Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 36: Rơi Xuống Nước Cứu Người

 
Thẩm Đường nhớ đến lời của Kỳ Hoài Cảnh, quả nhiên trong phủ này lòng người khó đoán.

Nàng chỉ khách sáo mấy câu rồi xoay người muốn rời đi.

Bất ngờ, một cơn gió thổi qua làm ngọn nến trên án hương đổ xuống. Thẩm Đường nghĩ trời khô dễ bén lửa, sợ xảy ra hỏa hoạn nên dặn dò nha hoàn mau dọn án hương và các đồ vật đi, sắp xếp cho ổn thỏa.

Họa Bình và Hương Huệ đồng thanh vâng một tiếng, mỗi người một bên cùng nhau nhấc án hương lên nhưng lại không ai cầm đèn, khiến lư hương và đĩa trái cây chao đảo, đi vài bước nữa là như sắp đổ.

“Cẩn thận!”


Thẩm Đường vội đưa tay đỡ lấy. Tuyết di nương thấy vậy thì quay đầu, hơi nhướng cằm với hai nha hoàn bên cạnh mình.

“Còn không mau lại giúp một tay? Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn Tam phu nhân tự mình làm? Chẳng có chút mắt mũi nào cả!”

Hai nha hoàn đó liếc nhau, ngập ngừng chưa kịp phản ứng.

Tuyết di nương cười lạnh một tiếng.

“Sợ cái gì? Tam phu nhân đang ở đây, ta còn có thể chạy mất chắc?!”

Hai nha hoàn lúc này mới nghe lời, cùng nhau chạy lại giúp.

Nha hoàn vừa rời đi, giữa Thẩm Đường và Tuyết di nương thoáng chốc rơi vào im lặng có chút ngượng ngập.

Dù vậy, Thẩm Đường vẫn tình nguyện chịu cảnh ngượng ấy, quyết tâm giả ngốc không muốn dễ dàng trò chuyện thêm với nàng ta.

Tuyết di nương cũng không để tâm bị lạnh nhạt, khẽ mỉm cười tự mình hành lễ một nửa rồi định xoay người cáo lui.

Thẩm Đường chỉ khẽ gật đầu, không hoàn lễ để nàng ta rời đi.

“Bõm!”

Tiếng người ngã xuống nước đột ngột vang lên, phá tan ánh trăng tĩnh lặng, giữa đêm thu hơi lạnh nghe càng rõ rệt.

Tuyết di nương còn chưa đi hẳn, lập tức quay lại cùng Thẩm Đường nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ kinh ngạc.

“Có người rơi xuống nước!”

Thẩm Đường biết ngay gần đó là hồ sen, lập tức xắn váy chạy về phía ấy.

Tuyết di nương do dự một thoáng, cũng chạy theo sau.

“Có ai không! Người đâu mau lại đây!”

Thẩm Đường vừa chạy vừa gọi nhưng phía trước đang có yến tiệc, đám hạ nhân đều ở đó hầu hạ, lại có tiếng hát tuồng và tiếng nhạc cụ vang lên, lúc này chẳng ai nghe thấy.

Hai người một trước một sau chạy đến bờ hồ sen, nhìn kỹ xuống nước quả nhiên thấy có người đang chới với.

Ánh trăng sáng rõ, dưới nước là một đứa trẻ mặc áo đỏ, vừa khóc yếu ớt vừa ho sặc sụa liên tục.

“Khụ khụ… hu hu… khụ khụ khụ… hu hu…”

Thẩm Đường kêu lên một tiếng, hoảng hốt thốt ra: “Là Loan Nhi! Con bé ấy rơi xuống nước rồi! Người đâu! Mau đến đây, mau lên!”

Tuyết di nương thấy đó là đại tiểu thư của viện mình, lập tức cảnh giác, đối diện với ánh mắt hoảng hốt của Thẩm Đường lại vô thức lùi lại hai bước.

Nàng ta không định cứu.

Thẩm Đường quay đầu, thấy Tuyết di nương xoay người định rời đi mà bản thân lại không thể cứng lòng như vậy.

Nàng biết hồ sen này nước không sâu, hơn nữa Loan Nhi còn nhỏ, mỗi lần gặp đều ngọt ngào gọi nàng là thẩm thẩm, chẳng thể nào trơ mắt nhìn đứa trẻ ấy ch-ết đuối!

Nước thu se lạnh, vừa xuống nước, nước hồ đã ngập tới ngự-c lạnh khiến người ta không kìm được run rẩy.

Đứa trẻ vẫn còn đang vùng vẫy trước mắt, nàng mặc kệ cái lạnh, vạch lớp lá sen tàn, giẫm lên lớp bùn mềm dưới đáy hồ, từ từ bước tới, cuối cùng nắm được tay của Loan Nhi, ôm lấy đứa trẻ đang khóc đến mức sắp ngạt thở, rồi từng bước quay lại gần bờ.

Trong nước rong rêu quấn lấy tay chân, nàng lại phải mất khá nhiều sức lực mới đến được gần bờ.

Nhưng bờ hồ toàn là bậc đá, vừa trơn vừa dốc, áo của Loan Nhi lại ngấm đầy nước, nặng trĩu, Thẩm Đường ôm đứa trẻ, cố sức đẩy lên hai ba lần vẫn không thể đẩy được lên bờ.

Toàn thân Thẩm Đường run lên cầm cập, vẫn cắn răng cố đẩy đứa trẻ lên, nhìn thấy sắp được rồi lại như muốn trượt xuống...

Đúng lúc đó, một bàn tay trắng ngần từ bậc đá đưa ra, nắm lấy áo ướt của Loan Nhi.

“Đưa đây!”

Là Tuyết di nương.

Tuyết di nương vóc người mảnh mai, tay cũng không khỏe nhưng dù sao vẫn khỏe hơn Thẩm Đường đang kiệt sức trong nước, một tay nắm lấy áo đứa trẻ, dốc sức kéo lên.

Một người dưới nước đẩy, một người trên bờ kéo, Thẩm Đường thấy nàng ta sắp kéo được đứa trẻ lên, biết rõ Tuyết di nương tính khí thất thường không dám buông tay vẫn dồn sức nâng đứa trẻ lên.

Mãi đến khi Tuyết di nương hoàn toàn kéo được đứa trẻ lên bờ, Thẩm Đường mới dám thả lỏng.

Thấy đứa trẻ đã an toàn, Thẩm Đường mới thở phào, lạnh đến mức rùng mình, lúc này mới nhận ra toàn thân mình cũng ướt sũng, nước hồ càng lạnh thấu xương.

May mà lúc đó, Họa Bình và các nha hoàn sau khi dọn xong án hương quay lại không thấy người đâu lại nghe lờ mờ tiếng hô hoán liền hốt hoảng chạy tới.

“Họa Bình! Ta ở đây!”

“Á… tiểu thư! Tiểu thư ơi!”

Họa Bình là người đầu tiên phát hiện Thẩm Đường dưới nước, sợ đến mất hết bình tĩnh, định nhảy xuống ngay nhưng Thẩm Đường vội ngăn lại.

“Đừng! Đừng nhảy xuống! Các ngươi thấp quá, nhảy xuống cũng sẽ bị ngập mất! Nào, kéo ta, đưa tay kéo ta lên!”

“Tiểu thư! Đưa tay cho nô tỳ!”

“Giữ chắc rồi!”

Mấy nha hoàn cùng chạy tới, Thẩm Đường lập tức đưa tay cầu cứu nhưng y phục trên người nàng quá nặng, tay lại trơn ướt mọi người vẫn không thể kéo nàng lên được.

Nước hồ lạnh buốt, Thẩm Đường thử mấy lần liền, mệt đến mức thở không ra hơi đành bảo nha hoàn buông tay trước.

Một lúc đó, Tuyết di nương đang ôm Loan Nhi dỗ dành, Họa Bình và mấy người khác thì nằm sấp trên bờ nghĩ cách, còn hai nha hoàn khác thì đứng bên bờ cao giọng kêu cứu.

Lại có thêm ba bốn nha hoàn đi ngang qua chạy đến, có người ở lại giúp, có người vội vã chạy đi gọi người.

Ánh trăng lạnh như sương, tiếng người nhốn nháo.

Chỉ có Thẩm Đường ngâm mình dưới nước là bình tĩnh nhất, nàng bất chợt bắt đầu cởi cúc áo, cởi từng lớp y phục lộng lẫy vướng víu.

Váy áo quá nặng.

Thẩm Đường biết, giữa chốn đông người mà cởi áo là không hợp quy củ, nếu bị gia đinh hay nam nhân nào nhìn thấy, tất sẽ tổn hại danh dự nhưng giữ mạng quan trọng hơn, danh dự tính là gì chứ!

Nàng vốn là người luôn giữ khuôn phép, nhưng cũng không thể vì phép tắc mà tự nhốt ch-ết mình trong hồ lạnh giá này.

Nàng cởi hết lớp này đến lớp khác, thì bất ngờ “oàm” một tiếng, có người nhảy xuống nước.

Thẩm Đường còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên bị ai đó vòng tay đỡ ngang eo, lập tức cả nửa người ướt sũng được nâng hẳn lên khỏi mặt nước.

“A… a a a… a a a a!”

Rồi thêm một cú đẩy, cuối cùng nàng được người đó đưa hẳn lên bờ, vừa kịp để đám nha hoàn kéo lấy đỡ nàng.

Mấy nha hoàn luống cuống đỡ Thẩm Đường lên bờ, nàng vừa chạm chân lên nền đá lạnh mà chắc, lập tức thấy như trút được gánh nặng, cả người rã rời mềm nhũn.

Lại nghe “oàm” một tiếng, người kia cũng trèo lên bờ, gạt đám nha hoàn sang bên lập tức thấy Thẩm Đường mặt mũi tái nhợt, toàn thân run cầm cập.

Thẩm Đường ngẩng lên thấy đó là hắn, vừa mở miệng, giọng run run: “Biểu… biểu… biểu ca…”

“Câm miệng!” 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 36: Rơi Xuống Nước Cứu Người
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...