Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 116: Còn Hơn Cả Gió Xuân

 
Ba năm sau.

Một buổi trưa mùa hè, vừa bước từ ngoài vào, Kỳ Hoài Cảnh đã thấy nhi tử mình nhảy từ cây thấp trong sân xuống.

"Kỳ Lân! Nhỏ tiếng thôi, đừng làm ồn đến muội muội đang ngủ."

Kỳ Lân chạy vụt qua, bỏ lại một câu xa xa: "Biết… rồi… mà…"

Vài nha hoàn vội vã đuổi theo.


Khi Kỳ Hoài Cảnh vén rèm bước vào, nữ nhi Kỳ Sinh đã bị đ-ánh thức. Thẩm Đường đang dịu dàng dỗ dành.

"Sinh Nhi, xem ai về này? Là phụ thân đó! Thế thì mình khỏi ngủ nữa nhé, được không?"

Cô bé hai tuổi, trắng nõn mịn màng như cục tuyết nhỏ, đôi mắt vẫn ngái ngủ cái miệng nhỏ chu lên, hít hít mũi như sắp òa khóc.

Tranh thủ lúc con chưa khóc, Kỳ Hoài Cảnh nhanh tay đón lấy từ lòng nàng.

"Để phụ thân xem nào, hôm nay Sinh Nhi của ta có ngoan không? Cười một cái xem nào? Nào, kể cho phụ thân nghe hôm nay ở nhà con đã làm những gì…"

Đợi Kỳ Sinh líu ríu kể xong, Kỳ Hoài Cảnh khen ngợi hết lời. Đợi phụ tử yên vị ngồi xuống, Thẩm Đường mới hỏi đến chuyện chính.

"Sao chàng giờ này đã về rồi? Chuyện cửa hàng sao rồi, đã bàn xong chưa?"

"Xong cả rồi. Để lại ba cửa hàng cho mẫu tử bên Tây viện, còn lại thì sang nhượng hết… không ảnh hưởng đến việc tháng sau chúng ta lên đường."

"Thế thì tốt."

Mỗi năm khi hắn vào kinh, lũ trẻ đều nằng nặc đòi đi theo. Lần này chuyển hẳn đến kinh thành, biết đâu lại đòi về Quảng Lăng nữa!

Con cái lớn dần, hai phu thê đã sớm có ý định dời lên kinh.

Sau khi Tần thị thủ tiết, nàng dần cho lui hết đám hồng nhan tri kỷ trong viện, cuối cùng mới được yên tĩnh, chỉ giữ lại Xuân di nương để cùng nuôi dạy con cái.

Năm nay, thấy tiểu Kỳ Hồng đã tròn ba tuổi, nàng cũng bắt đầu tính toán.

Thẩm Đường nhiều lần nhận ra nàng ta âm thầm vận động trong tộc, lan truyền việc gia đình làm ăn ngày càng phát đạt nhưng mẹ góa con côi lại chẳng có sản nghiệp trong tay.

Đúng lúc, đường quan lộ của phụ thân Thẩm Đường vốn trầm lắng nhiều năm, bất ngờ lại khởi sắc.

Triều đình chuẩn bị biên soạn một bộ tùng thư, từ các học chính viện địa phương điều động một số bậc học giả uyên bác, ông cũng có tên trong danh sách coi như một lần thăng chức nho nhỏ.

Tính toán như vậy, hai phu thê có ngay lý do chính đáng để tách hộ, lên kinh, hưởng ngày tháng tiêu dao.

Dù sao ở kinh thành cũng đã có cửa hàng, có nhà ở, thậm chí cả trang trại… Bên Tần thị hoàn toàn không hay biết, cứ tưởng hắn có hiếu tâm chỉ muốn theo nhạc phụ vào kinh để an dưỡng mà thôi!

Chuyện phân gia, trong tộc đã có các bậc trưởng lão và lệ cũ định sẵn.

Việt phu nhân còn sống, Kỳ Hoài Cảnh là con trưởng đích xuất, Kỳ Thừa Châu là con thứ, có thể để lại cho bên Tần thị ba cửa hàng làm chỗ dựa, chuyện này khiến ai nấy trong tộc đều khen phu thê Kỳ Hoài Cảnh cư xử rộng lượng.

Nay việc phân gia đã định, chỉ còn chờ ngày khởi hành.

"Đường Nhi, hành lý của mẫu thân thu xếp xong chưa?"

Thẩm Đường lắc đầu: "Còn sớm mà!"

"Bà ấy thu dọn gần hai tháng rồi, mà vẫn chưa xong sao?"

"Chỉ riêng y phục và giày dép trẻ con đã chất đầy mấy rương lớn… Mẫu thân bảo là một món cũng không được bỏ, tất cả phải mang đến kinh thành."

Kỳ Hoài Cảnh lắc đầu, chợt nhớ ra: "Chỉ có y phục của lũ trẻ? Thế còn đồ của ta đâu?"

Thẩm Đường bật cười, vẻ mặt rõ ràng là đang khoái trá trước “tai họa” của hắn: "Mẫu thân bảo… y phục của chàng chiếm chỗ quá, bỏ hết đi."

Kỳ Hoài Cảnh tặc lưỡi than thở: "Quả nhiên, ta đúng là hoàn toàn thất sủng rồi."

Hắn đã mong tới ngày này từ lâu lắm rồi!

Hai phu thê đang nói chuyện, con mèo đang vờn chuỗi hạt châu bỗng cảnh giác, nhảy phốc xuống thảm, “meo meo” chạy ra cửa.

Thì ra là Họa Bình trở về thăm mọi người.

Năm ngoái, Họa Bình ra khỏi phủ, phụ mẫu nàng đã định sẵn cho nàng một mối. Tân lang là tiểu nhi tử của một ông chủ tiệm bánh ngọt.

Hai nhà ở rất gần, chỉ cách nhau một con phố.

Thẩm Đường vốn lo gia đình kia không tốt, sẽ bạc đãi nàng nên đã dò hỏi cặn kẽ. Thấy Họa Bình vừa thẹn thùng vừa mãn nguyện, nàng mới sực nhớ. Hèn gì hồi còn ở Thẩm gia, mỗi lần từ nhà mẹ đẻ trở về, Họa Bình luôn mang bánh cho đại tiểu thư ăn. Thì ra là đôi bên đã có cảm tình từ thuở bé.

Bạch Lộ xuất giá còn sớm hơn.

Người biểu ca xa của nàng lập được quân công ở phương Bắc, khi theo quân khải hoàn về quê đã lập tức tới Quảng Lăng tìm nàng.

Vốn dĩ, Kỳ Hoài Cảnh giữ Bạch Lộ lại là để giúp Thẩm Đường khi ấy mới cưới lo toan việc nhà.

Nay Thẩm Đường đã hoàn toàn tự mình quán xuyến, đâu ra đấy; Bạch Lộ cũng tích góp được kha khá bạc lại được Kỳ Hoài Cảnh thưởng thêm một món hậu hĩnh để phu thê nàng an cư lập nghiệp.

Còn Lập Đông thì cưới… sớm hơn nữa, sớm đến mức cả người lẫn trái tim đều đã ở lại Quảng Lăng từ lâu.

Phùng Khê bận rộn mở y quán. Từ khi có nữ nhi, hắn đã xin thôi việc, gánh vác toàn bộ việc nhà trong căn nhà mới của Phùng gia, tiện thể chăm sóc A Hôi , A Hoàng, A Hồng, A Lục…

Nhưng việc quan trọng nhất, vẫn là chăm nữ nhi.

Nhìn một người nam nhân to cao, thô ráp như vậy mà chải tóc, tết bím, cài hoa… lại chẳng chút khó khăn, hơn nữa kiểu nào cũng biết.

Thỉnh thoảng sang Kỳ gia làm việc cho Kỳ Hoài Cảnh, hắn cũng mang nữ nhi theo, không rời nửa bước.

Ban đầu, Kỳ Hoài Cảnh thật sự không thể chịu nổi nói: "Lập Đông, không thể chiều con bé quá như thế."

Lập Đông khoanh tay, mắt không rời bóng dáng nữ nhi đang chơi với Kỳ Lân, giọng chân thành: "Tam gia, ngài không hiểu đâu."

Kỳ Hoài Cảnh khẽ hừ mũi. Bản thân hắn còn làm phụ thâna sớm hơn hắn, sao lại nói là không hiểu?

Rồi đến khi Tiểu Xuân vừa mới tập đi, trong sân hái được một bông hoa, loạng choạng chạy đến, giọng non nớt gọi: "Phụ thân~ cài hoa~"

Kỳ Hoài Cảnh tận mắt thấy Lập Đông, một đại hán cao lớn như vậy, ngoan ngoãn cúi thấp người để nữ nhi cài hoa lên tai… tiện thể còn được con bé hôn một cái.

Hắn quay đầu nhìn, Kỳ Lân thì chân trần đuổi theo A Trân khắp sân, mồ hôi nhễ nhại, người dính đầy lông mèo, tay lấm lem bùn đất…

Lập Đông, đầu vẫn cài hoa, bế tiểu nữ nhi xinh ngọt ngào hơn cả bông hoa, bước tới trước mặt hắn: "Giờ ngài đã hiểu chưa?"

Kỳ Hoài Cảnh nghiến răng ken két tức tối.

Mãi đến khi Thẩm Đường sinh ra Kỳ Sinh, hắn mới coi như rửa được mối hận này.

Mùa xuân năm nay, Kỳ Ấu Lan cũng xuất giá.

Kỳ Ấu Lan tuy là nữ ni nhà buôn nhưng chữ viết rất đẹp, lại biết làm thơ, trong giới khuê tú ở Quảng Lăng cũng có chút danh tiếng… giống hệt Thẩm Đường thuở nào.

Dù sao nàng cũng là học trò do Thẩm Đường dạy dỗ.

Kỳ phu nhân, kế mẫu của Thẩm Đường cũng chính là cô mẫu ruột của Kỳ Ấu Lan từ sớm đã để tâm lo lắng cho cháu gái, ưng ý một người con thứ của đồng liêu phu quân mình.

Kỳ phu nhân đứng ra làm mối, hai bên gặp gỡ đều hài lòng, tuổi tác dung mạo xứng đôi, hôn sự thuận theo lẽ thường… Tất nhiên, việc chuẩn bị hồi môn do Thẩm Đường chủ trì.

Ngày Kỳ Ấu Lan xuất giá là một ngày xuân ấm áp, gió hiền hòa.

Khi tân lang đến rước tân nương, khắp trong ngoài Kỳ gia đều treo lụa đỏ, ph-áo n-ổ vang trời, náo nhiệt vô cùng.

Giữa tiếng sáo trống rộn ràng, Kỳ Hoài Cảnh và Thẩm Đường đứng sóng vai, trông thấy kiệu hoa đỏ chói đưa muội muội đi khỏi cổng Kỳ gia, hắn bất ngờ hỏi: "Có thấy ghen tị không?"

Phu thê bao năm, Thẩm Đường quá hiểu những tâm tư nhỏ nhặt của hắn.

Nàng mỉm cười: "Từ ngày ta và chàng thành thân, trên đời này chưa từng có mối nhân duyên nào khiến ta phải ghen tị cả."

Kỳ Hoài Cảnh giãn mày, khóe môi nở nụ cười còn đắc ý hơn cả gió xuân. 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 116: Còn Hơn Cả Gió Xuân
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...