Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 22: Tam Gia Kiêu Ngạo
Sáng hôm sau, như thường lệ, Kỳ Hoài Cảnh vẫn đúng giờ đến thỉnh an Việt phu nhân lại còn nhỏ nhẹ dâng bà một chiếc bàn mới. Dù bị bà lải nhải nửa khắc đồng hồ, hắn vẫn không cãi lại lời nào, miễn cư-ỡng coi như đã trả lại chút thể diện cho bà.
Thẩm Đường thầm cảm thán: ‘Dù sao cũng là con ruột, chỉ cần như vậy đã coi như cho qua.’
Nếu đổi lại là nhi tức mà dám làm vậy, e rằng đến lúc lâm chung bà mẹ chồng cũng không cam tâm, bệnh sắp lìa đời vẫn bật dậy thêm mắng chửi một hồi nữa mới nhắm mắt nổi.
Nhưng từ đó về sau, quả thật không còn ai dám đưa thêm người đến làm nha hoàn cho đôi phu thê trẻ nữa.
Trong phủ này, cũng chẳng ai muốn nhận chiếc bàn mới do Tam gia tặng.
Chẳng bao lâu, Thẩm Đường nhanh chóng nhận ra lời Kỳ Hoài Cảnh nói không phải là khoác lác, nhát kiếm ấy đã giúp tiết kiệm bao nhiêu lời qua tiếng lại, cũng dọa được không ít người.
Trước tiên là dọa được Việt phu nhân, cuối cùng bà cũng từ bỏ ý định chèn ép tân nương, rộng lượng “giơ cao đ-ánh khẽ”.
Không chỉ miễn lễ thỉnh an buổi tối, ngay cả buổi sáng cũng không bắt người ở lại hầu hạ lâu; vừa thỉnh an xong đã cho đôi phu thê trẻ về lại tiểu viện tự chọn món và ăn uống theo ý mình.
Ngày nào trên bàn ăn bà cũng tận mắt nhìn thấy Kỳ Hoài Cảnh cưng chiều thê tử mới cưới như trân châu, nhìn mãi cũng chán.
Thôi thì không thấy thì lòng mới yên.
Nhờ vậy, Kỳ Hoài Cảnh được như ý nguyện, Thẩm Đường ngồi hưởng phúc, ngay cả Nhị tẩu trong nhà cũng được thơm lây ít nhiều.
Kế đến là dọa được Tần Khương Vân.
Kể từ sau khi tận mắt chứng kiến cảnh Kỳ Hoài Cảnh rút kiếm ngay trước mặt mọi người, Tần thị càng thêm thận trọng.
Vốn dĩ nàng ta cũng là người sáng suốt, từ trước đến nay vẫn khách khí với Thẩm Đường; nay lại càng thêm cung kính, giữ phép.
Hễ trong phủ có việc lớn, nàng ta đều sai người quản sự đến hỏi ý kiến Tam phu nhân trước.
Thẩm Đường vốn không phải hạng người đắc thế là kiêu căng, cũng tự hiểu rõ khả năng của mình; chỉ hỏi cặn kẽ mọi chuyện đầu đuôi rồi vẫn để Nhị tẩu làm như lệ cũ.
Hai tỷ muội cùng bàn bạc, nhường nhịn lẫn nhau, trong ngoài thuận hòa khiến gia đình càng thêm hưng thịnh.
Cuối cùng… cũng dọa được chính Thẩm Đường.
Nhờ nhát kiếm ấy, ngoài việc học quản gia và tập tính sổ, Thẩm Đường bắt đầu để tâm tìm hiểu tính tình vị phu quân của mình hơn.
Chuyện quản gia thì còn dễ, vì đã có Nhị tẩu gánh vác phía trước, nàng chỉ cần từ từ học theo.
Nhưng tính toán sổ sách mới thật sự là một môn học lớn…
Nào là sổ Long Môn, sổ một bên, sổ tam giác, sổ tứ giác… rồi thì ăn mặc ở đi lại, tiền lương hằng tháng của nô bộc, chi tiêu bếp núc, sổ sách điền trang, nhân tình họ hàng…
Thẩm Đường cảm thấy những thứ này học cả đời cũng chưa chắc đã xong.
May thay, Bạch Lộ vốn là nha hoàn xuất thân nhà buôn, từ nhỏ đã quản lý chuyện vặt trong viện, tuy không biết hết mặt chữ nhưng lại rất thạo chuyện sổ sách, thường xuyên giúp nàng giải đáp thắc mắc.
Thẩm Đường không khỏi cảm khái, quả nhiên là: “Nghe đạo có trước sau, nghề nào cũng có chuyên môn.”
Dù việc quản gia, tính sổ khó là vậy nhưng ít ra còn có người dạy.
Chỉ có điều, muốn tìm hiểu tính tình của phu quân thì chỉ có nàng tự mình mò mẫm mà thôi.
Trước kia, Thẩm Đường vẫn nghĩ mình và hắn quen biết nhiều năm, xem như hiểu rõ gốc rễ.
Ngày đó, mỗi lần nhìn Tam biểu ca Kỳ Hoài Cảnh, nàng có cảm giác như đang ngắm một người trong tranh, giống bức “Quân tử giữa rừng trúc” treo trong thư phòng phụ thân, một thiếu niên phong thần tuấn lãng, tao nhã như ngọc thụ đón gió.
Nay, người trong tranh lại trở thành người đầu gối tay ấp bên gối nàng.
Lúc này nàng mới nhận ra, hóa ra mình căn bản chẳng hiểu hắn… còn hắn thì lại nhìn thấu nàng đến tận xương tủy.
Mỗi lần nghĩ đến chuyện ấy, Thẩm Đường lại không khỏi lạnh sống lưng.
Hắn là người khó đoán thật nhưng dẫu khó đoán đến đâu dưới sự quan sát âm thầm ngày đêm của nàng, cuối cùng nàng cũng dần dần nhận ra vài điểm.
Kỳ Hoài Cảnh, con người này… thật sự khá là “kén cá chọn canh”.
Điểm đầu tiên là kén ăn.
Hắn thường phải ra ngoài nhưng nếu dùng bữa ở nhà thì luôn nhắn tin báo trước, bảo Thẩm Đường giúp hắn chọn món.
Mỗi lần nhận nhiệm vụ này, nàng lại thầm cảm thán: ‘Người này, thật sự khó nuôi quá!’
Sở thích ăn uống của Tam gia nói dễ thì cũng dễ, nói phức tạp… cũng thật sự đủ rắc rối!
Hắn không ăn những món được chế biến lẫn lộn.
Ví như các loại bánh bao, sủi cảo, hoành thánh, thịt viên, điểm tâm có nhân; nhiều món xào kết hợp đủ loại nguyên liệu; hay các món hầm nhừ sền sệt…
Hắn chỉ lạnh nhạt nói: “Ghê tởm.”
Hắn cũng không ăn những món “cả tảng, cả quả”.
Ví dụ: nguyên con gà, vịt, cá, ngỗng béo; cả cái đùi gà, đùi vịt, móng giò hay những quả đào, mơ, lê to còn nguyên…
Hắn lại chê: “th* t*c.”
Hắn chỉ ăn những miếng thịt cắt vuông vức gọn gàng, món xào sạch sẽ thanh đạm, hoa quả tươi thái lát đều đặn tinh tươm.
May mà hắn vẫn uống canh, tất nhiên, phải là loại canh trong veo sạch sẽ, không một chút cặn vụn.
Ban đầu, Thẩm Đường hơi thấy thương Việt phu nhân, “nuôi một người con kén ăn như vậy, bà ấy làm sao chịu nổi?”
Sau đó, nàng lại tự dưng thấy căng thẳng, “lỡ sau này mình sinh con, nó cũng kén ăn như hắn thì sao?”
Điều thứ hai là kén chọn y phục.
Một người nam nhân trưởng thành, mà mặc đồ cũng đủ khiến người ta đau đầu.
Hắn không mặc y phục còn lưu hương thơm nồng, chê mùi đó xộc lên mũi, khó chịu.
Thế nhưng… hắn cũng không mặc đồ không có hương gì, bảo rằng quá nhạt nhẽo.
Bao năm nay, đám hạ nhân chỉ còn cách gom các loại hoa cỏ khô mới hái, rửa sạch phơi khô, bọc vào túi vải mỏng rồi xếp thành từng lớp trong rương y phục của Tam gia để lưu lại mùi hương cỏ cây dịu nhẹ.
Thẩm Đường chỉ biết tặc lưỡi: “Đúng là đứa trẻ khó nuôi!”
Lại càng thương Việt phu nhân thêm một chút, đồng thời lo lắng cho bản thân trong tương lai.
Không chỉ có hương thơm, hắn còn cực kỳ khắt khe về màu sắc y phục, ngay cả Thẩm Đường cũng không thoát khỏi sự khắt khe ấy.
Từ nhỏ nàng vốn tính kín đáo, thích mặc những màu nhạt không gây chú ý, những màu như phấn trắng, xanh ngọc nhạt, tím nhạt, vàng nhạt… để dễ dàng ẩn mình giữa đám đông.
Nhưng Kỳ Hoài Cảnh lại thích nàng mặc những màu rực rỡ, nổi bật như đỏ thì đỏ bạc, chu sa, thạch lựu, hồng phấn, đỏ son, đỏ hoa hồng…
Hoặc vàng thì vàng nhạt, vàng mơ, vàng oải hương, vàng hoa mẫu đơn, vàng ráng chiều…
Rất đẹp.
Thẩm Đường cũng thấy đẹp nhưng luôn cảm giác hơi quá nổi bật, cứ như… chỉ cần liếc một cái là nhìn thấy nàng giữa đám đông.
Hắn thì có lý của hắn: “Xưa nay người ta vẫn nói, người dựa vào áo, ngựa dựa vào yên, trước tiên người ta kính nể y phục rồi mới kính nể con người. Nàng là chủ mẫu, phải ăn mặc như thế, mới khiến hạ nhân nể sợ.”
Thẩm Đường: “…”
Thực ra, hắn mặc đồ đỏ càng đẹp, sắc đỏ ấy càng tôn lên đường nét tuấn tú của hắn nhưng hắn lại hiếm khi mặc.
Vì lễ phục màu đỏ của nam nhân khác với của nữ nhân, chất vải thường cứng hơn để giữ dáng, mặc vào thấy cứng cáp oai phong.
Hắn lại chê cứng, khó chịu.
Trừ dịp tân hôn, bình thường hắn vẫn mặc các màu thanh nhã như trắng ngà, xám khói, xanh trà… cũng đủ để trông anh tuấn, thanh thoát, khiến người ngắm vui mắt.
Hắn cũng có lý của mình: “Gia đây nổi tiếng là bá đạo, quen thói tung hoành, không cần dùng y phục để phô trương uy thế. Dù chẳng mặc gì, cũng không ai dám bắ-t nạ-t ta.”
Thẩm Đường: “…”
Hắn nhìn thấy gương mặt nàng thoáng chút không phục, bèn khẽ cười rồi cúi xuống thì thầm bên tai nàng: “Chỉ trừ tiểu yêu tinh nhà ta ra. Muốn bắ-t nạ-t sao cũng được… mặc hay không cũng được… ở đâu cũng được…”
Thẩm Đường đỏ mặt: “Ây da, chàng…!”
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
