến cho nên mới nghĩ chiều theo ý nguyện của Thái tử, muốn giới thiệu Ngu nhị cô nương, nhưng không ngờ bọn người bên dưới lại nhận nhầm người…”

“Lại là Ngu nhị cô nương.”

Hoàng hậu buông mạnh ngọn nến dẫn lửa, đột nhiên nói: “Ta nhớ rõ, Ngu đại tướng quân là người quen cũ của ngươi đúng không?”

Thôi Ám sững sờ một lúc, sau đó lập tức hiểu ra ý tứ sâu xa của Hoàng hậu: “Vâng, thần đã hiểu.”

“Ngoài ra, Hoàng thượng đã thể hiện sự thất vọng đối với Đàn nhi, nên ngài ấy đã lựa chọn một người dịu dàng ngoan ngoãn trong số các thị thiếp ở Đông Cung, đồng thời cũng để nàng ta ngừng dùng tử dược*.”

Hoàng hậu quỳ gối trên đệm ngồi, chắp tay hướng về tượng Phật từ bi thương xót chúng sinh: “Dưới gối bổn cung, cũng nên có một Tiểu hoàng tôn rồi.”

Khi đang nói chuyện, bà ta đột nhiên nghe thấy âm thanh của đồ sứ bị vỡ.

Vốn dĩ là tiểu cung nữ đang muốn dâng trà, không ngờ lại nghe được cuộc nói chuyện này, vội vàng muốn lui ra ngoài trốn tránh, nhưng không cẩn thận lại vấp ngã làm đổ chén trà.

“Nương nương, tha mạng!”

Tiểu cung nữ sợ hãi đến mức gương mặt trắng bệch, ngã xuống đất không đứng dậy nổi.

Một con côn trùng nhỏ bay vào chụp đèn, không có cách nào thoát ra được.

Mắt thấy bản thân mình sắp bị thiêu chết, Hoàng hậu lại vươn tay mở chụp đèn ra, thả con bọ tội nghiệp kia đi.

Bà ta làm như không thấy nước trà tràn lan trên nền gạch, nhẹ giọng nói với Thôi Ám: “Dọn dẹp sạch sẽ đi.”

Thôi Ám gật đầu đứng dậy, đi đến bên cạnh tiểu cung nữ.- đọc, nghe truyện tốt hơn trên app TYT -

Sau một tiếng thét thảm thiết mà nghẹt thở đầy ngắn ngủi, một thân thể ngã xuống đất, trong điện lại khôi phục sự yên tĩnh.

Phùng Hoàng hậu chắp tay bắt đầu tụng kinh, trên gương mặt hiện ra vẻ thương hại lại bình thản.


Khi hoàng hôn buông xuống, Ngu phủ treo đèn lồng lên.

Sau khi Ngu Linh Tê uống thuốc xong và nghỉ ngơi một hồi lâu, thân thể mới hoàn toàn bình phục.

Đầu óc tỉnh táo, lúc này nàng mới bắt đầu sắp xếp lại những chuyện đã xảy ra vào hôm nay.

Tại sao Triệu Tu lại bắt cóc nàng?

Thái tử và Triệu Ngọc Mính là hai người hoàn toàn không liên quan gì đến nhau, tại sao lại có thể móc nối thông đồng với nhau một cách vô lý như vậy? Nếu Triệu Ngọc Mính muốn trèo cao tiến vào Đông cung, cũng không nên lựa chọn cách cẩu hợp* này, quá ngu ngốc.

Nàng nhớ lại khi bản thân tỉnh dậy trên xe ngựa, trên tay vẫn còn nắm tấm khăn choàng lụa màu tím của Triệu Ngọc Mính, kết hợp với lý do vì sao Thái tử lại bí mật xuất hiện ở phủ Trưởng công chúa, một suy đoán dần dần lộ ra.

Có lẽ nào Triệu Ngọc Mính đã cải trang thành nàng, sau đó thần không biết quỷ không hay mà đưa nàng ra khỏi phủ Công chúa, giao cho Triệu Tu xử lý, nhưng sau đó lại bị Thái tử nhận lầm?

Quá hoang đường, nhưng trừ cái suy đoán này ra, nàng không thể nào nghĩ ra một lời giải thích nào khác.

Tâm tình hơi trầm xuống, nàng phái người đi mời cha nương cùng huynh tỷ đến, còn mình thì thong thả bước đến đại sảnh.

Ánh đèn lay động, Ngu Linh Tê ngồi sau án kỉ*, bắt đầu kể lại quá trình mình bị đánh thuốc mê sau đó đưa ra khỏi phủ, rồi lại bị Triệu Tu đưa đến Phất Vân Quan như thế nào và cả ý đồ muốn làm tổn hại thanh danh của nàng.

Nàng chỉ che giấu chuyện mình bị hạ thuốc kia.

Nếu không, chưa nói đến chuyện cha nương của nàng sẽ tức giận và đau lòng, cũng sẽ thật khó để giải thích tại sao vào thời điểm đó Ninh Ân lại trùng hợp xuất hiện ở nơi kia.

Mặc dù như vậy, một người luôn luôn trầm ổn như phụ thân nàng cũng phải tức giận đến mức đập bàn, chiếc bàn gỗ gụ cứng cáp đó vậy mà lại hiện ra một vết nứt.

Ngu Tân Di là người xúc động nhất, nàng ấy lại luôn bảo vệ người của mình, lập tức cầm đao lên nói: “Để ta đi giết cái tên tiểu nhân này!”

“Tỷ, đừng.”

Ngu Linh Tê vội vàng đứng lên ngăn cản.

Ngu Tân Di tức giận đến mức lông mày dựng đứng: “Tuế Tuế, chẳng lẽ muội lại còn muốn cầu xin cho loại cặn bã này?”

“Nếu đã là tên cặn bã, không phải chỉ gi.ết chết sẽ quá hời cho hắn ta sao?”

Gương mặt của Ngu Hoán Thành xám xịt, mở miệng: “Chờ khi huynh trói hắn ta mang lại đây, huynh sẽ lột da rút gân hắn ta trước mặt mấy người của Triệu gia.”

“Đừng như vậy. Không phải là muội muốn tha cho Triệu Tu, mà là…”

Ngu Linh Tê hạ giọng: “Mà chỉ sợ là, bây giờ huynh đã không thể tìm thấy hắn ta nữa rồi.”

Sau khi Ninh Ân cứu cô ra ngoài đã không còn thấy bóng dáng của Triệu Tu đâu nữa. Nếu như hắn ta không phải sợ tội mà chạy trốn, thì chỉ còn một khả năng: Cái người tên Triệu Tu này, đã không còn trên cõi đời này nữa.

Ngu Linh Tê nói: “Triệu gia không có gì phải sợ, thứ khó khăn thực sự chính là Thái tử của Đông cung.”

Nghe đến đây, tay Ngu tướng quân nắm chặt thành quyền.

Nếu đúng như lời mà nữ nhi nói, Thái tử vì hôn sự không thành, thấy sắc mới nảy lòng tham, muốn vấy bẩn nữ nhi của ông, trời xui đất khiến thế nào lại nhận nhầm thành Triệu Ngọc Mính…

Một vị Hoàng đế tương lai như vậy, thật sự xứng đáng với lòng trung thành của ông sao?

Đáng để ông đẩy nữ nhi của mình vào hố lửa sao?

“Chúng ta đã lập ra những chiến công hiển hách trong thiên hạ, đổ máu trên chiến trường, mà Thái tử lại luôn nghĩ đến phải làm thế nào để thâu tóm quyền lực của chúng ta, muốn làm nhục muội muội của con, đúng là sự châm chọc lớn trong thiên hạ!”

Bàn tay nắm chặt thanh đao của Ngu Tân Di không ngừng run lên, chế nhạo: “Vị Thái tử như vậy, đáng để cho chúng ta bảo vệ không!”

“Tân Di!”

Ngu tướng quân gầm lên một tiếng: “Ăn nói cẩn thận!”

Ngu Tân Di lùi lại một bước: “Phụ thân!”

Bây giờ nói cái này thì có tác dụng gì?

Ngu Uyên ông đây đầu đội trời chân đạp đất, trung thành, chính nghĩa, đã được định sẵn là không thể làm kẻ phản tặc. Huống chi đương kim Hoàng thượng cũng chưa từng đối xử tệ bạc với Ngu gia.

Thái dương của Ngu tướng quân hơi lạnh, hai má căng chặt, sau một hồi mệt mỏi nói: “Tất cả các Hoàng tử đều bị chết yểu, Tam Hoàng tử lại ngốc, Thất Hoàng tử thì sống chết không rõ. Bây giờ vương triều Đại Vệ, chỉ còn lại một vị của Đông cung…”

Tiếng thở dài nặng nề của phụ thân rơi vào trong tai, hàng lông mi của Ngu Linh Tê run lên.

Nàng biết đây là một cơ hội để nàng có thể thuận lý thành chương mà nhắc nhở cha và huynh của mình, phải chừa một đường lui cho Ngu gia sau này.

Nàng nâng đôi mắt trong veo sạch sẽ của mình lên, nhẹ giọng nói: “Cha, cha có từng nghĩ tới việc Thất Hoàng tử vẫn còn sống không?”

Chỉ một câu đơn giản như vậy, nhưng nó lại gây ra một trận sóng gió lớn trong đại sảnh yên lặng.

Đêm đã khuya.

Ngu Linh Tê ra khỏi đại sảnh, trên đường trở về phòng nàng nhìn thấy một người đang đứng trong hành lang.

Không chút do dự, nàng cho nô tỳ bên cạnh lui xuống, một mình đi đến bên cạnh Ninh Ân.

Ninh Ân giống như là đoán trước được nàng sẽ đến tìm mình, gương mặt không có chút gợn sóng nào, hắn vẫn đứng khoanh tay nhìn bầu trời đêm.

Đêm nay thời tiết không quá tốt, trăng sao mờ mịt, cả bầu trời tối đen như mực, cũng không biết hắn đang nhìn gì mà chăm chú như vậy.

Ngu Linh Tê chú ý thấy y phục mà hắn đang mang toàn là một màu sẫm, không khỏi hỏi: “Ngươi đã đi đâu vậy, sao cổ tay áo lại bị ướt thế kia?”

“Đi câu cá.”

Đôi môi mỏng của Ninh Ân mấp máy, mang theo sự lạnh lùng và đầy ẩn ý: “Sau khi câu được thì nghiền nát xương cốt của nó.”

Ngu Linh Tê không tin hắn thật sự là đi câu cá.

Khi nàng vẫn còn đang mải suy nghĩ, Ninh Ân đột nhiên cất tiếng: “Người la do ta giết.”

Ngu Linh Tê quay đầu sang, sửng sốt một lúc sau đó mới nhận ra người mà hắn nhắc đến chính là Triệu Tu.

Sợ sao?

Không. Thậm chí còn có chút sung sướng.

Ngu Linh Tê đứng bên cạnh hắn, bình tĩnh nói: “Ác giả ác báo, đó là báo ứng của hắn.”

Cuối cùng Ninh Ân cũng không nhìn lên bầu trời nữa, hắn dời mắt nhìn chằm chằm vào Ngu Linh Tê một lúc lâu.

“Tiểu thư không tự trách chính mình lần này đã dẫn sói vào nhà sao?”

Ninh Ân cười như không cười, làm như không để ý nói: “Ta vốn vẫn đang suy đoán, không biết tối nay tiểu thư sẽ tự đánh mình bao nhiêu roi đây?”

Đêm đó tranh chấp rồi Tiết Sầm rơi xuống hồ, không biết hắn sẽ phải ôm hận bao nhiêu lâu đây?

Ngu Linh Tê có chút bất đắc dĩ, bực tức liếc hắn một cái: “Ta là người thiện ác bất phân như vậy sao? Một kẻ độc ác có tâm địa xấu xa sao có thể so sánh với Tiết Sầm người không hề có lỗi lầm gì?”

“Ồ, vâng, không ai có thể so sánh với Tiết Nhị lang của tiểu thư.”

Cũng không biết là câu nào đã đâm trúng Ninh Ân, hắn không những không vui, ngược lại nụ cười càng trở nên lạnh lẽo âm trầm.

Sau khi người này cởi bỏ lớp ngụy trang, đến một chút nịnh nọt cũng không có.

“Tối nay ta tới đây không phải là để nói chuyện này với ngươi.”

Ngu Linh Tê đành phải thay đổi đề tài.

“Vậy tiểu thư muốn nói cái gì.”

Đến mắt Ninh Ân cũng chẳng buồn nâng.

Cơn gió cuối xuân đầu hạ thổi qua hành lang, bóng cây thưa thớt.

Ánh sáng ấm áp chiếu lên mái tóc bồng bềnh và mềm mại của Ngu Linh Tê, đôi mắt đẹp trong veo của nàng nhìn về phía người thiếu niên cao lớn mạnh mẽ đứng bên cạnh mình.

Một lát sau, nàng cười nói: “Ta muốn nói lời cảm ơn ngươi.”

Đuôi mắt Ninh Ân khẽ động, đôi mắt đen nhánh nhìn qua, giống như một cái vực sâu khó dò.

Ngu Linh Tê xoay người đối mặt với hắn, lùi về phía sau nửa bước, nâng hai tay lên sau đó hợp tay áo lại, cúi người uốn gối, thoải mái mà hành đại lễ với hắn.

*Cam thảo: Một vị thuốc thông dụng trong Đông y. Cam thảo thơm và ngọt, tính bình, thường được dùng để giải nhiệt.

*Kim sáng: một loại thuốc cầm máu thời cổ đại, được làm từ ba ba đực, đảm nam tinh, cỏ xương bồ, cỏ khung cùng,… và một số xương của động vật.

*Tử dược: thuốc tránh thai.

*Cẩu hợp: quan hệ bất chính. Nam nữ tằng tịu với nhau.

*Án kỉ: dạng bàn ngồi bệt hay dùng để viết thư pháp.
Gả Vai Ác
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Vai Ác Truyện Gả Vai Ác Story Chương 26: Nói lời cảm ơn
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...