Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 65: Vì Sao Đặt Tên Này?

 
“A Ly!”

“Không được gọi nữa!”

“A Ly A Ly A Ly A Ly…”

Hắn nghe đến mức da đầu mình tê dại, mà Thẩm Đường thì cười không ngớt.

“Ta còn hỏi mẫu thân, sao không gọi là ‘A Hổ’? Bà bảo ban đầu cũng định đặt là Hổ hay Long cho oai nhưng người ta nói tên càng oai phong thì đứa trẻ lại càng yếu đuối. Vừa hay lại nghe chuyện ‘cáo mượn oai hùm’, nghĩ cáo cũng dựa hơi cọp mà trở nên oai vệ, gọi ‘A Hồ’ nghe chẳng ra gì, nên đặt luôn là ‘A Ly’ cho hay…”

Kỳ Hoài Cảnh nhịn hết nổi, đưa tay bịt miệng nàng lại: “Từ nay cấm nàng gọi nữa.”

Thẩm Đường ngoan ngoãn gật đầu. Đợi hắn buông tay, nàng lập tức hỏi tiếp: “Vì sao không cho gọi? Nghe dễ thương mà! Mẫu thân còn tiếc mãi nói tên hay như vậy chỉ vì chàng cấm nên đến giờ chẳng ai biết chàng từng có tiểu danh đó.”


Kỳ Hoài Cảnh liếc nàng: “Nàng thật sự thấy dễ thương à?”

Thẩm Đường cười tít mắt gật đầu: “Dễ thương chứ! A Ly… nghe giống tên tiểu cô nương vậy! Như tiểu muội của ta ấy, vừa nghe đã thấy là một tiểu cô nương xinh xắn!”



Kỳ Hoài Cảnh không muốn đáp, quay người kéo chăn đi ngủ.

Thẩm Đường vẫn nín cười, dịch lại gần bên hắn: “Cũng giống như một con mèo nhỏ ấy, chắc chắn còn đẹp hơn con mèo nhỏ nhà ta.”

Kỳ Hoài Cảnh quay đầu liếc nàng, thấy nàng cười đến mức đập cả tay xuống giường lập tức xoay người túm nàng lại trùm trong chăn gấm vừa thọc lét vừa nhân lúc hỗn loạn cởi áo nàng…

Đêm đó.

“Đường Đường, nàng thích như vậy sao… hửm? Nói đi.”

“Thích… nhẹ chút… A Ly, nhẹ chút mà…”

“Không được gọi như thế!”

Hôm sau, trời vừa sáng, Kỳ Hoài Cảnh đã lay nàng dậy: “Nào, ta nghĩ cho nàng một tiểu danh rồi.”

Tối qua Thẩm Đường ngủ muộn, đâu ngờ hắn dậy sớm thế, còn mơ màng dụi mắt: “Tiểu danh… gì thế? Nói nghe thử xem.”

“A Châu.”

Thẩm Đường nghe xong lập tức tỉnh hẳn: “Biểu ca! Không thể vì ta gọi chàng mấy tiếng A Ly, mà chàng lại đặt ta là A Trư chứ! Cáo và heo khác xa nhau lắm đấy!”

“Là Châu trong ‘trân châu’! Ý là ‘báu vật trong tay’ ấy!”

“À… Sao lại gọi thế?”

“Trân châu, hồng hồng trắng trắng, ấm áp mà sáng trong chẳng phải rất giống nàng sao?”

“Thế sao không gọi là A Trân?”

“Nếu nàng muốn gọi là A Trân, cũng… không phải không được…”

Thẩm Đường lắc đầu quầy quậy như trống bỏi.

“Không không không không không! Ta không muốn. A Trân, A Châu, cái nào cũng không! Nghe sến ch-ết đi được.”

Kỳ Hoài Cảnh khẽ nâng đầu nàng, vuốt mớ tóc dài rối bời ra sau vai hôn nhẹ lên gò má vẫn ửng hồng vì mới tỉnh ngủ.

“Chỉ là tiểu danh thôi, có ai biết đâu. Ta cũng chỉ gọi lúc… trên giường…”

“Vậy thì, ta cũng sẽ gọi chàng… A Ly trên giường nhé?”

“Không được!”

Thẩm Đường ngáp một cái, lại ngả người xuống gối.

“Thế thì chàng cũng đừng gọi linh tinh. Giống như trước kia ấy, gọi ‘Đường Nhi’, ‘Đường Đường’, ‘phu nhân’… gọi ‘biểu muội’ cũng được mà.”

“Ta cứ không, ta cứ muốn gọi nàng là A Châu.”

“Ta – cũng – không , ta cứ gọi chàng là A Ly đấy!”

“Không sao, ta sẽ để nàng không còn sức mà gọi nữa.”

“Chàng!”

Kỳ Hoài Cảnh nghiêng đầu, mạnh tay véo má nàng, cười gian xảo: “Ta làm sao? A Châu, nói cho phu quân nghe xem, phu quân nàng làm sao?”

“Ta mặc kệ, ta không nghe, cũng không nhận cái tên đó đâu!”

“A Châu, A Châu, A Châu, A Châu~”

“A Ly A Ly A Ly A Ly!”

“Ừ, gọi ta làm gì đấy?”

Thẩm Đường đang cãi hăng, thấy hắn bất ngờ đáp lại thì hơi sững.

“Ơ? Không phải… chàng bảo không cho gọi sao?”

“Ta càng cấm, nàng càng muốn gọi. Thôi, cứ để nàng gọi đi vài bữa nữa tự nhiên nàng sẽ chán mà quên thôi.”

“Vậy chàng cũng gọi đi, chàng cũng sẽ quên!”

“Được, A Châu muội muội, lại đây để ca ca hôn một cái nào.”

“Chàng! A Ly, chàng đúng là đồ vô lại!”

“Vậy thì A Châu của ta, cứ để tên vô lại A Ly ca ca này hôn một cái!”

“Hứ!”

Thấy Thẩm Đường cứng họng không cãi lại được, Kỳ Hoài Cảnh liền véo nhẹ má nàng hôn một cái rồi mới nằm xuống gối, vẻ mặt cực kỳ đắc ý.

Cả đêm không ngủ, cuối cùng cũng nghĩ ra cái tên này.

Người đẹp trong ngự-c, báu vật nâng niu trong tay, đúng là trời sinh một cặp!

Hắn đắc ý suốt mấy ngày liền, cho đến khi phát hiện… Thẩm Đường định đặt cái tên đó cho con mèo.

Kỳ Hoài Cảnh hết sức bất mãn: “Con mèo xấu xí thế này, sao lại gọi là A Châu? Nó chẳng dính dáng gì đến ‘trân châu’ cả.”

Thẩm Đường ôm con mèo nhỏ trong lòng, chỉ cho hắn xem mấy sợi lông vàng lưa thưa mới mọc ở đuôi nó.

“Nó là mèo cái mà! Gọi ‘Châu’, ‘Bảo Nhi’ nghe vừa hay vừa dễ thương. Với lại nó đáng thương, sinh ra đã không ai cần, phải đặt cho nó cái tên hay may ra sau này mới bình an suôn sẻ được.”

Kỳ Hoài Cảnh cứ nhất quyết không chịu, hắn tuyệt đối không muốn mình “trời sinh một cặp” với con mèo xấu xí đó!

“Thế thì gọi là Bảo Nhi đi, dù ta thấy nó cũng chẳng xứng.”

“Không được đâu, biệu đệ bên di mẫu ta cũng tên là Bảo Nhi, gọi lên cứ thấy kỳ kỳ sao ấy.”

“Vậy thì để biệu đệ đó đổi tên đi.”

“Kỳ Hoài Cảnh! Chàng có phải là…”

“Chậc chậc, A Châu gấp gì chứ, từ từ nói.”

“A Ly~ chàng có phải… Ưm ưm…”

Vì cái tên này mà hai phu thê họ cãi nhau mất một lúc lâu, cuối cùng đành mỗi bên nhường một bước, quyết định đặt tên cho nó là…

A Trân.

Kỳ Hoài Cảnh thở dài, véo nhẹ mấy sợi lông đuôi vừa mới mọc ra của con mèo: “Tùy nàng thôi, miễn đừng gọi nó là A Châu, chỉ có mình nàng mới được gọi là A Châu.”

Thẩm Đường “á” lên một tiếng, vội đập tay hắn ra.

“Nó khó khăn lắm mới mọc được đấy, chàng đừng giật rụng nữa!”

Nàng ôm mèo ra xa một chút, nhẹ nhàng v**t v* bộ lông của nó rồi bật cười: “Cũng tốt cũng tốt, từ nay trở đi, A Trân của chúng ta đã có tên rồi!”

Vài ngày sau, Phùng Khê đến tái khám cho bệnh nhân lần trước, tiện đường ghé vào Ngô Đồng Uyển uống chén trà nóng.

Thẩm Đường thấy nàng đến, liền bế mèo ra khoe chỉ cho nàng xem đám lông đuôi vừa mọc đều rồi khoe cả tên mới.

“Bọn ta đã đặt tên cho nó rồi, gọi là A Trân.”

Phùng Khê nghe xong, nét mặt có chút vi diệu: “A Trân? Sao lại đặt tên đó?”

Câu chuyện thì dài quá, Thẩm Đường ngại kể từ vụ nhũ danh của Kỳ Hoài Cảnh nên chỉ lược bỏ đầu đuôi nói qua loa.

“Tại vì ngọc trai thì tròn trịa, chắc chắn còn con mèo này thì gầy quá, ta muốn nó mập mạp, khỏe mạnh hơn.”

Phùng Khê cầm chén trà nóng, cười nhẹ: “Nhà các nàng đúng là… Nếu là ta với Lập Đông, chắc chỉ gọi là A Hoàng thôi. À mà nhà ta có A Hoàng rồi, vậy thì gọi Tiểu Hoàng.”

Thẩm Đường cười: “May mà bọn ta không gọi vậy, không thì lại trùng tên mất.”

Phùng Khê uống cạn chén trà, khẽ vuốt cái bụng nhỏ giờ đã hơi tròn lên của con mèo nhưng vẫn không nhịn được mà nói một câu: “Chỉ là… mèo đực, thật sự muốn gọi nó là A Trân sao?”

Thẩm Đường nghe vậy, bất ngờ đến mức bị sặc trà: “Khụ khụ khụ! Không phải đâu, nó là mèo cái mà.”

Phùng Khê nhíu mày, giọng chắc nịch: “Nó là mèo đực.”

Giọng Thẩm Đường cũng chắc nịch không kém: “Mèo cái.”

“Mèo đực.”

“Nhưng mà nó không có… không có cái đó…”

Thẩm Đường và Phùng Khê đều là nữ nhân đã thành gia lập thất nhưng xung quanh lại đứng hai ba nha hoàn nhỏ tuổi, toàn là các tiểu cô nương nên nàng nhất thời không biết phải nói thế nào cho phải.

Cũng ngại không tiện ra hiệu nữa!

Thấy nói cũng khó, mà ra hiệu cũng không xong Thẩm Đường đành lật bụng con mèo lên cho Phùng Khê xem.

“Nàng xem này, nó không có… cái đó mà…”

Phùng Khê nhìn qua, gật đầu: “Đúng là không có, nhưng nó vẫn là mèo đực.” 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 65: Vì Sao Đặt Tên Này?
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...