Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 102: Quả Thực Là Chấn Động Kinh Người
Lúc hoàng hôn, Triệu Văn Tranh đến tiểu viện.
Hắn bảo nha hoàn đưa lũ trẻ ra sân chơi, còn mình thì kéo Kỳ Hoài Cảnh ngồi xuống tỉ mỉ kể lại vụ bê bối vừa xảy ra ở Phi Hà Các hôm nay.
“Các người đi sớm quá nên không kịp chứng kiến! Lúc đó khóc lóc, mắng chửi, ầm ĩ một trận loạn cả lên.
Hắn nhớ lại những chuyện gần đây, trong lòng cũng thấy ghê tởm.
“Con rắn độc này, đúng là vừa nhỏ mọn vừa hèn nhát! Rõ ràng là ta không muốn cưới nàng ta, là ta châm chọc lạnh nhạt với nàng ta, nàng ta không vui thì sao không dám ra tay với ta? Toàn dùng những thủ đoạn độc địa hèn hạ để đối phó với nữ quyến... Ta đã từng nói với ngoại tổ phụ nhưng ông chỉ cười xòa, bảo là tính trẻ con, lớn lên sẽ hết... Hừ, cái tật xấu này cả đời cũng chẳng sửa được!”
Vụ bê bối này, rùm beng suốt mấy ngày liền.
Kỳ Hoài Cảnh cũng chẳng buồn tìm Việt lão thái gia lấy ngân phiếu nữa, dù sao cả phủ Việt gia đang hỗn loạn, chẳng ai rảnh để ý đến hắn.
Đỗ phu nhân tức giận đến nằm liệt giường, một đám lão di nương thì chỉ biết nhìn mà chẳng giúp được gì, phu thê Trình Tân Vũ vốn không phải thân thích lại còn phải trông nom hai đứa nhỏ Tây Tây, Đông Đông...
Quản gia Việt gia sốt ruột đến mức như có lửa cháy trên đầu, liều mình đến xin Việt lão thái gia định đoạt.
Ông đang ngồi trước linh vị của người thê tử đã khuất, mặt lạnh như thép.
“Đi tìm biểu thiếu gia, bảo hắn liệu mà xử lý!”
Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy thì hơi sững lại... rồi nhận lời.
“Được thôi.”
Đã làm thì làm, hắn cũng chẳng nhận ngân phiếu của Việt gia một cách vô ích.
Việc đầu tiên chính là hôn sự của Việt Lăng Thư.
Đoạn gia bắt quả tang tại trận, tất nhiên phải hủy hôn. Nể tình giao hảo nhiều năm, bên ngoài chỉ tuyên bố là “bát tự không hợp”, từ đó mỗi bên tìm duyên mới không liên quan gì nữa.
Còn gã họ Hoàng kia... Sau khi Việt Lăng Thư tỉnh lại, nàng ta khóc lóc ầm ĩ, lúc thì nói bị ép, lúc lại nói bị dụ nhưng nhất quyết không chịu báo quan... Vì không dám nói ra chuyện bỏ thu[ố]c, cuối cùng chỉ đành bảo là một lúc hồ đồ, đôi bên đều tình nguyện.
Mà Hoàng Hữu Sơn vốn đã đính hôn với Việt Liễu Nhi, tuy có trước có sau nhưng sự việc đã có nguyên do nên chỉ có thể đổi hôn, cưới Việt Lăng Thư làm thê tử.
Về phần Việt Liễu Nhi, vì hai người sớm đã có tư tình, nàng ở nhà tìm ch-ết tìm sống, nhất quyết không chịu đồng ý hủy hôn.
Kỳ Hoài Cảnh bèn hứa cho nàng một khoản hồi môn vô cùng hậu hĩnh lúc đó nàng mới gật đầu, chấp nhận gả vào Hoàng gia làm một quý thiếp.
Sau này, hai tỷ muội cùng ngày bước vào cửa nhà chồng, tất nhiên trở mặt thành thù nhưng lại hiểu rõ gốc gác của nhau, cả đời đấu trí đấu dũng... Hoàng gia không có nổi một ngày yên ổn.
Chuyện đó để sau hẵng nói.
Ngoài ra, Kỳ Hoài Cảnh còn lấy lý do trong nhà nhân sự rối ren để cho đuổi đi một loạt gia nhân.
Đặc biệt là toàn bộ nha hoàn hầu hạ bên cạnh Việt Lăng Thư, không chừa một ai, tất cả đều phải ra khỏi phủ.
Nói là “đuổi người”, nhưng đám nha hoàn đó vốn lâu nay bị nàng ta ức hi-ếp, ai nấy đều mừng rỡ.
Nhất là Thúy Hỷ, ôm bọc đồ từ viện của Việt Lăng Thư bước ra, vui mừng đến rơi nước mắt, như được sống lại lần nữa.
Dù sao thì, Bạch Lộ cũng lén nhét cho nàng một khoản bạc không nhỏ, đủ cho nàng ăn no mặc ấm hơn mười năm.
Không chỉ nha hoàn, nhân dịp này hắn còn thuận tay đuổi luôn một đám thân thích xa vốn trông coi đủ thứ việc lớn nhỏ trong phủ.
Từ trước đến nay, hắn vốn chướng mắt bọn “ruồi nhặng” chỉ biết bám vào miếng mỡ để hút dầu này, hận không thể quét sạch một lần.
Dù sao thì hắn vốn đã mang tiếng xấu, lại không coi trọng tình thân như ngoại tổ phụ nên thừa cơ quét sạch cửa nhà, giúp lão gia tiễn hết bọn họ đi.
Dọn dẹp xong xuôi, Việt gia mới coi như được yên tĩnh đôi chút.
Mọi việc đã xử lý xong, nhưng dù sao hôn sự đã biến thành trò cười, cho dù miễn cư-ỡng che đậy qua loa thì cũng phải gửi lời cho phu thê Việt Lăng Vân và Trình phu nhân biết.
Về phía biểu ca Việt Lăng Vân, dù mặt dày đến mấy Kỳ Hoài Cảnh cũng thấy ngại chẳng tiện đích thân sang tận Tây Bắc.
May thay, hắn vốn giỏi bắt chước bút tích của Việt lão thái gia, bèn viết một bức gia thư, lời lẽ mập mờ chỉ để họ biết đại khái chuyện này là được.
Còn về phần Trình phu nhân, phu thê Kỳ Hoài Cảnh cùng cả nhà bốn người của Triệu Văn Tranh, cùng nhau lên núi Bảo Vân ở ngoại ô kinh thành. Vừa là để báo cáo chuyện nhà, vừa là để từ biệt bậc trưởng bối.
Lúc ấy là cuối tháng tư, nửa sườn núi có một tiểu biệt viện, tường gạch xanh mái ngói trắng, soi bóng giữa màu xanh biếc của núi non và bóng rừng mờ ảo.
Trình phu nhân đang bệnh nằm liệt giường, thấy mọi người đều đến, bà vui mừng suốt nửa ngày.
Sau đó, Kỳ Hoài Cảnh mới khẽ kể lại chuyện xấu hổ đã xảy ra trong nhà.
Nghe xong nguyên do và kết quả, Trình phu nhân im lặng một lúc, rồi bảo mọi người lui hết ra ngoài, chỉ giữ lại mình hắn.
Bà đưa bàn tay yếu ớt, trắng bệch vì bệnh khẽ chạm lên gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống của hắn.
“Cảnh Nhi, con trông rất giống… khụ khụ… rất giống cữu cữu con.”
Kỳ Hoài Cảnh gật đầu: “Vâng, mọi người vẫn luôn nói vậy.”
“Nhưng cữu cữu con thì mềm lòng, nếu đổi lại là cữu cữu con… khụ khụ… e là sẽ không làm tuyệt tình như con.”
Kỳ Hoài Cảnh ngạc nhiên đến biến sắc: “Cữu mẫu!”
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 102: Quả Thực Là Chấn Động Kinh Người
10.0/10 từ 13 lượt.
