Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca
Vài ngày sau, mưa lớn rơi liên tiếp hai trận, tiết hè đã qua, gió mát dần dần thổi đến.
Khi Kỳ Hoài Cảnh vừa tỉnh dậy, liền phát hiện Thẩm Đường đã dậy và mặc y phục từ lâu.
“Hửm? Hôm nay sao dậy sớm vậy? Còn chưa đến giờ phải đi thỉnh an mà!”
Mấy lần thỉnh an trước, Kỳ Hoài Cảnh đều đi theo nàng không rời nửa bước, mấy ngày nay số lần hắn xuất hiện ở Úc Kim Đường còn nhiều hơn cộng lại mấy năm trước.
“Mẫu thân và Nhị tẩu đã nói để ta theo học quản gia, Nhị tẩu cũng đồng ý rồi, bảo ta khi nào rảnh thì sang đó. Ta tính hôm nay đi sớm một chút, tỏ ra mình có lòng cầu tiến.”
Thẩm Đường cũng đồng ý, bởi Tần Khương Vân vừa khéo léo vừa giỏi giang, đến muốn cư-ớp cũng chưa chắc cư-ớp nổi!
Nhưng mặc cho Kỳ Hoài Cảnh khuyên thế nào, nàng vẫn muốn học quản gia, vô cùng kiên định… Có năng lực thì có thể chưa cần dùng, nhưng nhất định không thể không có năng lực.
Kỳ Hoài Cảnh thở dài, nằm ngửa trên gối ngước nhìn hoa văn hoa lựu trên đỉnh màn.
“Nếu đã muốn học, thì nàng cứ học đi. Nhưng khoan vội, nàng hãy tìm cớ khéo léo từ chối thêm mấy hôm nữa.”
Thẩm Đường hơi khó hiểu.
“Tại sao phải trì hoãn? Dù gì sớm muộn gì cũng phải làm mà?”
Kỳ Hoài Cảnh nghiêng người trong chăn, vẫy tay gọi nàng: “Lại đây, ta nói nàng nghe.”
Thẩm Đường bước đến bên giường, bất ngờ bị hắn kéo ngã vào lòng cùng hắn lăn một vòng trên giường.
“Ở lại bên phu quân thêm lát nữa, rồi ta sẽ nói cho nàng biết.”
Thẩm Đường bị hắn cù cười khúc khích.
“Ta mặc y phục xong cả rồi đấy nhé!”
“Ồ? Để ta xem nào, mặc những gì rồi… Bên trong cũng mặc chưa…”
Hai người vừa cười vừa đùa nghịch một lúc lâu, Kỳ Hoài Cảnh cũng tỉnh hẳn, bấy giờ mới kéo tay nàng, bắt đầu nói chuyện nghiêm túc.
“Nhị tẩu tuy dễ nói chuyện nhưng việc trong nhà rất nhiều, nàng lại chưa từng quản bao giờ, chỉ sợ đám người dưới mắt cao hơn đầu, khinh thường nàng! Ta nghĩ, trước hết để Bạch Lộ nói cho nàng nghe thói quen, quy củ trong phủ để nàng có chút chuẩn bị…Nàng thông minh như vậy, chỉ nghe qua cũng học được thôi.”
Thẩm Đường mỉm cười gật đầu.
Rõ ràng là sợ nàng bị mất mặt, vậy mà vẫn còn cố khen mấy câu đúng là cái miệng này sinh ra không uổng.
Chỉ có điều, chẳng đợi hắn nhắc, Thẩm Đường từ lâu đã nhờ Bạch Lộ kể cho mình nghe rất nhiều rồi.
Nhưng rồi, nàng lại nhớ tới chuyện canh cánh trong lòng.
Bạch Lộ là nha hoàn theo hầu hắn từ bé, còn quen hắn trước cả nàng.
Vì mình, hắn đã đuổi đi cả một viện đầy người hầu chỉ giữ lại mỗi Bạch Lộ.
Hắn đang độ thanh xuân, Bạch Lộ cũng tầm tuổi đó, dáng dấp lại nổi bật, trước khi nàng gả tới hai người gần như lúc nào cũng kề cận nhau… Vậy chẳng lẽ, nàng ấy từng là người của hắn?
Chuyện này, từ ngày thứ hai sau khi thành thân Thẩm Đường đã nghĩ mãi.
Thấy Bạch Lộ lúc nào cũng thản nhiên, mà hắn thì đối với nàng lại chân thành đến vậy nàng nghĩ chắc là không phải.
Nhưng mà…
Vừa thấy nàng hơi ngẩn ra, hắn lập tức nhận ra đưa tay khẽ nâng cằm nàng lên.
“Nàng đang nghĩ, ta và Bạch Lộ có tình riêng, đúng không?”
Thẩm Đường sững người, rõ ràng mình chưa nói một chữ, sao hắn lại biết!
“Hả…?”
“Không có đâu, ta có thể thề, nửa phần cũng không. Nàng ấy có một người biểu ca mà nàng ấy thích, hai năm trước đi Bắc Cương tòng quân, nàng ấy vẫn một lòng chờ đợi, nói đợi hắn về sẽ thành thân.”
Ồ… sao ai cũng muốn lấy biểu ca vậy?
Đã bị nhìn thấu, Thẩm Đường cũng chẳng còn làm bộ làm tịch.
“Chuyện này… thật chứ?”
“Thật. Ta đã cho người kiểm tra rồi, nàng ấy đúng là có một biểu ca đi lính, tuổi tác cũng trùng khớp.”
Thẩm Đường khẽ thở phào nhưng vẫn bướng bỉnh, muốn giữ chút thể diện.
“Hứ, ta có hỏi đâu. Sao chàng biết ta nghĩ chuyện đó! Bịa đặt!”
Kỳ Hoài Cảnh liếc nàng một cái, rồi nắm lấy bàn tay cứ nghịch ngợm không yên của nàng.
“Khi trong lòng nàng có điều gì, mí mắt sẽ hơi rủ xuống một nửa, gương mặt cũng hơi nghiêng đi. Nhất là ngón tay, luôn thích mân mê thứ gì đó, vừa rồi nàng đang vò cổ áo của ta đấy.”
Những chi tiết nhỏ nhặt thế này, ngay cả nàng còn không để ý.
“Sao… sao chàng biết hết vậy?”
Kỳ Hoài Cảnh khẽ hôn lên trán nàng.
“Ta từng nói rồi, ta thương nàng đã nhiều năm rồi, tự nhiên cũng để ý từng chút cử chỉ của nàng. Người khác không nhận ra, nhưng ta thì không bỏ sót đâu.”
“Hôm đó, nàng đột nhiên hỏi Lập Đông đã thành thân chưa, ta liền đoán ra chắc là chuyện của Bạch Lộ, quả nhiên đoán đúng. Xem ra, bao nhiêu năm ta để tâm, cũng không uổng phí.”
Năm tháng ấy…
Những tháng năm thiếu niên.
Vô số lần, vào những khoảnh khắc người khác không để ý, Thẩm Đường lại nghe được những lời yêu thẳng thắn như thế từ hắn khiến lòng nàng mềm nhũn, ngoan ngoãn áp má lên lồng ngự-c hắn.
“Phu quân à...”
“Hửm?”
“Chàng thật sự rất yêu ta.”
Kỳ Hoài Cảnh cảm thấy vô cùng mãn nguyện, ôm nàng chặt hơn, khóe môi khẽ cong lên.
Cuối cùng, nàng cũng hiểu ra rồi.
Đến giữa buổi sáng, trời lại hơi oi nóng lên, Kỳ Hoài Cảnh thay y phục chuẩn bị ra ngoài đến cửa tiệm bàn công chuyện.
Vừa ra đến cổng trong, hắn mới phát hiện ra mình quên mang quạt định sai tiểu đồng quay về lấy thì vừa lúc Bạch Lộ đã mang tới.
Kỳ Hoài Cảnh nhận lấy quạt, chậm chưa đi liền gọi nàng lại: “Bạch Lộ, biểu ca của ngươi đi Bắc Cương được bao lâu rồi?”
Bạch Lộ sững lại.
“Cũng khoảng một hai năm rồi ạ.”
“Ồ, thế bao giờ hắn mới về?”
“Chắc còn phải hai năm nữa, gia hỏi chuyện này làm gì ạ?”
“Không có gì. Đến lúc các ngươi thành thân thì nhớ nói một tiếng, ta sẽ chuẩn bị sính lễ thật hậu. À, lão gia bên kia có gửi thư không?”
Bạch Lộ lắc đầu.
Từ sau lần Kỳ Hoài Cảnh cãi nhau một trận lớn với ngoại tổ phụ, Việt lão thái gia cũng không thèm để ý gì tới người cháu ngoại từng yêu thương nhất nữa.
Còn hắn, cũng chưa từng quay lại kinh thành.
Kỳ Hoài Cảnh cầm quạt khẽ gõ lên trán, khẽ thở dài.
“Cái lão già cố chấp này… Thôi, để sau tính tiếp.”
Vừa xoay người định đi, Kỳ Hoài Cảnh lại quay đầu dặn thêm một câu: “À, chuyện của Việt gia, vẫn không được cho nàng ấy biết.”
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca
10.0/10 từ 13 lượt.
