Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 106: Chỉ Nguyện Lòng Chàng Như Lòng Ta
Thấy hắn dừng chân, Thẩm Đường quay đầu lại mỉm cười khẽ. Bên vạt váy vàng nhạt của nàng, còn đặt mấy nhành hoa tươi.
“Lại đây mau!”
Kỳ Hoài Cảnh vừa cười vừa đáp, đi tới ngồi cạnh nàng. Thấy hoa tươi mới, hắn liền hỏi: “Hoa này ở đâu ra vậy?”
“Mua ở con thuyền bên cạnh đó, không rẻ đâu nhé.”
Hắn sững lại: “Thuyền nào?”
Kỳ Hoài Cảnh nhìn theo hướng tay nàng, quả nhiên thấy một chiếc thuyền họa rực rỡ khác thường. Trên lan can có một cô nương kiều diễm, dưới chân đặt một bó hoa lớn, trong tay còn cầm một cành, vừa vẫy tay vừa mỉm cười.
Kỳ Hoài Cảnh liếc một cái liền hiểu, khẽ lẩm bẩm: “Tiểu cô nương này… cái gì cũng dám mua!”
Thẩm Đường vẫn chưa hiểu: “Sao vậy?”
Hắn vừa buồn cười vừa tức, tiện tay ném hoa xuống sông, rồi kéo nàng đi rửa tay.
“Thuyền đó đâu phải bán hoa! Đó là các ca nữ dùng hoa để mời khách. Ai nhận hoa của họ, họ sẽ lên thuyền người đó.”
Thẩm Đường lần đầu thấy chuyện này thì hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn lại quả nhiên cô nương kia vẫn cười nhưng chiếc thuyền họa đã dần đi xa, chắc là sang nơi khác tìm khách.
“Bảo sao, lúc nghe ta muốn mua hoa, nàng ta chỉ cười mà không nói giá, cuối cùng là người chèo thuyền tới bán cho ta mấy nhành…”
Kỳ Hoài Cảnh không nhịn được giục: “Mau rửa tay đi, bẩn ch-ết được.”
Hắn rót hẳn một bình trà, lại lấy xà phòng hương nhài, chà đi chà lại đôi tay nàng.
Thấy hắn tỏ vẻ chán ghét như vậy, Thẩm Đường đoán được vài phần cũng hơi ngại ngùng nhưng vẫn không quên an ủi hắn: “Chàng yên tâm, người ta chẳng thèm để ý đến ta đâu, mấy bông hoa kia cũng là người chèo thuyền đưa cho.”
Kỳ Hoài Cảnh làm như không nghe thấy, lại lấy rư-ợu ra rửa tay cho nàng, rửa đến mức các ngón tay nàng nhăn lại mới vừa lòng, rồi dẫn nàng ra mũi thuyền.
Trên mạn thuyền đặt một chiếc bàn nhỏ, bày sẵn trà và điểm tâm.
Kỳ Hoài Cảnh lại nhìn tay nàng lần nữa, chắc chắn đã rửa sạch rồi mới giục nàng ăn: “Ăn thêm chút điểm tâm đi, vừa nãy nàng chỉ ăn nửa bát cơm, e là chưa ngủ đã đói bụng rồi.”
Có lẽ vì thuyền đung đưa, gần đây nàng cũng không mấy muốn ăn.
Thẩm Đường mỉm cười: “Chàng lại để ý đến khẩu phần ăn của ta, chẳng giống phu quân chút nào, mà như phụ thân ta vậy.”
“Ồ?”
Hắn chọn một quả đẹp mắt đưa cho nàng: “Nhạc phụ cũng trông chừng nàng ăn cơm à?”
Thẩm Đường khẽ lắc đầu: “Phụ thân ta lúc nào cũng bận việc trong thư phòng, chưa từng quan tâm mấy chuyện của con trẻ.”
Bóng đêm dần buông, hai bên thuyền liên tục có những con thuyền khách lướt qua, tiếng người mơ hồ hòa cùng tiếng sóng nước vỗ nhè nhẹ, từng đợt truyền đến tai.
Hai người ngồi kề nhau, Kỳ Hoài Cảnh khẽ vuốt tóc nàng, vừa trò chuyện vu vơ về dự định sau khi về nhà. Nói hồi lâu, thấy nàng không đáp, hắn tưởng nàng đã buồn ngủ.
Cúi đầu nhìn, mới thấy đôi mắt nàng vẫn trong vắt như nước, trong tay còn cầm nửa quả, ánh mắt lại hướng về nơi xa, trên mặt thoáng nở một nụ cười dịu nhẹ.
“Nàng đang ngắm gì vậy?”
Thẩm Đường hoàn hồn, mỉm cười đáp: “Ta ngắm trăng sáng trên cao, gió mát tràn ngập, bỗng nhớ tới một bài thơ cổ rất hợp cảnh.”
“Bài nào?”
“Ta ở đầu sông Trường Giang, chàng ở cuối sông Trường Giang.
Ngày ngày nhớ chàng mà không thấy mặt, cùng uống chung dòng nước sông.
Nước này bao giờ ngừng chảy, nỗi hận này bao giờ mới dứt.
Chỉ mong lòng chàng như lòng ta, ắt sẽ chẳng phụ nỗi tương tư này.”
Ánh trăng trên cao đổ xuống thứ ánh sáng mờ ảo, chiếu lên gương mặt trắng hồng của nàng, kèm theo nụ cười thanh nhã.
Kỳ Hoài Cảnh ngẩn ra hồi lâu, rồi mới bật cười vỗ tay tán thưởng: “Hay, thật sự rất hay. Dù không phải lần đầu ta nghe bài thơ này nhưng chưa bao giờ có thời khắc, khung cảnh nào lại khiến ý thơ trở nên rung động lòng người đến vậy.”
“Quả thật vẫn là nên ra ngoài nhiều hơn, có thấy được phong cảnh nhân gian, mới có thể đọc thấu được thi từ trong sách. Tiếc là, ngày mai đã phải quay về Quảng Lăng rồi…”
“Không sao, đợi về nhà, ta sẽ tìm cớ cho người mở thông cánh cổng nhỏ phía Đông, rồi sắp xếp người của mình trông coi. Như vậy, thường ngày nàng có thể lén ra ngoài từ cổng Đông, muốn đi du ngoạn cũng được, muốn dạo chơi cũng xong, hay đến cửa tiệm tìm ta cũng tốt mà mẫu thân cũng sẽ chẳng hay biết hành tung của nàng đâu.”
Thẩm Đường bật cười: “Trên đời nào lại có phu quân như chàng, tự mình bày cách cho thê tử trốn ra ngoài! Ta còn nhớ hôm thành thân, Kỳ phu nhân và di mẫu đã dặn dò đủ điều, rằng sau khi cưới phải sống khiêm nhường, thận trọng… Chậc chậc, chắc hai người bọn họ chẳng bao giờ ngờ được chàng lại tùy hứng thế này.”
“Thiên hạ cũng hiếm có thê tử như nàng… chỉ cần chút ngọt ngào đã thấy mãn nguyện.”
Thẩm Đường đặt quả xuống, chậm rãi kể lại những tâm sự ngày xưa: “Hồi nhỏ, ta chẳng dễ dàng gì thấy hài lòng. Khi đó trong nhà chỉ có mỗi mình ta, không ai chơi cùng, một mình dạo trong sân, ngước nhìn trời, nhìn mây… lúc nào cũng tự hỏi, nếu mẫu thân chưa rời đi… thì mình sẽ có cuộc sống thế nào?”
Kỳ Hoài Cảnh khẽ vỗ vai nàng an ủi: “Có lẽ… nàng đã không gả cho ta.”
Thẩm Đường khẽ cười: “Về sau, nhà có thêm đệ đệ, muội muội. Ta lại tự hỏi, nếu mình là Thẩm Đệ, sinh ra đã là nam nhi, hoặc là Thẩm Lê tiểu nữ nhi được cưng chiều nhất nhà thì cuộc sống sẽ ra sao? Nghĩ đi nghĩ lại, ta chợt thông suốt, những ngày đã qua không thể trở lại, tương lai cũng chẳng thể đoán trước. Thay vì ôm đầy oán trách hay mơ tưởng, chi bằng trân trọng kiếp này, đời này, giây phút này. Như lúc này đây, trăng sáng treo cao, gió mát đầy lòng, chàng và ta ngồi kề nhau an nhàn, đã hơn vạn điều tốt đẹp ở nhân gian rồi.”
Nàng ngước nhìn bầu trời đêm, thở dài một hơi, rồi quay sang hắn: “Còn chàng thì sao, biểu ca? Lúc nhỏ chàng có từng ôm tâm sự gì không?”
Kỳ Hoài Cảnh khẽ ngẫm lại những năm tháng tuổi trẻ sống ở Việt gia…
“Ta ấy à, nói ra cũng lạ, rõ ràng chẳng thiếu thốn gì vậy mà lúc nào cũng vương vài nỗi phiền muộn chẳng thể gọi tên. Luôn thấy mẫu thân quá rầy rà, ngoại tổ phụ thì quá cố chấp, còn đám bạn chơi cùng… chẳng ai hợp ý, thật là bực mình! Đặc biệt là, mẫu thân ta từ sớm đã bảo, đợi ta lớn lên sẽ phải cưới Việt Lăng Thư, rồi sống với nàng ấy cả đời! Trời đất ơi, Đường Đường, nàng có tưởng tượng được lúc đó ta khổ sở thế nào không…”
Để đáp lại, Thẩm Đường cũng vỗ vai hắn một cái để an ủi.
“Về sau, ta quay lại Quảng Lăng, vẫn thấy chẳng vui vẻ gì. Cảm giác Quảng Lăng không bằng kinh thành, mà Kỳ gia cũng chẳng bằng Việt gia… Cho đến một ngày, ở nhà ta gặp một vị muội muội lạ mặt, trông chẳng lớn hơn ta bao nhiêu, vậy mà lại thắng được ta ván cờ. Ta có chút không phục, hỏi tên nàng là gì. Nàng liền chấm chút trà, viết lên bàn cờ hai chữ, lại còn viết xiêu vẹo nghiêng ngả…”
Thẩm Đường không nhịn được, thay cho bản thân năm xưa biện giải: “Hồi đó ta chưa học viết chữ, phụ thân cũng chẳng dạy… Hai chữ ấy là ta lén học được đó.”
Kỳ Hoài Cảnh mỉm cười: “Ta biết! Khi ấy nàng đã nói rõ rồi… Ta nghe mà mềm lòng, lại thấy bất bình thay nàng, nghĩ bụng: ‘Muội muội thông minh ngoan ngoãn thế này, nếu được gọi ta một tiếng ca ca, thì nhất định ta sẽ không để bất kỳ ai bắ-t nạ-t nàng.’”
Chưa dứt lời, quanh thuyền bỗng vang lên tiếng tỳ bà réo rắt, kèm theo giọng hát nữ mơ hồ vọng lại.
Thì ra vẫn là con thuyền vẽ hoa lúc trước, nàng ca kỹ chèo thuyền bán nghệ kia, tìm khách cả buổi mà không được, giờ quay lại chắc nể tình Thẩm Đường từng mua hoa nên tặng nàng một khúc sở trường.
Cả hai thấy bất ngờ, liền im lặng nghiêng tai lắng nghe. Quả nhiên là một tiểu khúc cực kỳ sinh động, khác hẳn điệu thông thường: “Người thiếu niên khờ dại, ca ca ta ơi, lấy đất vàng nặn thành đôi ta.”
“Nặn một chàng, nặn một nàng, một muội muội, một ca ca~”
“Thêm chút nước, nhào đất thật đều, lại nặn một chàng, lại nặn một nàng.”
“Trên người ca ca có muội muội, trên người muội muội có ca ca~”
Tiếng hát trong trẻo, giai điệu lôi cuốn.
Lần đầu tiên Thẩm Đường nghe một khúc hát sống động như vậy, nàng không kìm được mà khen ngợi: “Bài hát này… tuy có phần nghịch ngợm, nhưng so với bài thơ lúc nãy còn khiến lòng rung động hơn.”
Kỳ Hoài Cảnh mỉm cười nói: “Dù có chút tầm thường, nhưng hiếm ở chỗ lại hợp cảnh đến lạ, hát trúng ngay lòng ta, tất phải thưởng.”
Hắn lấy từ trong túi thơm ra một miếng bạc vụn, bảo Thẩm Đường ném lên chiếc hoa thuyền.
Ca nữ vốn chỉ tùy hứng hát mấy câu không ngờ lại được thưởng, liền vui vẻ nhận lấy, mỉm cười thi lễ rồi đem tuyệt kỹ giữ khách của mình ra hát liền mấy khúc tiểu điệu.
Thẩm Đường chưa từng nghe loại khúc này, càng nghe càng thấy thú vị nhưng ca nữ kia không chỉ bám riết mà còn hát càng lúc càng táo bạo.
Cuối cùng, Kỳ Hoài Cảnh chịu không nổi, lại ném thêm một miếng bạc bảo nàng ta đi chỗ khác.
Ca nữ lần đầu kiếm bạc dễ dàng thế, chẳng hề giận chỉ tươi cười cảm tạ rồi cho thuyền rẽ sang hướng khác.
Thẩm Đường thấy hắn vừa tức vừa ngượng, liền bật cười: “Rõ ràng là chàng muốn nghe người ta hát, hát hay thì lại đuổi đi, thật là khó hầu hạ!”
Kỳ Hoài Cảnh không phản bác: “Không phải ta muốn đuổi, mà là… nếu nàng ta không đi, sẽ nhìn thấy mất.”
“Nhìn thấy gì?”
Kỳ Hoài Cảnh không trả lời, chỉ nâng chén trà tiện tay dập tắt ngọn đèn nhỏ trên bàn.
Ánh sáng vụt tắt, xung quanh lập tức chìm vào bóng tối, hắn vẫn phân biệt rõ đôi mày đen mượt, đôi môi mềm đỏ của nàng… rồi từng chút, từng chút hôn xuống.
Dải lụa khẽ tung bay trong gió, cuốn thẳng lên tận mây xanh.
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 106: Chỉ Nguyện Lòng Chàng Như Lòng Ta
10.0/10 từ 13 lượt.
