Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 76: Ta Đã Là Tiểu Tức Phụ Rồi
Tết Nguyên Đán đã cận kề, khắp thành Quảng Lăng nhà nhà đều tiễn cũ đón mới, rộn ràng vui vẻ. Phủ Kỳ gia cũng khngoại tổ phụ lệ, khắp nơi hoa đỏ rực rỡ, trang trí lộng lẫy tràn ngập không khí đón xuân.
Trong đại sảnh ở hoa viên, người ta đã bày biện hơn mười bàn tiệc chỉnh tề. Sau khi tế tổ ở từ đường, người trong tộc Kỳ gia lần lượt kéo sang đây quây quần sum họp.
Thẩm Đường ngồi bên dưới Việt phu nhân, trên người mặc áo ngắn lụa mềm màu vàng nhạt viền chỉ vàng, bên dưới là váy xếp ly đỏ tươi in hoa, dung mạo rạng rỡ mà đoan trang.
Kỳ Hoài Cảnh ngồi bên cạnh nàng, khoác áo bào gấm màu đỏ thẫm thêu chỉ vàng, tóc đen búi gọn, đội mũ quấn ngọc vàng khí chất anh tuấn xuất chúng.
Ban đầu hắn vốn không định mặc bộ này, sáng nay chỉ thuận tay thử một chút không ngờ lại khiến Thẩm Đường nghiêng đầu nhìn mãi không rời mắt.
Việt phu nhân thấy nhi tử mình cuối cùng cũng chịu mặc áo đỏ, dáng người cao lớn, phong thái tuấn tú, tuy vẫn không chịu bắt chuyện với ai nhưng bà vẫn thấy hài lòng lắm.
Đứa con ngỗ nghịch này chỉ cần không mở miệng, thật khiến người ta càng nhìn càng thích!
Tiệc đoàn viên đêm Giao Thừa, dĩ nhiên là cảnh tượng tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, tiếng tấu nhạc vang lừng, cả nhà sum vầy, ai nấy đều rộn ràng hoan hỷ.
Rư-ợu đã ba tuần, món chính cũng đã lên đến món thứ năm, một hàng nha hoàn nối đuôi nhau bước vào, tay nâng khay bạc lần lượt dâng lên bánh chẻo trắng như ngọc.
Việt phu nhân nhìn bánh chẻo nghi ngút khói nóng, lại nghiêng người nói với Thẩm Đường: “Đường Nhi à, mỗi khi đến năm mới, kinh thành bọn ta có lệ ăn bánh chẻo cả nhà quây quần bên nhau, nếu ngay cả bánh chẻo cũng không ăn thì còn gọi gì là đón năm mới nữa...”
Thẩm Đường chỉ mỉm cười gật đầu, không trả lời.
Nàng lớn đến ngần này, chưa từng đặt chân đến kinh thành giờ nhờ phúc của Kỳ Hoài Cảnh mới được cùng Việt phu nhân xưng “kinh thành bọn ta”.
Rõ ràng, câu này chẳng phải nói cho nàng nghe mà là nói cho Kỳ Hoài Cảnh đang ngồi bên cạnh.
Từ nhỏ hắn đã kén ăn, đặc biệt không thích những món có nhân bên trong. Cảm thấy vị lộn xộn, màu sắc lẫn lộn, còn nghi ngờ nhân bên trong không sạch sẽ.
Từ lúc biết nói, hắn đã thẳng thừng nói không thích ăn bánh chẻo nhưng Việt phu nhân cứ cố ép hắn nếm thử, nói rằng là do hắn chưa từng ăn món ngon thực sự. Chỉ cần ngoan ngoãn ăn một miếng, đảm bảo sau này sẽ thích.
Kỳ Hoài Cảnh ghét nhất chính là cái kiểu "nghe không hiểu lời người khác" của mẫu thân mình.
Khi còn nhỏ, ăn vào là ói ra, lớn lên rồi thì dứt khoát bỏ mâm đi thẳng. Chớ nói ăn, nhìn thôi cũng lười nhìn.
Đang lúc Kỳ Hoài Cảnh sắp mất kiên nhẫn vì bị bà mình lải nhải thì Thẩm Đường bất chợt cúi đầu, nhẹ giọng khuyên hắn...
“Hoài Cảnh, hay là... chàng ăn một cái bánh chẻo đi, chỉ một cái thôi mà.”
Kỳ Hoài Cảnh nhìn Thẩm Đường, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên không giấu nổi.
Hắn vốn luôn thích sự dịu dàng đoan trang của Thẩm Đường, thích sự chân thành đáng yêu, hiểu chuyện nhưng không giả tạo của nàng... càng thích nàng không hề giống Việt phu nhân chút nào.
Vậy mà giờ đây, nàng cũng giúp mẫu thân hắn, ép mình ăn thứ mà bản thân chán ghét. Trong lòng không khỏi bực bội, chau mày, giọng nói mang theo chút hờn dỗi: “Xem kìa, chỉ mấy chút ân huệ vặt vãnh của mẫu thân mà đã mua chuộc nàng rồi sao? Người cho nàng nhiều hơn ta chắc? Mới bao lâu đâu, nàng đã thân thiết với người đến thế rồi!”
Thẩm Đường chẳng giận, chống má cười khúc khích: “Đâu có đâu, mẫu thân sao cho nhiều bằng chàng được…”
Vài hôm trước, hắn vừa thu xong khoản lợi tức từ năm cửa tiệm lớn ở kinh thành, đổi thành ngân phiếu mang về, trải kín cả một bàn.
“Này, tiền mừng tuổi của Đường Nhi nhà ta, nhớ cất cho kỹ nhé.”
Thẩm Đường lần đầu tiên trong đời thấy nhiều tiền đến thế!
Nàng đếm liền ba lần, tổng cộng đúng một vạn chín ngàn lượng.
Đếm xong, ngồi ngẩn người suốt nửa ngày, cuối cùng chia số ngân phiếu thành ba phần, giấu ở ba ch* k*n khác nhau trong phòng.
Vậy mà ba đêm liền nàng đều ngủ không ngon, hết mơ thấy mình làm mất tiền, lại mơ con mèo A Trân nhà mình nhai nát đống ngân phiếu.
Nửa đêm thức dậy, nàng không chỉ phải đi kiểm tra con mèo mà còn phải lần lượt sờ lại ba chỗ giấu tiền xem còn không.
Ba ngày sau, nàng vừa dụi mắt vừa ôm quầng thâm dưới mắt mang hết đống ngân phiếu trả lại cho Kỳ Hoài Cảnh: “Chàng cứ mang cất vào tiền trang đi, đỡ cho ta ngày đêm thấp thỏm, lo trong nhà bị trộm.”
Kỳ Hoài Cảnh chỉ tặc lưỡi lắc đầu, gõ nhẹ vào trán nàng: “Đúng là chẳng có chút tiền đồ gì cả!”
Giờ phút này, thấy hắn cau mày khó chịu, Thẩm Đường liền nghiêng người che khuất tầm mắt của Việt phu nhân, mỉm cười híp mắt lặng lẽ dùng khẩu hình nói với hắn: “Ta không thân ai hết, chỉ thân chàng thôi.”
Kỳ Hoài Cảnh lập tức hiểu ý, khóe môi không nhịn được cong lên, đôi mày giãn ra khẽ gật đầu.
Thẩm Đường liền nhân lúc ấy gắp một chiếc bánh chẻo viền hoa bỏ vào bát hắn, còn nhẹ nhàng chạm tay hắn một cái.
“Chàng nếm thử đi, cái này là do chính tay ta làm đó.”
Nàng nghiêng người sang, hạ thấp giọng nói bên tai hắn: “Chàng nhất định sẽ thích.”
Kỳ Hoài Cảnh thoáng do dự, cuối cùng chỉ biết khẽ thở dài một tiếng.
Thôi vậy, trước đây bao nhiêu chuyện hoang đường hắn còn làm vì nàng, giờ chỉ là ăn một miếng món không thích, huống chi lại là do chính tay nàng làm hắn không nỡ phụ lòng nàng.
Kỳ Hoài Cảnh cầm đũa bạc, gắp chiếc bánh chẻo lên, bỏ vào miệng cắn một miếng.
“...?!”
Thẩm Đường chớp chớp đôi mắt long lanh.
“Hoài Cảnh, có ngon không?”
Hắn khựng lại.
Chiếc bánh chẻo tròn trịa trắng mịn ấy, không hề có nhân thịt băm nát nhuyễn như thường lệ mà chỉ có một miếng thịt bò kho nguyên vẹn, vuông vức, sạch sẽ, không hề trộn lẫn thứ gì linh tinh.
Chiếc bánh chẻo có vẻ ngoài không đúng chuẩn ấy, lại hoàn toàn hợp khẩu vị của Kỳ Hoài Cảnh.
Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Đường đang mỉm cười dịu dàng, đôi mắt sáng rực như hai quả nho đen óng ánh dưới ánh đèn.
“Hehe, bánh chẻo nhân thịt bò kho cũng là bánh chẻo mà chỉ cần ăn một cái thôi, tối nay sẽ không phải nghe mẫu thân lải nhải nữa, chàng có thích không?”
Cổ họng Kỳ Hoài Cảnh khẽ chuyển động, hắn không kìm được bật cười.
“Thích, thích đến... không tả nổi!”
Thẩm Đường cười có chút đắc ý.
“Vậy sang năm ta lại làm cho chàng nhé... nhân thịt kho tàu, được không?”
“Được chứ, làm nhiều vào, làm một bát to thật to, ta nhất định sẽ ăn sạch!”
Trên bàn tiệc, Việt phu nhân thấy Kỳ Hoài Cảnh không hiểu vì sao lại chủ động ăn một cái bánh chẻo, trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Đứa con của nợ đời này, thỉnh thoảng cũng biết ngoan ngoãn nghe lời đấy chứ!
Tiệc tàn, các trưởng bối lớn tuổi ngồi trong sảnh thưởng thức ca vũ hí khúc, hai phu thê trẻ lấy cớ ra ngoài hóng gió, đi dạo một vòng.
Ngoài sảnh, đám nha hoàn đang cùng Kỳ Ấu Lan, Loan Nhi và mấy tiểu thư trong tộc chơi ph-áo hoa với nhang dài, náo nhiệt vô cùng.
Kỳ Hoài Cảnh thấy Thẩm Đường nhìn cảnh ấy mà vui vẻ ra mặt, liền nghiêng người khẽ chạm vào vai nàng.
“Không qua chơi à?”
Thẩm Đường mỉm cười lắc đầu: “Sao mà ta đi chơi được!”
Kỳ Hoài Cảnh nghiêng đầu hỏi: “Sợ gì chứ? Bao nhiêu nha hoàn ngoài kia, đều tầm tuổi nàng cả mà, Ấu Lan cũng đang chơi đấy thôi!”
Thẩm Đường nghiêm trang nói nhỏ: “Người ta là tiểu cô nương, còn ta thì... đã là tiểu tức phụ rồi, phải giữ dáng vẻ đoan trang chứ.”
Kỳ Hoài Cảnh không nói gì, vươn tay lấy từ tiểu đồng một cây nhang, châm lửa một quả ph-áo nhỏ rồi bất ngờ ném về phía chân Thẩm Đường.
Thẩm Đường “á” khẽ một tiếng, cuống quýt nhấc vạt váy nhảy tránh sang bên.
Kỳ Hoài Cảnh ngẩng đầu cười sảng khoái, lại châm thêm một quả ph-áo nữa vẫn ném về phía nàng.
Thẩm Đường vừa cười vừa né, tiện tay nhận lấy cây nhang từ nha hoàn đưa cũng châm một quả ph-áo hoa nhỏ rồi ném trả về phía hắn.
Kỳ Ấu Lan thấy Tam ca và Tam tẩu chơi đùa vui vẻ, cũng chạy đến góp vui. Không bao lâu, mọi người đuổi nhau khắp sân, tiếng cười vang rộn cả góc trời.
Cứ thế, ai nấy cùng nô đùa tới tận khuya. Đúng giờ Tý giao thừa, tiếng pháo tre nổ vang khắp nơi, đèn lồng sáng rực muôn nhà, soi rọi màn đêm đầu tiên của năm mới.
Trong khoảnh khắc trời đất giao hòa, khi mọi người còn đang mải mê ngắm ph-áo hoa, Kỳ Hoài Cảnh len lén hôn nhẹ lên má Thẩm Đường dưới bầu trời rực rỡ ánh sáng.
“Đường Đường, chúng ta sắp bắt đầu một năm mới rồi.”
Thẩm Đường mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh ánh ph-áo hoa.
“Hoài Cảnh, chúc mừng năm mới nhé!”
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
