Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 7: Ra Oai Khi Dâng Trà
Phu thê hai người bước vào Úc Kim Đường, đi vòng qua bình phong, tới trước cửa chính thì đã có nha hoàn cao cao vén rèm lên đón.
Vừa thấy Kỳ Hoài Cảnh dắt tay tân nương bước vào, Việt phu nhân không nhịn được khẽ nhíu mày.
Kỳ Hoài Cảnh sớm đã nhìn thấy sắc mặt mẫu thân nhưng chỉ giả vờ như không để ý, mãi đến khi tới gần mới buông tay Thẩm Đường ra.
Bên cạnh đã có nha hoàn bưng đến đệm gấm xanh, hai người tiến lên hành lễ dâng trà.
Nàng ấy… sao lại xinh đẹp đến vậy!
Những năm trước Thẩm Đường thường đến Kỳ gia, ăn mặc giản dị thanh nhã, ai nấy đều khen nàng hiểu chuyện nhưng về dung mạo lại không mấy nổi bật.
Hôm nay nàng ăn vận lộng lẫy, váy đỏ, trâm vàng, vẻ đẹp rực rỡ mà trang nhã.
Kỳ Hoài Cảnh cũng ăn mặc trang trọng, áo đỏ mão vàng, tuấn tú phi phàm.
Hai người đứng cạnh nhau, đúng là trai tài gái sắc, xứng đôi vô cùng.
Việt phu nhân thầm nghĩ, tên tiểu tử trời đ-ánh này, tuy không nghe lời nhưng ít ra cũng có mắt chọn thê tử đấy!
Dù vậy, Việt phu nhân vẫn cố tình để Thẩm Đường đứng chờ, trước tiên nhận chén trà từ tay Kỳ Hoài Cảnh.
“ Hôm nay dậy sớm thế? Hôm qua bận rộn nhiều việc như vậy, con cũng không ngủ thêm chút nào, thân thể có mệt không?”
Kỳ Hoài Cảnh: “...”
Tôn ma ma đứng bên nhìn mà lo thay cho phu nhân nhà mình.
Hỏi câu này… hôm qua động phòng hoa chúc, nếu Tam gia nói mệt, chẳng khác nào thừa nhận mình không được; mà nếu nói không mệt… thì lại càng dễ bị hiểu là không hăng hái cho lắm.
Quả nhiên, Kỳ Hoài Cảnh lén lườm mẫu thân một cái.
Việt phu nhân đã quen, cũng không để ý tiếp tục lải nhải: “Mẫu thân sớm thấy con gầy đi, hôm nay đã bảo người hầm canh gà ác bổ khí dưỡng thân, lát nữa ở lại ăn cơm, nhớ uống thêm vài bát nhé…”
Kỳ Hoài Cảnh: “...”
Hắn chỉ muốn trợn mắt đến tận trời.
Bát canh đó, hắn nhất định sẽ không uống một ngụm nào.
Việt phu nhân còn muốn nói thêm, Kỳ Hoài Cảnh đã hơi mất kiên nhẫn, liếc mắt xuống thì thấy Thẩm Đường vẫn cúi đầu, cố nhịn cười hai tay ngoan ngoãn dâng trà.
Hắn lập tức cau mày, đưa tay cầm lấy chén trà trong tay nàng, “cạch” một tiếng đặt mạnh lên bàn trước mặt Việt phu nhân.
“Uống trà đi.”
Chỉ ba chữ thôi, nhưng Kỳ Hoài Cảnh nói ra lại nghiến răng nghiến lợi.
Thẩm Đường cảm giác tay mình bỗng trống không, vẫn giữ nguyên dáng vẻ nhu mì, cúi đầu im lặng vô cùng ngoan ngoãn.
Việt phu nhân bị nhi tử ngắt lời, đành miễn cư-ỡng nâng chén trà lên nhấp một ngụm, lúc này mới nhớ ra chuyện chính hôm nay.
Tân nương mới vào cửa, bà làm mẹ chồng, tất nhiên phải răn dạy mấy câu lập uy một chút.
“Cảnh Nhi, con đứng dậy trước đi.”
Trên mặt Thẩm Đường vẫn giữ nguyên nụ cười, trong lòng lại thoáng nghĩ: ‘Sớm đã biết Việt phu nhân tính tình vừa độc đoán vừa cổ quái, chỉ cưng chiều mỗi mình Kỳ Hoài Cảnh. Giờ lại sớm để hắn đứng dậy, còn mình thì phải quỳ thêm một lát, nghe mấy lời giáo huấn. Xem ra, đây chính là ra oai phủ đầu rồi.’
Kỳ Hoài Cảnh thầm cười lạnh, vốn đoán được mẫu thân sẽ giở trò này, liền lập tức nhấc áo đứng dậy thuận tay kéo cả Thẩm Đường đứng dậy theo.
Việt phu nhân ngẩn ra.
Thẩm Đường cũng ngẩn ra.
Tất cả mọi người trong sảnh đều sững lại.
Thế là xong màn dâng trà rồi sao?!
Kỳ Hoài Cảnh nắm tay Thẩm Đường xoay người định đi, Việt phu nhân vội vàng kéo lại, cưng nựng dăm câu, cố nói thêm vài lời.
Thẩm Đường thấy Việt phu nhân chỉ mải nói chuyện với Kỳ Hoài Cảnh, bèn tranh thủ nhân cơ hội, đi chào những người khác trong sảnh.
La di nương tính tình khiêm nhường, mặc y phục đơn giản, thấy Thẩm Đường bước tới liền khom người hành lễ.
Dù là trưởng bối, bà cũng không dám làm cao còn né người tránh đi, lại hoàn lễ nửa phần.
Vừa chào La di nương xong, Nhị tẩu Tần Khương Vân cũng đã đến gần cùng Thẩm Đường hành lễ bình đẳng.
Tần Khương Vân trạc ngoài hai mươi, mày cao mắt sáng, vai thon cổ dài dung mạo xuất chúng, bên ngoại cũng là thương nhân.
Ngày trước, khi Thẩm Đường còn là biểu tiểu thư của Kỳ gia hai người đã quen biết, nay thành trục lí lại càng thêm thân thiết.
“Nhị ca ban đầu định đến nhưng sáng nay lại bị mời ra ngoài, đành thất lễ rồi. Đợi hôm khác, chàng ấy rảnh rỗi sẽ đích thân đến xin lỗi muội và Tam đệ, được không?”
Thẩm Đường biết Nhị biểu ca là người bận rộn, hiện đang quản lý hơn nửa số cửa hàng của Kỳ gia chắc chắn không rảnh tay.
“Nhị ca đâu phải người ngoài, xưa nay cũng mấy lần không gặp được, sao tính là thất lễ? Hôm khác nếu có thời gian, phải để chúng ta mời huynh ấy uống rư-ợu mới đúng.”
Kỳ Ấu Lan lúc này vẫn còn là tiểu cô nương, thấy Thẩm Đường bèn bắt chước người lớn, nghiêm túc cúi người hành lễ.
“Tam tẩu tẩu.”
Thẩm Đường cũng mỉm cười đáp lễ.
“Lan muội muội.”
Ngày trước vẫn gọi là biểu tỷ, nay ngoan ngoãn đổi gọi thành “tẩu tẩu”, hẳn là được La di nương dạy dỗ cẩn thận.
Không biết từ lúc nào, Kỳ Hoài Cảnh đã bước lại gần, khoanh tay nhìn hai người trò chuyện bỗng nhiên khẽ mỉm cười.
“Không tệ đấy, tiếng ‘Tam tẩu tẩu’ của Ấu Lan gọi rất tự nhiên, thật ngoan.”
Nói rồi, Kỳ Hoài Cảnh liếc mắt nhìn Thẩm Đường, thầm nghĩ xem người ta đổi cách xưng hô nhanh thế sao nàng vẫn cứ gọi mình là biểu ca?
Việt phu nhân trơ mắt nhìn nhi tử ngay trước mặt mình thì tỏ ra vô cùng sốt ruột nhưng xoay người lại cười nói vui vẻ với người khác, sắc mặt lập tức sa sầm xuống.
Tôn ma ma đã sớm nhìn ra tình hình, bèn kịp thời cúi người bước lên, nhỏ giọng thưa: “Phu nhân, dọn cơm thôi ạ.”
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 7: Ra Oai Khi Dâng Trà
10.0/10 từ 13 lượt.
