Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng
Nghe xong những lời của Kỳ Hoài Cảnh, Thẩm Đường lại càng trằn trọc không sao chợp mắt được.
Từ sau khi thành thân, Thẩm Đường nhìn tình hình trong Kỳ gia, tuy trong lòng biết rõ Việt phu nhân chẳng phải người mẹ hiền từ, mà Tần Khương Vân cũng không phải kẻ thật thà nhưng những ngày qua cũng tạm yên ổn, ngược lại chỉ có Kỳ Hoài Cảnh mấy lần ba phen bốn bận chỉ vì mấy chuyện nhỏ mà ra mặt bắ-t nạ-t người khác…
Nay nghĩ lại, nếu không phải hắn làm thế, làm gì có chuyện Ngô Đồng Uyển Uyển của mình được yên ổn thế này?
Mình ở trong Kỳ gia… thật sự cần đến sự thiên vị công khai và thẳng thắn của hắn như vậy.
Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Đường khẽ động.
Thấy Thẩm Đường cứ trở mình mãi không ngủ, Kỳ Hoài Cảnh dứt khoát kéo nàng ôm vào lòng.
“Thật sự bị ta dọa sợ rồi?”
“Ừm.”
“Chuyện này gốc rễ vẫn do ta. Biết rõ nàng không phải hạng người lòng dạ ác độc lạnh lùng, vậy mà cứ muốn cưới nàng vào cửa. Nếu không, nàng đâu phải gặp những chuyện nhơ bẩn này? Nhưng ta đã cưới rồi, đương nhiên phải bảo vệ nàng… Dù bọn họ tâm địa không tốt nhưng có ta ở đây, bọn họ không dám làm gì đâu.”
“Bọn họ? Bọn họ là ai?”
“Tất cả mọi người, tất cả đều không dám.”
Thẩm Đường khẽ thở dài.
“….”
Nàng không nói gì, Kỳ Hoài Cảnh biết nàng vẫn còn lo lắng liền nhẹ giọng trấn an.
“Nhớ kỹ, bất kể gặp ai, xảy ra chuyện gì, những điều khó nói hay chuyện khó làm cứ giao hết cho ta… Ta ở Kỳ gia nổi tiếng là kẻ không sợ trời không sợ đất, dẫu có hỗn láo cỡ nào cũng chẳng có ai làm gì được ta đâu.”
Nghe xong, Thẩm Đường vẫn buồn bã không vui.
“Mọi việc đều phải làm phiền đến chàng sao, cảm giác như ta chỉ mang thêm rắc rối cho chàng thôi…”
Kỳ Hoài Cảnh khẽ hôn l*n đ*nh đầu nàng, giọng khàn khàn thì thầm.
“Không thể nói thế được. Nàng đến Kỳ gia, nơi này là chỗ ta ở nhiều năm, xung quanh toàn người ta quen biết lâu năm, đương nhiên ta phải bảo vệ nàng… Đợi kiếp sau ta gả sang làm rể Thẩm gia, lúc ấy chỉ trông cậy vào đại tiểu thư Thẩm gia bảo vệ ta thôi. Có phải đạo lý đó không?”
Thẩm Đường bị lý lẽ ngang ngược của hắn chọc cười.
“Cho dù chàng có làm hiền tế, phu nhân nhà ta cũng là cô mẫu ruột của chàng, thường ngày thương chàng còn hơn thương ta ấy chứ. Nếu chàng mà gả sang Thẩm gia làm hiền tế ở rể, bà ấy chắc chắn không bạc đãi chàng.”
“Cô mẫu thì có khi thương ta, nhưng e rằng cô phụ lại không… Ta hỏi nàng, nếu ta bị nhạc phụ đại nhân ức hi-ếp, đại tiểu thư có bằng lòng bảo vệ ta không?”
“Chàng yên tâm, bổn tiểu thư nhất định sẽ để chàng toàn vẹn vô sự.”
Kỳ Hoài Cảnh hài lòng gật đầu.
“Vậy ta xin cảm tạ trước sự thương yêu của đại tiểu thư.”
Thẩm Đường nép vào lòng hắn, hơi yên tâm hơn, cơn buồn ngủ cũng bắt đầu kéo tới thì lại nghe hắn hỏi tiếp.
“Hôm nay, ở tiệc rư-ợu, sao nàng lại không vui?”
Thẩm Đường sững người, hôm nay đã xảy ra bao nhiêu chuyện rối ren như vậy, thế mà hắn vẫn nhớ đến chuyện nhỏ này.
Giữa đêm khuya, nói ra cũng chẳng sao.
“Lúc ấy, ta nhìn thấy bên cạnh Nhị biểu ca ngoài tẩu tẩu ra, còn có cả Xuân di nương và Tuyết di nương lại nghĩ đến phụ thân chàng cũng có hai di nương… Ta còn nghe nói, mấy vị thúc bá bên chi khác, tuy chẳng giàu sang bằng nhà chàng nhưng ít nhiều gì cũng có một hai người trong phòng… Đây là quy củ của nhà chàng sao?”
Nàng hỏi rất tự nhiên, nhưng trong lòng lại lo lắng đập thình thịch.
Hai người quen biết đã lâu, lại mới tân hôn, hắn đối với nàng thiên vị rõ ràng, ai ai cũng thấy, nàng tin nàng thật lòng.
Nhưng nếu một ngày nào đó tình cảm nhạt phai, liệu sẽ thành ra thế nào?
Giả như, giả như thật có ngày đó… mình liệu có thể mặc kệ người nữ nhân khác chạm vào phu quân của mình không?
Nàng chắc chắn là không thể.
Kỳ Hoài Cảnh hơi ngẫm nghĩ.
“Cũng đúng, mà cũng không hẳn.”
“… Ý chàng là sao?”
“Quy củ thì quả thực có đó…”
Tim Thẩm Đường khẽ thắt lại, chăm chú nghe hắn nói tiếp.
“Nhưng chuyện này, vẫn phải xem bản thân mỗi người. Cái kia mọc trên người mình, cởi hay không c** q**n, có ai cầm d-ao bắt ép được chắc?”
Kỳ Hoài Cảnh kéo nàng lại, nâng mặt nàng lên, nghiêm túc nói: “Nàng yên tâm, kiếp này ta cưới nàng làm thê tử, ta nhất quyết không phản bội. Chỉ sợ chính mình chưa làm đủ tốt, để nàng phải chịu ấm ức, sao còn đi nạp thêm di nương, tiểu thiếp hay nha hoàn thông phòng để nàng bực mình thêm nữa kia chứ?”
Thẩm Đường mỉm cười, khẽ gật đầu, lại tựa vào lòng hắn.
Những lời ấy, nàng không dám tin trọn vẹn nhưng giờ phút này, tình cảnh này, nàng tình nguyện tin ít nhất một thời gian.
Kỳ Hoài Cảnh siết chặt vòng tay, rồi lại lên tiếng.
“Đến lượt nàng rồi.”
“…?”
“Đến lượt nàng phải cho ta một lời hứa.”
“Hứa? Hứa gì?”
Kỳ Hoài Cảnh ngang nhiên nói: “Hứa với ta, kiếp này tuyệt đối không phụ ta! Không được thay lòng đổi dạ, cũng không được lén lút quyến rũ người khác.”
Thẩm Đường bật cười khúc khích: “Trong chốn thâm cung đại viện, đến cả nam nhân ngoài cũng hiếm khi thấy, ta còn có thể thay lòng với ai chứ?”
“Cái đó khó nói lắm, luôn có mấy tên trai trẻ tuấn tú, hay bọn tiểu tư trẻ trung gì đó, ví như mấy hôm trước chúng ta đọc mấy quyển sách kia…”
“Aaa, đừng nhắc, đừng nhắc nữa!”
Thẩm Đường vừa nhớ đến mấy quyển sách hắn mang về đã đỏ bừng cả mặt, vội đưa tay bịt miệng hắn lại.
Kỳ Hoài Cảnh gỡ tay nàng ra, thấp giọng uy hi-ếp: “Mau nói!”
“Được rồi, được rồi.”
“Ta, Thẩm Đường, xin thề với trời, kiếp này tuyệt đối không phụ tấm chân tình sâu nặng của Kỳ Hoài Cảnh, một đời một kiếp chỉ yêu mình chàng, không thay lòng đổi dạ cũng không đi quyến rũ nam nhân bên ngoài. Nếu vi phạm lời thề này…”
Kỳ Hoài Cảnh nghe đến đoạn mình muốn nghe, lập tức đưa tay bịt miệng nàng lại.
“Được rồi được rồi, đằng sau không cần nói nữa.”
Thẩm Đường gỡ tay hắn ra.
“Ơ? Còn chưa thề xong mà, Tam gia đã yên tâm rồi sao?”
“Yên tâm, yên tâm. Không cần thề nữa. Nếu thật có một ngày như thế… ta sẽ tự tay gi-ết cái tên khốn ấy.”
“Chàng nói bậy gì vậy…”
Thẩm Đường vừa bực vừa buồn cười, đưa tay khẽ đấm hắn một cái, hắn lại túm lấy tay nàng, kéo vào lòng hôn loạn lên, hôn mãi…
Kỳ Hoài Cảnh không nhịn được thở gấp khẽ khàng nhưng cuối cùng vẫn đẩy nàng ra, nghiêm giọng: “Đại phu dặn phải tĩnh dưỡng. Nàng ngoan ngoãn ngủ đi, đêm nay không được để nhiễm lạnh thêm nữa.”
Thẩm Đường hít hít mũi, quả nhiên đã bắt đầu ngạt mũi.
Kỳ Hoài Cảnh kéo chăn đắp kín cho nàng, quấn chặt lại, hai người lại thì thầm trò chuyện một lát rồi mới dần dần chìm vào giấc ngủ.
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng
10.0/10 từ 13 lượt.
