Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 13: Chổ Nào Mà Chưa Từng Thấy Qua!

 
Thẩm Đường ngồi phịch trở lại trong thùng tắm, nước bắ-n tung toé, chiếc khăn tắm khô vừa cầm trên tay cũng bị thấm ướt quá nửa.

Trước mặt nàng, người mà hôm kia còn là Tam biểu ca, hôm qua vừa thành phu quân của nàng lúc này lại đang nhìn chằm chằm, không chớp mắt.

Thẩm Đường đang tắm, tất nhiên trên người chẳng mặc gì, may mà còn có chiếc khăn ướt tạm che đi cảnh xuân quang trong phòng.

Khí chất của Kỳ Hoài Cảnh hẳn là mới trở về, hắn chỉ cởi chiếc áo khoác ngoài, trên thắt lưng còn đeo túi hương chưa kịp tháo, đầu đội kim quan, thắt đai ngọc dáng người cao ráo tuấn tú, trông đúng là phong lưu nhã nhặn.

Chỉ có điều ánh mắt của hắn lại hoàn toàn chẳng hề nhã nhặn, đang ngang nhiên nhìn ngắm nàng.

“Vì sao lại không thể là ta? Hôm qua ta có thể đưa, hôm nay lại không được sao?”

Hắn rất tự nhiên, tùy ý ngồi nghiêng trên thành thùng tắm như vô tình vốc lên một vốc nước, rồi lại buông tay để nước rơi trở lại.

“Chàng… chàng vừa mới về à? Đến đây làm gì?”

Thẩm Đường bị người ta nhìn gần như tr*n tr**, dù đang ngâm trong thùng nước mát mặt nàng vẫn đỏ bừng.

Kỳ Hoài Cảnh khẽ cười: “Chính vì mới về, trời lại nóng thế này ta cũng muốn tắm một chút.”

Vừa nói, hắn vừa đưa tay cởi đai lưng.

“Này này này! Đừng… đừng mà… không không không không!”

Thẩm Đường thấy hắn thật sự định c** đ*, xấu hổ đến nói năng lắp bắp nhìn hắn cười sảng khoái, nàng tức giận vốc một vốc nước tạt thẳng lên người hắn ướt đẫm cả mảng lớn.

Kỳ Hoài Cảnh bị nàng tạt nước ướt cả mặt cả người, nhưng vẫn cười to vui vẻ.

Thấy Thẩm Đường nhất thời không biết nên đứng lên hay ngồi lại, bối rối tiến thoái lưỡng nan, hắn dần thu lại nụ cười tiện tay lau đi giọt nước trên mặt rồi đưa tay ôm lấy gương mặt nàng, cúi đầu hôn xuống.

Thẩm Đường bị hắn kéo từ trong nước lên, ngửa đầu đón lấy nụ hôn ngày càng sâu, nhất thời đứng không vững, Kỳ Hoài Cảnh dứt khoát ôm lấy vòng eo ướt át của nàng đỡ nàng khỏi ngã.

Một lúc lâu sau, cuối cùng hắn cũng buông nàng ra.

Thẩm Đường lập tức ngã phịch trở lại thùng tắm, th* d*c từng hơi nếu hắn còn không buông ra, nàng sắp bị hắn hôn đến nghẹt thở mất rồi.

Chiếc khăn tắm kia trôi bồng bềnh trong nước, sớm đã chẳng che được gì nữa.

Thẩm Đường cũng thôi chẳng buồn che đậy, nhất thời bướng bỉnh tiện tay ném luôn khăn xuống nước, thoải mái để lộ thân mình.

“Nếu chàng muốn xem, thì cứ xem đi. Này, nhìn đi, nhìn thoải mái đi.”

Dù sao thì… đêm qua… đâu có chỗ nào chưa bị hắn nhìn qua, còn gì phải sợ nữa!

Giữa cảnh xuân phơi phới, bốn mắt nhìn nhau bất giác cả hai đều… phì cười.

Nhân lúc hắn đang cúi người cười đến run cả vai, Thẩm Đường xoay người bước ra khỏi nước, cầm thêm một chiếc khăn bông mới che lên người, quấn kín mít.

Ai nói chỉ có một chiếc khăn chứ, hôm nay đám nha hoàn chuẩn bị hẳn một chồng cơ mà!

“Hừ! Chàng muốn tắm thì cứ tắm, còn cắn người, thật chẳng biết xấu hổ! Tam biểu ca, chàng chắc là heo rừng tinh chuyển kiếp quá!”

Hắn cười rất thoải mái, đúng là chẳng biết xấu hổ lại tiếp tục cởi áo.

“Có tân nương xinh đẹp như vậy, ta – heo rừng tinh này về tới tận hang ổ của mình, tất nhiên phải tranh thủ cắn trước một miếng chứ.”

Thẩm Đường vội vã bước nhanh ra ngoài.

“Vậy chàng cứ thoải mái tắm rửa đi nhé, ta không bồi chàng đâu, đồ heo rừng tinh!”

Thấy Kỳ Hoài Cảnh bị mình chọc cười lại muốn tiến tới đùa giỡn, Thẩm Đường chẳng kịp mặc y phục chỉ quấn khăn tắm chạy biến ra ngoài.

Kỳ Hoài Cảnh nhìn nàng luống cuống bỏ chạy lại tự mình bật cười một lúc, rồi mới tiếp tục c** đ* tắm.

Đợi đến lúc hắn tắm xong đi ra, Bạch Lộ đã mang đến cho Thẩm Đường cuốn sổ sách lớn của Ngô Đồng Uyển để nàng quản lý.

Thẩm Đường lật giở cuốn sổ dày cộp, nhất thời cảm thấy hơi đau đầu.

“Chuyện là… phu quân này, thật ra… ta…”

“Hửm?”

“Ta… ta không giỏi tính toán lắm, nhưng ta có thể học.”

Thẩm Đường văn chương thì giỏi, đọc sách lướt nhanh mấy hàng nhưng tính toán lại hơi chậm, ghi sổ nhỏ thì được chứ nhìn mấy cuốn sổ lớn dày đặc chữ số thật sự không hiểu nổi.

Phụ thân của nàng vốn là một nho sinh cứng nhắc, cưới nguyên phối cũng chẳng biết chữ còn định để nữ nhi đi theo “nữ tử vô tài mới là đức”, ban đầu thậm chí còn chẳng muốn dạy nàng biết chữ nữa.

Kế mẫu – Kỳ phu nhân tuy là tiểu thư con nhà thương nhân nhưng cũng rất ít dạy Thẩm Đường quản lý sổ sách, một phần vì bà là kế mẫu, nếu suốt ngày kéo nữ nhi nguyên phối ở lại giúp quản lý, chỉ e sẽ khiến người khác bàn ra tán vào…

Nói bà ấy hà khắc cay nghiệt.

Còn nguyên nhân thứ hai… ắt hẳn cũng vì cảm thấy phiền phức.

Kỳ Hoài Cảnh nhìn ra sự bối rối của nàng, mỉm cười khẽ vỗ vai an ủi: “Không sao đâu, nàng chỉ cần xem qua cho biết là được, học làm gì, trong nhà thiếu gì quản gia, thầy sổ sách.”

Hắn sớm đã biết, Thẩm Đường vốn dĩ không phải lựa chọn hoàn hảo nhất cho vị trí Tam phu nhân của Kỳ gia.

Nàng là một tiểu thư khuê các đoan trang dịu dàng như vậy, nếu gả cho một nho sinh thư hương, ắt sẽ mang tiếng hiền thục đức hạnh, sống những ngày yên ả, thanh nhàn bên sách trà.

Nhưng Kỳ gia mấy đời làm thương nhân, trong ngoài đấu đá, rối ren như ong làm mật, xôn xao như ruồi bu quanh má-u.

Nàng quá thiện lương, quá quy củ, quá biết nhẫn nhịn, thiếu phòng bị người đời lại càng chẳng nỡ tổn thương ai, sao chống nổi lũ sói hổ lòng dạ hiểm ác ấy.

Nhưng thì sao chứ?

Tính sổ, quản gia, thủ đoạn… nàng không giỏi cũng chẳng sao.

Hắn biết là đủ rồi.

Hắn cưới nàng, thì sẽ bù đắp cho nàng cả một đời an yên hạnh phúc.

Thẩm Đường không hề hay biết những suy nghĩ này của hắn, chỉ ngẩn người nhìn sổ sách một lúc rồi cũng không nói gì thêm, cẩn thận cất đi.

Mặt trời lặn, khí nóng mới tan đi đôi chút, gió mang theo chút hơi mát.

Sáng chiều đều phải vấn an.

Đến bữa tối, Thẩm Đường lại phải đến Úc Kim Đường, thỉnh an Việt phu nhân, dâng cơm, nghe bà giáo huấn.

Kỳ Hoài Cảnh vẫn đi cùng, vấn an, ăn cơm, cáo từ, nửa bước không rời.

Việt phu nhân nhìn đôi phu thê trẻ lại sớm xin phép trở về, chỉ còn biết bất lực thở dài, nói vài câu liền bảo cả Tần thị lui đi.

Sau đó bà gọi Tôn ma ma đến, ghé tai hỏi nhỏ: “Ta bảo ngươi sắp xếp nha hoàn kia, đã có tin gì chưa?”

Tôn ma ma hạ giọng đáp: “Trong viện của Tam gia người ta giữ rất chặt, trước bữa tối mới truyền được tin ra. Đêm qua… Tam gia không cho ai hầu hạ trong phòng, gọi hai lần nước cũng chỉ cho mang đến cửa, không cho vào.”

Việt phu nhân khẽ thở dài một tiếng.

Từ nhỏ được cưng chiều như thiếu gia, giờ thành ra tự mình đi xách nước!

Được, được lắm, tân nương này… hắn đúng là thương yêu đến tận xương tủy! 

 

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 13: Chổ Nào Mà Chưa Từng Thấy Qua!
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...