Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 9: Hắn Thực Sự Đói Rồi
Kỳ Hoài Cảnh kéo tay nàng ra khỏi Úc Kim Đường, rồi cười hỏi: “Vui không?”
Thẩm Đường khẽ thở dài một tiếng: “Biểu ca, lúc này thì đúng là vui đấy, nhưng sau này...”
Nàng sớm đã biết, Việt phu nhân xưa nay cũng chẳng ưa gì nàng – kế nữ của một tiểu thư xuất thân thứ xuất. Nay thành mẹ chồng, tất nhiên càng chẳng dễ chung sống.
Nhưng Kỳ Hoài Cảnh gây ra một trận như vậy, hắn thì có lẽ thấy hả dạ còn bản thân nàng thì về sau chỉ càng thêm bị mẹ chồng gây khó dễ.
Kỳ Hoài Cảnh thoáng trầm ngâm: “Thật ra, đúng là ta làm chưa phải. Nào, để bù lại, ta xin tạ lỗi.”
Lời còn chưa dứt, hắn bước tới một bước trực tiếp bế ngang nàng lên.
Thẩm Đường bật kêu khẽ, quay đầu lại thì thấy sau lưng một đám nha hoàn đều cúi gằm mặt xuống, lập tức đỏ bừng mặt: “Chàng… chàng… mau thả ta xuống! Có gì thì nói đàng hoàng!”
“Hửm? Thì có nói gì đâu mà.”
“Người ta đều nhìn thấy hết rồi kìa!”
“Vậy càng hay.”
Kỳ Hoài Cảnh mặc kệ nàng giãy giụa, sải bước đi thẳng.
Trên đường lại gặp vài nha hoàn, gia nhân lác đác ai nấy đều cúi đầu, không dám nhìn.
Thẩm Đường vùng vẫy không thoát, đành áp mặt vào ngự-c hắn che đi gương mặt đỏ ửng của mình.
Giữa ban ngày ban mặt, trời quang mây tạnh… Tam biểu ca rốt cuộc đang giở trò gì vậy!
Biết nhau bao năm, trước giờ chỉ thấy hắn nhã nhặn, ôn hòa chưa từng thấy mặt ngang tàng, cố chấp như thế này!
Mãi cho đến khi về tới sân của mình, nha hoàn trong viện cũng đều cúi đầu không dám thở mạnh, ai nấy đều hơi sợ vị Tam gia này.
Kỳ Hoài Cảnh mặt không đổi sắc, đi thẳng tới cửa phòng chính giơ chân đẩy cửa bước vào, nhẹ nhàng đặt Thẩm Đường lên nhuyễn tháp, lúc này mới buông tay.
Thẩm Đường vừa ngồi vững, còn chưa kịp điều hòa hơi thở Kỳ Hoài Cảnh lại giơ tay lên: “Dọn cơm.”
Nàng bị hắn xoay vòng liên tiếp đến mức hơi choáng: “Chúng ta… chẳng phải mới ăn sáng xong sao?”
“Ăn thêm bữa nữa, vừa rồi nàng đâu có ăn tử tế.”
Với mấy trò hắn bày ra từ sáng đến giờ, ai mà nuốt nổi.
Nha hoàn đã chuẩn bị sẵn bữa sáng, lần lượt dọn lên lại đầy một bàn.
Thẩm Đường khẽ thở dài, khua thìa trong bát cháo ngọt, hồi lâu vẫn chưa ăn miếng nào.
Kỳ Hoài Cảnh nhìn thần sắc nàng: “ Sợ rồi?”
Thẩm Đường thành thật gật đầu: “…Có hơi sợ.”
“Trách ta sao?”
Nàng hơi thu lại thái độ, nói nhỏ: “…Không dám.”
Kỳ Hoài Cảnh bật cười, nói nhỏ: “Đừng sợ, ta tự biết chừng mực.”
Từ nhỏ, Kỳ Hoài Cảnh đã biết trong phủ này bất kể là chủ tử hay hạ nhân, ai ai cũng có lòng ham quyền thế, mắt chỉ chăm chăm nhìn vào phú quý, thích nhất là nhìn người mà “bày mâm xếp đĩa” (ý chỉ tuỳ thái độ đối phương mà đối xử), quen thói khinh thường kẻ yếu!
Thẩm Đường mới chân ướt chân ráo đến đây, nếu có chút gì không được lòng lập tức sẽ có người ra mặt hay ngấm ngầm giẫm đạp nàng.
Hắn chẳng muốn thu lại khí thế của mình.
Hắn muốn để mọi người trong phủ này đều thấy rõ vị trí của Thẩm Đường trong lòng hắn.
Nếu ai dám trêu chọc nàng, thì ít nhất cũng phải tự cân nhắc lại thân phận của mình trước.
Nghe xong lời giải thích này, Thẩm Đường vừa cảm kích vì hắn đã đứng ra che chở cho mình, lại vừa khó tránh khỏi dấy lên tâm sự trong lòng chỉ ăn được nửa bát cháo rồi thôi, thực sự không nuốt thêm nổi.
Kỳ Hoài Cảnh biết khẩu phần của nàng, đoán chừng nàng ăn vậy là đủ còn mình thì lại ăn thêm khá nhiều.
Tối qua bận rộn đến vậy, giờ hắn thật sự đói bụng.
Ăn xong, súc miệng, uống trà, hai người ngồi đối diện nhau trong tiền sảnh, Kỳ Hoài Cảnh lại lên tiếng gọi đám nha hoàn và tiểu đồng tới, bắt từng người một phải dập đầu hành lễ với Tam phu nhân.
Thẩm gia vốn thanh bần, cả năm người trong nhà chỉ dùng chừng ba bốn gia nhân, cũng là nhờ phúc phận của Kỳ phu nhân mới thuê nổi.
Lúc này, trước cửa chính phòng đứng chen chúc một đám người.
Thẩm Đường để ý nhìn, ngoài nha hoàn hồi môn của mình là Hoạ Bình, còn có bốn đại nha hoàn, bốn nha hoàn vừa mới để tóc, hai phụ nhân trung niên chuyên làm việc nặng và thêm bốn tùy tùng trẻ tuổi chuyên theo hầu Kỳ Hoài Cảnh ra ngoài.
Trong đám người này, Thẩm Đường chỉ nhận ra một đại nha hoàn tên là Bạch Lộ và một tiểu đồng tên là Lập Đông, còn lại đều là gương mặt xa lạ.
Thẩm Đường đã chuẩn bị sẵn để Hoạ Bình – nha hoàn hồi môn, thưởng tiền cho bọn họ. Đợi mọi người giải tán rồi, nàng mới khẽ khàng hỏi Kỳ Hoài Cảnh bên cạnh: “Viện của chàng… à không, viện của chúng ta, sao lại có nhiều người mới thế?”
Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng kịp thời sửa lời, liền khẽ cười tỏ vẻ hài lòng: “Nàng là tân nương, đương nhiên phải dùng người mới.”
Trước đây, đa số người hầu trong viện của hắn đều là con cháu của Kỳ gia, trong số đó không ít kẻ ngoài mặt thì trung thành nhưng thực chất lại là tai mắt của Việt phu nhân cài vào.
Những năm trước, hắn cũng đã thay đi một đợt rồi lại một đợt nhưng vẫn không thể quét sạch đành nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Nhưng bây giờ đã thành thân, nếu vẫn để những kẻ đó ở lại sớm muộn gì chúng cũng sẽ chạy về Úc Kim Đường báo cáo mọi chuyện cho mẫu thân hắn.
Từ sau khi đính hôn với Thẩm Đường, ngoài Bạch Lộ và Lập Đông là hai người hắn luôn tin cậy thì hắn đã cho tất cả những người khác rời đi, rồi tự tay chọn lọc kỹ càng, mua thêm một đợt gia nhân mới.
Trước khi để họ vào viện, hắn cũng đã nói thẳng, mua các ngươi vào phủ, không vì gì khác, chỉ để hầu hạ cho tốt vị tân chủ mẫu này.
Chỉ có như vậy, đám gia nhân mới này mới chỉ biết nhận nàng làm chủ.
Nghe hắn nói xong, trong lòng Thẩm Đường dâng lên một niềm xúc động.
Không ngờ hắn lại chu đáo chuẩn bị cho mình đến mức này.
Xem ra, làm Tam phu nhân của Kỳ gia, cũng chẳng khó như nàng từng lo lắng.
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 9: Hắn Thực Sự Đói Rồi
10.0/10 từ 13 lượt.
