Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 86: Gã Này Có Nhiều Biểu Muội Thật Ghê Ấy

 
Thẩm Đường nghe tiếng liền quay đầu, thấy người tới là một nam tử chừng hơn hai mươi tuổi, da trắng, sống mũi cao, môi mỏng, bước chân nhẹ nhàng, rõ ràng là khách quen hay lui tới.

Hắn vừa liên tục gọi “A Ly”, vừa đi thẳng vào trong. Khi đối mặt với Thẩm Đường, hắn lập tức khựng lại: “Ôi chao! Quên mất là ngươi đã thành thân rồi, thật thất lễ.”

Nói xong, hắn quay người đi luôn, vài bước đã lùi ra khỏi cổng viện, khép cửa lại, rồi “cốc cốc” gõ hai tiếng, cất giọng sang sảng: “Hoài Cảnh có nhà không? Hoài Cảnh?”

Kỳ Hoài Cảnh thấy người này ào vào rồi lại ào ra, không nhịn được cười cố tình lớn tiếng đáp: “Hắn không có ở đây!”

Người kia khẽ ho một tiếng, hình như chỉnh lại áo bào gấm, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa vào, hai tay để sau lưng, bước đi thong thả, trông vô cùng nho nhã, phong độ.

“Ô kìa! Hoài Cảnh đây rồi, về khi nào vậy? Đường đi có mệt không? Sao không báo trước để ta ra đón… Vị này là phu nhân của ngươi sao? Hân hạnh, hân hạnh!”

Thẩm Đường mỉm cười nhìn vị khách vừa đi vừa trở lại này, rồi lại liếc sang Kỳ Hoài Cảnh, trong mắt viết rõ: ‘Người này là ai, gọi là gì, mau đứng lên giới thiệu cho ta!’

Kỳ Hoài Cảnh thì ngồi vững như núi, thậm chí còn vắt chéo chân: “Đây là tên lưu manh trước cổng nhà ta, mau gọi người đến đuổi hắn ra ngoài!”

“Hứ, xem ngươi kìa, thành thân rồi mà chẳng trưởng thành hơn chút nào cả!”

Người kia liên tiếp tặc lưỡi, chau mày chỉ vào hắn rồi quay sang Thẩm Đường, lập tức giãn mày, cười dịu dàng như ngọc: “Phu nhân của Hoài Cảnh, ta là tiểu di phu của hắn.”

“À, thì ra là…”

Thẩm Đường không ngờ tiểu di phu lại trẻ thế, đang định hành lễ thì Kỳ Hoài Cảnh kéo nàng lại: “Đừng! Hắn ngang hàng với ta, nàng cứ gọi thẳng đại danh của hắn là Triệu Văn Tranh là được.”

“Chậc chậc, Kỳ Hoài Cảnh… Ngoại sanh à, di phu không chấp nhặt với ngươi đâu, ngoan!”

Kỳ Hoài Cảnh “bốp” một cái hất luôn bàn tay đang định xoa đầu của hắn: “Còn dám động thêm lần nữa, gia sẽ bẻ gãy tay ngươi!”

“Phì! Cái đồ tiểu tử thối…”

Thẩm Đường nhìn hai người châm chọc qua lại, vô cùng chắc chắn rằng nếu không có nàng ở đây, e là hai người đã choảng nhau từ lâu rồi.

Thật ra, từ rất lâu trước đây, bọn họ đúng là ngang hàng nhau.

Triệu Văn Tranh là nhi tử của một thương hữu Việt gia, lớn hơn Kỳ Hoài Cảnh hai tuổi. Vì quen biết từ nhỏ, lại hợp tính nên thường xưng hô với nhau như huynh đệ.

Năm Kỳ Hoài Cảnh mười ba tuổi, hai nhà vì để rèn luyện tính tình cho con, mỗi bên góp năm trăm lượng bạc để hai người thử mở một cửa tiệm nhỏ. Không tính lãi hay lỗ, chỉ cần duy trì được ba tháng là xem như thành công.

Hai người bọn hắn lập tức đồng ý, mở một cửa hàng nhỏ bán hương liệu. Ngày ngày dậy sớm, thức khuya, kiên trì được gần nửa năm thì cuối cùng không chống nổi, phải đóng cửa.

Khi thanh lý sổ sách, tính qua tính lại, hai người lời ròng… hai mươi lượng bạc.

Trưởng bối hai bên đều khen làm rất tốt. Hai người bọn họ thì vô cùng tự hào, tiêu sạch hai mươi lượng bạc ấy lại bù thêm ít tiền tiêu vặt, bày mấy bàn tiệc, mời cả hai nhà ăn mừng.

Hôm đó, Triệu Văn Tranh mười lăm tuổi, lần đầu tiên gặp Trình Tân Vũ mười tám tuổi.

“Đây là tiểu di mẫu của ta.”

Triệu Văn Tranh cười ngọt ngào: “Tỷ tỷ~”

Kỳ Hoài Cảnh nhíu mày chỉnh lại: “Sai bậc rồi, đừng có mơ chiếm tiện nghi của ta!”

Trình Tân Vũ chẳng thèm để ý tới ai, cứ thế lướt qua.

Triệu Văn Tranh nhìn nàng thật lâu mới quay sang, hừ nhẹ với Kỳ Hoài Cảnh: “Tiểu tử, ngươi thì biết cái quái gì!”

Ba năm sau, Triệu Văn Tranh bất ngờ bảo Kỳ Hoài Cảnh rằng mình định cưới vị tiểu di mẫu chua ngoa, ngoài hai mươi tuổi mà vẫn chưa gả đi ấy.

Kỳ Hoài Cảnh: “Ngươi… ngươi điên rồi à! Nàng ấy là trưởng bối! Lại còn lớn hơn chúng ta nhiều như vậy!”

Triệu Văn Tranh chẳng coi là gì: “Trẻ con biết gì, nữ hơn ba tuổi là vàng mười đem về!”

Kỳ Hoài Cảnh: “…”

Triệu Văn Tranh vỗ vai huynh đệ: “Sau này phải gọi là di phu, đừng nhầm bậc nữa.”

Trong lúc hai người vẫn còn đấu khẩu quyết liệt, trước cửa bỗng ló ra một cái đầu nhỏ.

“Phụ thân!”

Giọng non nớt, âm điệu trong trẻo, một bé gái xinh như búp bê buông tay nhũ mẫu chạy vụt tới.

Cả hai lập tức thu lại khí thế tranh cãi. Triệu Văn Tranh vừa đáp lại, vừa quay người bước nhanh mấy bước, bế nữ nhi lên: “Ôi… ôi! Bảo bối ngoan, Tây Tây, sao con cũng tới đây thế?”

Bé gái tầm ba bốn tuổi, da dẻ trắng trẻo mịn màng, đôi má hồng hồng trông như vừa ngủ dậy còn đang dụi đôi mắt ngái ngủ. Con bé ôm chặt lấy cánh tay phụ thân, rồi lại khúc khích cười.

“Ha ha, con bắt được phụ thân rồi, con thắng nhé! … Ấy, A Ly ca ca!”

Mắt cô bé sáng rỡ, Kỳ Hoài Cảnh bật cười, khẽ kéo tay bé.

“Tiểu biểu muội, muội cũng đến à? Lại đây, đây là biểu tẩu của muội đấy.”

Thẩm Đường mỉm cười chào cô bé, thầm nghĩ: ‘Gã này đúng là nhiều biểu muội thật.’

Từ lúc tiểu biểu muội Tây Tây đến, hai người nam nhân mới có chút dáng vẻ nghiêm túc của người lớn cùng ngồi xuống uống trà chuyện trò.

“Ta với Tây Tây vừa từ dưới núi Bảo Vân xuống, đến nhà lúc xế chiều. Vừa bước vào cửa đã nghe bọn hạ nhân bảo ngươi về rồi. Lợi lúc con bé đang ngủ, ta vội chạy qua tìm ngươi… Thế mà cuối cùng vẫn bị nó tìm theo. Ngươi xem, ngươi đến kinh thành sao không báo trước một tiếng? Biết trước thì cả nhà ta đã về sớm, hì hì, để gặp mặt tân nương nhà ngươi rồi~”

Thẩm Đường ngẩng đầu mỉm cười. Lúc này nàng đang ngồi cạnh Tây Tây, hai người thay phiên nhau ăn bánh đậu hoàng.

Thẩm Lê vốn do nàng tự tay nuôi lớn, kiểu bé gái mềm mại, ngoan ngoãn thế này, rất thích những tỷ tỷ… hay đúng hơn là biểu tẩu như nàng.

Kỳ Hoài Cảnh hỏi: “Cả nhà các ngươi đều đi thăm cữu mẫu, sao chỉ có hai người quay về trước? Tiểu di mẫu đâu? Lão Nhị đâu?”

Triệu Văn Tranh hừ một tiếng: “Ha, ngươi không biết đấy, hai tỷ đệ họ không thể ở gần nhau, cứ sát bên là đ-ánh nhau! Hôm qua đ-ánh nhau dữ quá, Tân Vũ nổi trận lôi đình, mắng cả nhà một trận rồi bắt ta nhất định phải đưa một đứa đi… Thế là ta chọn Tây Tây.”

Bé gái ngẩng đầu, cười toe: “Phụ thân là thương con nhất!”

Kỳ Hoài Cảnh nhìn tiểu biểu muội ba tuổi có khuôn mặt rất giống tiểu di nương, hỏi: “Tây Tây, muội đ-ánh thắng Đông Đông không?”

Bé gái siết chặt nắm tay trắng trẻo: “Muội đ-ánh nó khóc ‘oa oa’ luôn!”

Triệu Văn Tranh đắc ý vỗ tay: “Nha đầu này lợi hại lắm, chẳng chịu thua ai. Ở trên núi mấy hôm, ngay cả với Việt đại tiểu thư …”

Hắn đột ngột im bặt, theo phản xạ liếc sang Thẩm Đường nhưng mắt vừa chuyển được nửa vòng đã gượng gạo quay về, hắng giọng giả vờ thản nhiên: “… Tây Tây cũng chẳng chịu thiệt bao giờ.”

Kỳ Hoài Cảnh mặt không chút biểu cảm, ngược lại Thẩm Đường lại mỉm cười, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi: “Tiểu di phu, sao không gọi người ta một tiếng ‘cháu gái’ vậy?”

Một câu hỏi đơn giản như thế, vậy mà Triệu Văn Tranh nhất thời lại cứng họng không thể đáp lại được.

Kỳ Hoài Cảnh bỗng bật cười, trong giọng mang chút ý tứ như đã hiểu rõ mọi chuyện: “Bởi vì, hắn… không… dám!”

Triệu Văn Tranh cười gượng, đưa tay lau khuôn mặt dính bánh đậu hoàng của Tây Tây: “Đúng là có chút không dám thật… Lỡ mà người ta không vui, ngầm giở trò sau lưng thì ta chẳng sợ, nhưng nhà ta còn hai tiểu quỷ hay so đo nữa… Ha, ta thà đắc tội Hoài Cảnh, cùng lắm đ-ánh một trận, có phải ta đ-ánh không lại đâu…”

Hắn liếc nhìn Thẩm Đường đang cười rạng rỡ như hoa, rồi bổ sung thêm một câu: “Thỉnh thoảng cũng đ-ánh không lại, trẻ con mà, ta phải nhường cho nó chứ.” 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 86: Gã Này Có Nhiều Biểu Muội Thật Ghê Ấy
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...