Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 109: Thì Ra Là Đứa Nhỏ

 
Kỳ Hoài Cảnh nghe xong câu ấy thì ngẩn người một thoáng, rồi bất chợt bật dậy, bàn cờ cùng quân cờ “loảng xoảng” rơi đầy đất.

“Đường Nhi!”

Thẩm Đường mỉm cười híp mắt, nhìn dáng vẻ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ của hắn.

Nàng đã nhịn suốt nửa ngày, chỉ để chờ khoảnh khắc này.

“Họ nói chưa tới hai tháng… bảo sao dạo này ta cứ thấy mệt mỏi, thì ra là…”

Kỳ Hoài Cảnh như không dám thở mạnh, khẽ đặt tay lên bụng nàng vẫn còn phẳng lì.


“Thì ra là… đứa bé… con của chúng ta.”

Hôm sau, Kỳ Hoài Cảnh quả nhiên không bước chân ra khỏi nhà một ngày.

Nói đúng hơn, hắn đã ba ngày liền không ra khỏi cửa.

Dù đại phu mà Thẩm Đường mời tới đã bảo mọi thứ đều ổn nhưng hắn vẫn gọi thêm ba vị đại phu khác đến, nhất định phải tận tai nghe từng người chẩn đoán.

“Tha-i tượng ổn định, nguyên khí dồi dào, sản phụ cảm thấy mệt mỏi đôi chút cũng là chuyện thường, thật sự không cần dùng thu[ố]c.”

Mấy vị đại phu nói gần như giống hệt nhau, Kỳ Hoài Cảnh lần nào nghe xong cũng vừa mừng vừa yên tâm, lại xen chút hoang mang… Hắn sắp làm phụ thân của con Thẩm Đường rồi!

Dù vậy, hắn vẫn giữ đại phu ở lại uống trà, tỉ mỉ hỏi nữ nhân mang tha-i nên ăn gì, uống gì, mặc gì… hỏi từng vị một, không hề thấy phiền, chăm sóc tỉ mỉ đến từng ly từng tí.

Thẩm Đường thấy hắn lải nhải hết câu này đến câu khác thì trong lòng đầy hân hoan, đợi đại phu rời đi, nàng không nhịn được mà bật cười trêu: “Phu quân, chàng còn lắm lời hơn cả mẫu thân nữa.”

Nhưng đến khi Việt phu nhân thật sự tới Ngô Đồng Uyển, Thẩm Đường lại rút lại câu vừa nói.

Nhi tử vẫn còn kém xa mẫu thân của mình!

Vừa bước vào cửa, Việt phu nhân đã ôm chầm lấy Thẩm Đường, siết vào lòng, nước mắt lăn dài.

“Bảo bối của ta ơi!”

Tình mẫu thân sâu nặng, Thẩm Đường bị bà ép tới mức mặt cũng biến dạng chỉ cố gắng trong khe hở mà ra hiệu cho Kỳ Hoài Cảnh bằng ánh mắt.

Cứu ta, cứu ta với!

Kỳ Hoài Cảnh cau mày, tiến lên kéo nàng dâu ra khỏi vòng tay bà, chắn ở sau lưng mình.

“Buông tay, trước tiên mẫu thân buông tay đã… đang yên đang lành, khóc cái gì!”

Hắn nói rất đàng hoàng, vì bản thân hắn đã lén lau khô nước mắt của mình từ trước rồi.

Việt phu nhân thấy không ôm được Thẩm Đường, bèn ôm luôn nhi tử mình.

“Nhi tử của ta, con không biết ta vui mừng đến thế nào đâu! Con có con rồi! Cuối cùng ta cũng được thấy cháu của mình rồi!”

Dù sao thì đại phu cũng từng nói hắn khó có con, nên Thẩm Đường thấy việc mình nhanh như vậy đã mang tha-i quả thực không hề dễ dàng.

Vừa mới hay tin sắp làm phụ thân, nhìn Thẩm Đường ăn uống kém ngon miệng lại thêm tức ngự-c, Kỳ Hoài Cảnh cũng hiếm khi nảy sinh chút hiếu tâm kiểu “mẫu thân chẳng dễ dàng gì”, nghiến răng để mặc cho Việt phu nhân ôm mình khóc một hồi.

Thẩm Đường mỉm cười ngồi bên cạnh, nhớ lại hôm qua Kỳ Hoài Cảnh ôm nàng trong thư phòng không chịu buông, chẳng khác nào bản sao của Việt phu nhân.

Cuối cùng Việt phu nhân cũng lại có việc để bận rộn rồi!

Đồ đạc như nước chảy, từ Úc Kim Đường chuyển hết sang Ngô Đồng Uyển, thu[ố]c bổ an tha-i, gấm vóc thời thượng, đồ bày an thần… nghĩ ra gì là gửi tới cái đó, chẳng mấy chốc chất đầy cả kho của Ngô Đồng Uyển.

Bận rộn xong một lượt, bà lại nhớ ra một việc quan trọng, sai Tôn ma ma mời về mấy cô thợ thêu, may sẵn y phục và giày nhỏ cho trẻ con. Thỉnh thoảng bà còn tự tay cầm lại kim thêu đã lâu không động tới, tỉ mỉ từng mũi…

Cứ mười hôm nửa tháng, bà lại may xong một rương lớn, sai người đưa tới Ngô Đồng Uyển.

Thẩm Đường xoa bụng mình mới hơi nhô lên, nhìn cả rương chăn gấm đỏ, mũ đầu hổ, giày đầu hổ… mỗi chiếc mũ, chiếc giày đều đính minh châu sáng bóng.

“Mấy bộ y phục mới này trông quen quen… hình như… giống y phục hồi nhỏ của chàng lắm thì phải?”

Kỳ Hoài Cảnh gật đầu.

“Đúng thế. Mẫu thân ta vốn thích làm mấy thứ này, năm xưa không biết ta đã vứt mất bao nhiêu rồi.”

Thẩm Đường hơi lo lắng.

“Chàng nói xem… nếu mẫu thân giữ hết y phục hồi nhỏ của chàng, vậy sau này bà có định… giữ hết đồ con mình mặc không…?”

“Chờ xem đi, tám phần là bà đã chuẩn bị kho rồi.”

Ngoài chuyện ăn mặc, Việt phu nhân cũng không quên thắp hương tạ nguyện, cúng dường Quan Âm, mồng một mười lăm còn bố thí cháo ở cổng chùa.

“Thành tâm thì ắt linh! Không uổng công mẫu thân cầu xin bao lâu nay, Bồ Tát quả thật hiển linh, chữa khỏi bệnh cho con ta nhanh đến thế!”

Kỳ Hoài Cảnh: “…”

Việt phu nhân bận tối tăm mặt mũi, Kỳ Hoài Cảnh thì hiếm khi tỏ ra điềm đạm, chỉ cần bà không bắt Thẩm Đường uống mấy thứ bổ kỳ quái thì mặc kệ bà muốn lo toan thế nào.

Dù sao thì những việc bà làm… hắn cũng muốn làm y như thế.

Tạ ơn Bồ Tát!

Cuối cùng hắn và mẫu thân cũng đồng lòng được một lần.

Ngoài chuyện hay buồn ngủ, Thẩm Đường còn rất nhanh thay đổi khẩu vị, những món trước kia thích ăn, bỗng chẳng còn chút hứng thú.

Không ăn cá tôm, bảo là tanh.

Không ăn thịt dê, bảo là hôi.

Không ăn gà, vịt, ngỗng, bảo là… có mùi gà, vịt, ngỗng.

Trứng cũng không ăn, bảo là… mùi trứng.

Nhìn nàng ngày càng gầy đi, hết cái này không ăn đến cái kia không động đũa, Kỳ Hoài Cảnh rốt cuộc cũng hiểu cảm giác của Việt phu nhân khi thấy mình kén ăn trước kia, vừa muốn đ-ánh cho một trận, vừa lại xót không nỡ.

Hắn hận không thể thay nàng ăn vài miếng.

So với hắn, Thẩm Đường ngoan hơn nhiều, nàng không phải hoàn toàn không ăn mà là ăn vào liền nôn, nôn đến long trời lở đất, vai lưng run bần bật.

Kỳ Hoài Cảnh nhìn thôi cũng rùng mình, lập tức xuống nước: “Nàng muốn ăn gì thì cứ nói, thích gì ăn nấy.”

“Ta muốn ăn đào… dưa hấu… mơ!”

“Được!”

Nhưng khi đào ngon nhất được mang tới, Thẩm Đường bỗng lại không muốn ăn.

“Mùi… đào quá!”

Kỳ Hoài Cảnh tức đến nghiến răng nghiến lợi, đào mà không có mùi đào thì còn mùi gì nữa chứ!

Hết cách, ở nhà ăn không nổi, hai người đành lén lút ra ngoài.

Nhân lúc trời tối, họ vòng ra cửa Đông nhỏ, lặng lẽ vào một tửu lâu trong thành ăn cơm.

Khó khăn lắm mới ra ngoài được một lần, vậy mà cả bàn đồ ăn ngon Thẩm Đường chỉ gắp được hai miếng đã bỏ đũa.

“Mùi… đồ ăn.”

Kỳ Hoài Cảnh nhìn bộ dạng ấm ức của nàng, chỉ thấy đau đầu muốn ch-ết.

Từ xưa đến nay, kẻ ác tự có kẻ ác trị, Kỳ Hoài Cảnh cảm thấy, báo ứng của mình… chính là Thẩm Đường.

Một bàn cao lương mỹ vị ăn không vô, vậy mà lại bị mùi hương từ quán bán hoành thánh ven đường làm nàng thèm đến không bước nổi.

Kỳ Hoài Cảnh ngạc nhiên: “Nàng muốn ăn?”

Chưa kịp để hắn hỏi kỹ, Thẩm Đường đã gọi ngay: “Ông chủ, cho một bát hoành thánh! Nhân tam tiên! Bát to! Thêm nhiều giấm và ớt!”

Giữa đêm, tại quán hoành thánh nhỏ, nàng một hơi ăn liền hai bát rưỡi.

Thật ra bát thứ ba nàng vẫn còn ăn nổi nhưng Kỳ Hoài Cảnh sợ nàng no quá sẽ khó chịu, liền đoạt lấy nửa bát còn lại và ăn hết sạch.

Nàng đúng là ăn no căng bụng, đến mức cái bụng nhỏ hơi nhô lên, phải chậm rãi từng bước mà về nhà.

Sắp về đến nơi, nàng bỗng nhớ ra: “Ủa, chẳng phải chàng xưa nay không ăn đồ có nhân sao?”

Hắn không chỉ không ăn đồ có nhân, mà còn chẳng bao giờ đụng đến đồ ăn mua bên ngoài, càng không động vào cơm thừa của người khác.

Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng chẳng có dấu hiệu muốn nôn, trong lòng mừng thầm.

“Suỵt! Nói nhỏ thôi, đừng để con học thói xấu này.” 


Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều Story Chương 109: Thì Ra Là Đứa Nhỏ
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...